Tiếng trời ơi đất hỡi bỗng nằm ngay trên chót lưỡi. Bầu trời xoẹt lửa sángtrưng, đất rung chuyển như địa chấn. Lên cơn rồi. Tôi cũng không thể nằmyên để nghe tiếng dội tức cả ngực được. Tôi muốn ngồi nhổm dậy để nghengóng, nhưng chỗ nằm chật không nhúc nhích được. Ðứa em họ lúc nàycũng chen được một chỗ, hai chân nó chuồi dưới giường, đầu nó thò rakhỏi một nửa cửa phòng. Nó lại bật diêm, lại có tiếng la nhỏ: con khỉ, tắtdiêm đi. Ngọn diêm tắt phụt. Nhưng trong bóng tối, lúc này tôi tưởng tượngra được rồi. Tôi đồng điệu run với mạ tôi, anh tôi, em gái tôi. Tôi đồng điệuco quắp, cố đè nén sự run rẩy, cố ưỡn tung lên để tiếng nổ bớt dội ngực. Ðứa em họ tôi nghe ngóng một hồi rồi ngồi dậy, nó bò ra gian nhà ngoài,chúng tôi nín thở chờ đợi. Chỉ một lát sau, nó bò vào nói rỉ tai từng người:"Nó ở đầy sân vườn nhà mình.""Suỵt."Lại nhiều tiếng suỵt lọt ra khỏi cửa miệng như một hơi huýt gió nhỏ.Anh tôi giọng hơi gay gắt:"Nó bắn như pháo ở bên ngoài, vài tiếng động nhỏ làm sao nghe được."Rồi anh tiếp:"Quái gì, nó về đánh đồn trường bia rồi. Lần trước cũng đánh suốt mộtđêm, sáng ra là rút hết."Tôi mừng thầm. Chúng tôi chịu đựng có lẽ đến hai tiếng đồng hồ rồi. Tôi cốđưa cổ tay lên để nhìn mặt chiếc đồng hồ, nhưng rủi cho tôi, tôi mang đồnghồ không có kim dạ quang. Và ngoài tôi ra chẳng có ai kịp thì giờ mangđồng hồ hết. Dù sao chúng tôi cũng hy vọng mong cho trời sáng. Ông anhtôi không biết sao bỗng trở chứng kêu đau bụng bất thình lình. Vậy là chiếcbô lại có dịp được dùng tới. Chúng tôi đau khổ vì lát lát mấy đứa nhỏ đòi đitiêu, đi tiểu. Lát lát anh tôi lại kêu đau bụng, mà cái bô thì quá nhỏ. Mọingười vừa nằm vừa run, vừa cố giữ cho chân tay khỏi lóng ngóng. Tôi cố