50 tuổi, không biết tôi
đ
ã tri thiên mệnh ch
ưa, nhưng tôi đ
ã khám phá ra một
điều: đó là cáig
ì dù lạ lùng
đến đâu cũng đều có một giải thích giản dị. Các nước phương Tâyvượt trội bởi v
ì v
ăn hóa của họ lành mạnh, tâm lý của họ đúng đắn. Nước ViệtNam đau khổ và nghèo nàn bởi v
ì v
ăn hóa Việt Nam thui chột và tâm l
ý ng
ườiViệt Nam bệnh hoạn. Điều đó dĩ nhiên chẳng có g
ì mới
đối với bạn đọc và cũngchẳng có g
ì mới
đối với tôi, chúng ta đ
ã biết từ khá lâu rồi. Có
điều cái biết bây giờkhác với cái biết của trước kia. Giữa hai sự hiểu biết đó có một khoảng cách, đólà kinh nghiệm. Kinh nghiệm là g
ì nếu không phải là sự khám phá lại những chân lý
đơngiản và có ích? Nhưng kinh nghiệm không phải chỉ đem lại cho tôi sự chấp nhậnthua kém, và niềm đau của sự thua kém đó. Nếu chỉ có thế th
ì chẳng có gì
để nóivà cuốn sách này không có l
ý do gì
đề đến với độc giả. Kinh nghiệm đó c
òn giúptôi khám phá ra rằng Việt Nam có thể tiến lên, t
iến xa và tiến cao. Với điều kiện là phảinghĩ lại m
ình.
Đó là lý do ra đời của cuốn sách khiêm nhường này.
Xét lại mình là một thao d
ượt có khi rất đau nhức, nhưng phải nh
ìn chân dung mìnhngay cả khi nó không
đẹp. Tôi xin lỗi các độc giả mà những trang
sau có thề làm phiềnlòng. Khi một sự thực làm phiền lòng thì
đó là một bằng chứng rằng sự thực đó cầnđược nói ra. Cuốn sách nhỏ bé này, nếu là một phân tích không nhân nhượngvề nước Việt và người Việt th
ì cũng không phải là một cuốn sách tiêu cực, nó m
uốn đượclà một cuốn sách của hy vọng và niềm tin.
Và tác giả thực sự hy vọng.
Sẽ có nhiều độc giả nhận xét rằng cuốn sách này có nhiều thiếu sót. Thiếusót chắc chắn là có và có nhiều, nhưng có hai loại: những điều thực sự tác giảkhông nh
ìn thấy và nhữ
ng điều tác giả thấy mà không nêu ra. Quan niệm của tôilà không nhắc lại những g
ì mình nghĩ là
đa số đ
ã
đồng ý đễ chỉ tập trung thảo luậnvề những g
ì mà nhiều ng
ười chưa đồng
ý và nhất là những gì mà
đa số không chấpnhận. Tôi nghĩ nên cố gắng đề nói ra những điều mới, và nếu trong mười điềumới nói ra có tới chín điều sai và chỉ một điều đúng th
ì cũng còn có ích h
ơn là nóimười điều đúng cả mười nhưng đều là những điều đ
ã biết. Khi không chấp nhận một ýkiến, ng
ười ta hay cho rằng ý kiến đó l
à sai, là dở.
Nhiều độc giả sẽ thay nhiều điềunói ra trong những trang sau là sai và đánh giá tác giả là dở. Tôi chấp nhận sự kiện đó. Tôi cho rằng nói ra những điều m
ình nghĩ là
đúng dù biết rằng sẽ cónhiều người cho là sai và đánh giá thấp m
ình là một thái
độ khiêm tốn. Đó là cáchkhiêm tốn của tôi.Cuốn sách này đề tặng ba người: Hồ Qu
ì, vợ tôi, Hiền con trai tôi và Hòa con gái tôi.Hồ Quì thực ra là
đồng tác giả cuốn sách này. Hồ Qu
ì
đ
ã thảo luận với tôi vè mọi ý kiếntrong cuốn sách này,
đ
ã
đọc lại, sửa chữa và góp ý. Điều c
òn quan trọng h
ơn nữa là HồQu
ì
đ
ã cho tôi niềm vui trong lúc viết. Không những thế, tôi còn
được vui vẻ chấp nhận mộtngân sách thua lỗ. Với kinh nghiệm của những cuốn sách chính trị đứng đắn đ
ã phát hành, cả hai chúng tôi
đều không có một ảo tưởng nào vè tương lai tài chánhcủa cuốn sách.
Còn về Hiền và Hòa thì
đây chỉ là một sự công bằng. Cuốn sách này là của chúng. Tôi không có may mắn được dành toàn thời gian cho hoạt động và nghiên cứuchính trị. Tôi có hoạt động nghề nghiệp và hơn thế nữa có hoạt động nghềnghiệp rất vất vả. Cuốn sách này đ
ã
được viết và sửa chữa trong thời gian màbố mẹ chúng dáng lẽ phải dành cho chúng.Cuốn sách này cũng đề tặng nhóm Thông Luận v
ì lý do cũng rất hiển nhiên. ThôngLuận là tổ chức chính trị duy nhất m
à tôi tham gia từ 1982 tới nay. Đó là gia đ
ình thứ haicủa tôi. Tôi
đ
ã may mắn gặp
được ở đó một số đông đảo các trí thức và chuyên giahàng đầu, nặng t
ình với
đất nước. Sinh hoạt của Thông Luận, đối với tôi và đốivới mọi người trong anh em chúng tôi, đ
ã
là cả một cuộc mạo hiểm của trí tuệ.
Leave a Comment