• Embed Doc
  • Readcast
  • Collections
  • CommentGo Back
Download
 
Musashi, tiếng gầm sư tử trên cô phong đảnh và cuộc lữ miên trường Nguyễn Minh VươngKhai đềĐọc về Musashi đã là một ngộ nhận, viết về Musashi lại là một ngộ nhận lớn hơn. Bởi nếu cái tâmkhông lắng, khí không uy, thần không động, ta chẳng bao giờ có thể ngộ ra cái huyền âm diệu nghĩa,cái bất khả tư nghì thoái tàng ư mật dưới lớp vỏ ngôn ngữ khô cứng, lạnh lùng, héo hắt kia. Nói cáchkhác, nếu tâm thức ta không đồng, chân ngôn sẽ rơi tòm vào cái vũng lầy thuộc tầng ý thức lao xaoloạn động, tựa những loài tôm tép sủi bọt lăn tăn trên mặt biển mà không biết cái thâm trầm ẩn mật sâulắng trong lòng đại dương. Cho nên, trong nhà Phật người ta hay nói,
Y kinh giải nghĩa tam thế Phật oan
(cứ nghĩa đen mà giải nghĩa kinh thì oan cho ba đời chư Phật).Tuy nhiên, nếu cứ chấp vào đó mà rụt rè sợ hãi, rúc đầu vào cái mu rùa tăm tối thì làm sao ta ngheđược cái hoằng viễn cao thâm. Chân lý tuy vô ngôn ẩn áo chẳng thể nghĩ bàn, hễ cứ luận bàn là thực tạichìm vào sa mạc hoang liêu, nhưng chân lý cũng biến hóa kỳ ảo không lường, thị hiện ra theo từngcảnh giới tâm thức của chúng sinh mà phá trừ mầm mống của tham sân si, đồng thời dung nhiếp tất cảnhững sai biệt đa thù vào trong cái Nhất Như thù thắng. Lúc đó, cái thâm mật ẩn tàng thị hiện thành cáihiển lộ đa phương; cái không thể nghĩ bàn lại trở về xuất hoạt trên đầu ngón tay. Pháp tuy thâm diệu,Dịch tuy rỗng không, Đạo tuy rộng khắp… nhưng lại tùy từng cá nhân mà biến hóa thành trăm phươngnghìn kế ảo diệu khôn lường để khắp tất cả chúng sinh, từ hòn đá, cành khô, cây cỏ cũng được hưởng phước huệ lan tỏa từ giọt nước cam lồ.Cũng thế, dưới góc độ nào đó, ta thấy Musashi quả là một con người siêu việt, một bậc kiếm thánhtuyệt luân, một độc cô cầu bại mà phàm nhân chúng ta không thể với tới được. Nhưng nếu chúng ta dõitheo từng bước đi của ông trong cuộc lữ miên trường vượt qua bóng tối vô minh về đến bến bờ giảithoát thì mọi sinh vật trên thế gian này, từ con kiến đến người nông dân, đến các nhà bác học, đến cácvị tu hành xuất thế đều có thể thấy Musashi chính là một nửa của đời mình. Một tác giả nào đó đã viếtrằng : “
Có lẽ không cần phải nói gì nhiều về Miyamoto Musashi. Nhưng thực sự là tôi không biết rằng có bao nhiêu người ở Việt Nam không biết về nhân vật này. Chỉ cần gõ cái tên này vào một công cụ tìmkiếm nào đó lập tức bạn sẽ nhận được hàng ngàn web site khác nhau viết về nhân vật này bằng nhiềuthứ tiếng khác nhau. Có lẽ Miyamoto Musashi là kiếm khách vĩ đại nhất Nhật Bản qua mọi thời đại,nếu không muốn nói là trong phạm vi toàn cầu. Có lẽ đây cũng chính là kiếm sĩ của một nước đượcnhiều người nước khác biết đến nhất.
