H
ọ băn khoăn, mệt mỏi trong cuộc hành trình đi tìm thân phân trước ba vấn đề: chiến tranh, tìnhyêu và đời sống.
Cu
ộc chiến với hai mươi lăm năm hoang phí mà tuổi trẻ chưa một lần an hưởng trọn vẹn, được
hình dung b
ằng vùng trời đầy huyết lệ, ở đó, mỗi số phận như bị buộc chặt vào tập thể, vào định
m
ệnh. Nó có đấy như một kiêu hãnh đồng thời cũng như một nhục nhằn. Chiến đấu cho tự do,
dân ch
ủ, danh từ có phải bàn tay Tuý Hồng đang đong đưa chiếc “nôi phù thuỷ” vẫy gọi lũ kên
kên m
ở hội ái tình với tiếng thở dài não nuột! Còn ai kia, đang cất lên tiếng nói độc địa, với dángđiệu hung hãn, phá phách điên cuồng, có phải vóc dáng Thế Phong với những mũi nhọn nén vun
vút vào cu
ộc đời để thoả mãn tự ái? Cái nguồn thương yêu sáng láng và cao cả của tình người
gi
ữa những cơn sóng đảo điên ích kỷ, cũng thổn thức đâu đây,
qua tâm tư Nhật Tiến với khung
tr
ời mơ ước thăng hoa. Cách mạng, chiến tranh, phẫn nộ và tình dục đang quay tít mù giữa cuộcđời đổ vỡ, hình ảnh Thế Uyên im sững nhìn lũ âm binh mải mê thi hành nhiệm vụ. Nay quêhương, ôi! Quê hương yêu dấu! Đã bao lâu rồ
i, ti
ếng nói kinh hoàng còn cất lên giữa thinh không
bát ngát, g
ọi về từng chắt chiu kỷ niệm, gọi về dĩ vãng khoả lấp trong bom đạn mịt mù, với bao
nhiêu dang d
ở! Có phải Võ Hồng đó chăng? Tiếng nói trang nghiêm vẫn lẩn khuất nỗi u hoài củathương, của nhớ
, c
ủa điêu tàn, sụp đổ mơ ước trần gian cùng đắng cay mãi mãi!...
*Ti
ếng nói của văn nghệ hôm nay có lúc nó thì thầm thân mật, có lúc nó bùng cháy giận dữ, cólúc nó cay đắng, mỉa mai, có lúc nó dâm loạn, có lúc nó buông thoát, chia lìa!... Trong vùng á
nhsáng ngh
ệ thuật chiếu rọi vào đời sống, từng hình ảnh thấp thoáng chạy quanh, đuổi bắt nhau,
ch
ửng rỡn nhau như những con múa rối. Chiến tranh, tình yêu và đời sống đã gắn bó từng sự
ki
ện để từ đấy, tạo nên bi kịch!...
Ngh
ệ thuật hôm nay cách biệt hẳn
v
ới nghệ thuật tiền chiến. Nó khoẻ và sống hơn nhiều, vì nhờ
vào nh
ững yếu tố thực tế, với bao nghịch cảnh tác động thẳng vào tri giác, gây phản ứng cho mỗi
suy ngh
ĩ. Chính vì suy nghĩ miên man, nên sự tỏ bày tình tiết trong tác phẩm có phần nào rắc rối,và đôi khi khép kín nữa, nhằm kích động tò mò đồng thời cũng để gây hứng thú cảm mỹ. Họ
quy
ết tâm đi theo con đường đã chọn lựa. Họ muốn những suy nghĩ ấy được trực tiếp truyền
c
ảm, không cần đi qua cánh cửa lý trí. Nhưng nghệ thuật vốn cô đơn và buồn rầ
u, m
ặc dù chỉ có nó mới đủ khả năng để nhận định đời
s
ống một cách chân thực nhất. Cái dòng sống nội tâm của mỗi cá nhân nghệ sĩ, không ở mặt đất,nó sinh động trong môi trường đặc biệt và bị thúc đẩy vào sâu ý thức, để khám phá ra từng sự
th
ực che giấu sa
u m
ỗi đột biến. Nó đi tìm cái căn bản của mỗi trạng huống để trình bày thái độ. Nó hướng vào tương lai với cái nhìn lý tưởng. Nó cũng biết tàn nhẫn bỏ rơi không thương tiếc
nh
ững cái bất toàn của xã hội (mù quáng, vô ý thức) và tin tưởng vào lẽ tất thắng c
u
ối cùng của
s
ức mạnh hướng thiện. Nó là toàn vẹn. Nó không cần tán tụng, chỉ cần cảm thông. Vì nghệ thuật
bi
ểu thị cho niềm tin vĩnh cửu
– th
ực sự cần thiết cho việc tạo dựng một đời sống chân thực. Đôi
khi nó c
ũng là tiếng kèn cấp báo trong đêm tối mịt m
ùng, hay mang n
ỗi thất vọng như lời cầu
c
ứu truyền đi trên mặt nước!...
Ngh
ệ thuật có sức mạnh tự tại. Nó lấy đà vượt lên, tạo thành chuyển động. Chỉ nghệ thuật mới có
Leave a Comment