Với truyền thống Đông phương thì Một là Tất Cả và Tất cả là Một. Cho nên, nếu chánh tâm thành ý từđỉnh đầu đến gót chân trong một công việc, dù cho việc đó chỉ là những việc bình thường như ăn uống,ỉa đái, hít vào, thở ra, giao cấu, làm tình thì ta sẽ ngộ ra được tất cả mọi việc khác. Nói cách khác, mộtkhi đạt được cực ý tối thắng thượng thừa của một công việc, ta sẽ thấu triệt được mọi vấn đề khác nhưtrở lòng bàn tay. Không hẹn mà hò, Musashi cũng chỉ biết có cây kiếm mổ ruột móc gan làm bạn trongsuốt cuộc đời, ấy thế mà ông lại thị hiện thành tám vạn bốn ngàn pháp môn trùng trùng điệp điệp pháđổ bức tường vô minh che phủ dấu bèo khiến cho con người mất hướng trở về Cố quận Nguyên thôn.Và từ một trong những pháp môn ấy, Musashi lại thị hiện về đây, trên từng dòng chữ này, để một lầnnữa cất lên tiếng sư tử hống, cùng với những kiếm chiêu, lấy vô thế mà tấn công, lấy vô chiêu mà thủthắng.Tuy nhiên, cái khó để viết về ông là phải làm thế nào vén mở, khai quang và hiển lộ cái dũng khí hàohùng tinh tấn dũng mãnh trong từng sát na niệm tưởng của ông bằng ngôn từ biểu tượng hạn hẹp. Hơnnữa, có rất nhiều học giả cao minh đã nhiều lần luận bàn phân tích về ông, nên việc tìm ra cái tinh anhthâm mật của ông, nếu không được thực hiện với một tấm lòng khiêm hạ và học hỏi thì chẳng bao giờ có thể đồng thanh tương ứng với cái khí khái anh hùng hiên ngang bất thối chuyển của một con người
 
luôn hướng về bến giác, luôn hướng về cái Nhất Như Thượng Thừa. Dù sao, người viết cũng thắp nénnhang, thành khẩn tụng niệm câu thần chú trong Bát nhã Tâm kinh
Gate, Gate, Paragate, Parasamgate, Bodhi Svaha
hầu mong anh linh Musashi một lần nữa thị hiện về tay cầm song kiếm, thitriển những tuyệt chiêu và chiến thắng chính mình. Chúng ta cùng nhau lần giở từng trang sách trongtiểu thuyết Miyamoto Musashi của nhà văn Eiji Yoshikawa do dịch giả Cung Vũ dịch.1. Thời vô minh.Mở đầu tác phẩm, văn hào Yoshikawa không đề cập đến tuổi thơ của Mushasi mà lại miêu tả ngay cảnhmáu chảy thành sông, xác chất thành núi trong trận chiến ở Sekisahara. Giữa cảnh thê lương chết chócvà âm khí dường như bao trùm mặt đất đó, Takezo mở mắt, hồi tưởng về quá khứ xa xăm và tưởngmình đã trở thành người thiên cổ thì bỗng nghe có tiếng gọi của Mahatachi, thằng bạn chí thân, hắnmừng vô cùng vì biết chắc mình còn sống. Từ đây, hắn bắt đầu đi vào dòng đời bằng năng tính thamsống sợ chết của hắn.Takezo ra đời vào năm 1584 tại tỉnh Mimasaka, cách Đông Kinh 40 dặm về phía Tây Nam. Thân phụcủa là ông Munisai, trước đây là bộ thuộc của sứ quân Shinmen ở Iga.
 
Cha hắn vốn là một kiếm sĩ ngang tàng, đầu đội trời chân đạp đất, trên hòn đảo lớn Kyushu dưới triều đại của Shogun Nobunaga.Chẳng hiểu sao mẹ hắn lại bỏ nhà ra đi ngay từ khi hắn còn nhỏ. Lên chín, vì nhớ mẹ, hắn bỏ trốn theomẹ, nhưng cha hắn bắt về và cấm hắn không cho gặp mẹ. Thời gian sau, được tin mẹ chết, Takezo bỗngthay đổi tính tình, từ một đứa trẻ đa cảm thành một thằng bé hung dữ và lì lợm nhất làng. Khi hắn 12,13 tuổi, hắn đã lên võ đài giết chết một kiếm khách khiến cho dân làng phải nể phục. Thời gian sau,người cha nghiêm khắc của hắn đã từng đánh đập hắn tàn nhẫn từ trần, hắn lại càng hung tợn và ghêgớm như một con mãnh thú hoang dại. Cũng nhờ có chị Ogin của hắn can thiệp, nếu không hắn đã bịđuổi ra khỏi làng từ lâu rồi.Mười tám tuổi, hắn cũng muốn có chút danh gì với núi sông, nên rủ Mahatachi đăng lính. Chẳng may phe hắn lại thất bại, giờ sống sót, hắn cũng chẳng biết phải tính làm sao. Tuy nhiên, bản năng sống thúcđẩy hắn phải can đảm lên đường đi tìm lẽ sống nhưng phải tránh tai mắt của quan quân. Nhờ đó mà hắngặp mẹ con Oko và thương tích trong người hắn được hai mẹ con chạy chữa bình phục. Để trả ơn và đểsống còn, hắn đã đánh chết tên tướng cướp Tenma. Sau trận đấu đó, Mahatachi bỏ Takezo đi theo tiếnggọi ái tình của Oko, Takezo tức lắm, cảm thấy thương tiếc Otsu, cô vợ chưa cưới của Mahatachi ngàyđêm mong mỏi ngóng chờ. Còn một mình, hắn tìm đường trở về làng, nhưng chẳng may hắn bị binhđoàn của Tokugawa đuổi bắt, hắn phá đường biên giới, giết cả những người samurai để mở đường máumà thoát thân. Chuyện này kéo theo chuyện kia, khiến cho hắn cứ như con thiêu thân đâm đầu vào chỗchết mà cứ nghĩ chỉ có làm như thế hắn mới được sống.Tuy nhiên, hắn cảm thấy phải có bổn phận báo cho cụ Osugi biết rằng Mahatachi con cụ vẫn còn sống,hiện đang ở với Oko. Hắn quyết tâm trở lại gặp cụ nhưng không ngờ, bà cụ đáo để này đã lừa hắn vào buồng tắm bằng những lời dụ dỗ ngon ngọt hiền lành tựa lòng từ mẫu bao la cốt để bắt hắn nộp choquan quân. Một lần nữa, hắn phải mở đường máu, xuống tay hạ thủ cả dân làng để thoát thân. Càngngày, hắn càng gây ra nhiều cảnh chết chóc đến rợn người. Việc truy lùng hắn trở nên một việc cấpthiết và hệ trọng đến nỗi, quan binh phải huy động cả dân làng bỏ việc cày cấy sản xuất để tìm phươngkế bắt hắn. Về phần Takezo, hắn như con thú dữ bị dồn vào tử địa nhe răng giơ vuốt sẵn sàng cắn xé bất cứ thế lực nào cản trở hắn sống còn.Giữa lúc dân làng và quan binh vô kế khả thi, thiền sư Takuan cùng với Otsu lãnh trách nhiệm đi bắtTakero. Với nguyên lý lạt mềm buộc chặt, nhu nhược thắng cương cường, họ không đánh mà thắng,không đổ một giọt mồ hôi mà bắt Takezo mang về trình diện trước dân làng. Dân làng và quan binh đềnghị giết hắn để làm gương, nhưng lão sư không chịu, bắt treo lên cây tùng bách sau chùa Shippoji chođến chết. Sự đời tưởng thế là xong, tiếng sáo của Otsu đã bắt được hắn lại chính là người leo lên câytùng bách trong đêm mưa gió bão bùng để cứu hắn khỏi cái chết. Trong cái đêm ấy, hai kẻ đầu xanh bỏ
 
làng ra đi, có điều lòng mỗi người mỗi khác, Otsu mong mỏi neo đời mình vào bờ vai Takezo, nhưnghắn thì lại có hoài vọng riêng cho mình nên không muốn ràng buộc ai. Hơn nữa, hắn phải cứu chị nên phải chia tay Otsu ngay tại cầu Hanada ngoại ô thành Himeji. Và cũng từ đó, phải mất mấy năm trời,họ mới gặp lại nhau.Thuật lại một cách tỷ mỉ về những hành động dã man thú tính của Takezo không phải để hạ thấp hay phỉ báng hắn, nhưng là để cho chúng ta thấy cái năng tính tiềm tàng nơi mỗi con người, đồng thời cũngcho thấy rằng, Takezo cũng từ phân cứt bùn lầy mà nở đóa sen thơm lừng giữa khu rừng thiêng thánhđông phương đầy kỳ hoa dị thảo. Phải chăng con đường tiến tới thiên đàng buộc ta phải kinh qua địangục? Phải chăng muốn làm một hài nhi thơ bé bụ bẫm trinh trong buộc ta phải tắm mình trong nhữngdòng kinh nguyệt nhớp nhúa hôi tanh? Phải chăng cây tùng cây bách, nó vươn cao chịu gió cuồng mưaloạn là nhờ bộ rễ bám sâu vào lòng đất tối tăm lạnh lùng? Chẳng biết từ bao giờ hai cái đối cực, hai cựcđối nhau cứ huyền đồng xoắn xuýt, ấp ôm giao phối, áp má kề vai, mang thai ốm nghén rồi sản sinh tồnthể thị hiện khắp nẻo nhân gian. Cái lạ là hễ kẻ nào được gọi là thánh tăng, là bồ tát tỏa sáng khắp lụcđạo thì y như rằng vị ấy mang trong mình cái âm chất lạnh toàn máu xương. Cái năng tính, cái âm chấtấy không chỉ thị hiện trong văn học tiểu thuyết mà ở thực tế đời thường, lịch sử cũng đã ghi lại cho tanhững tấm gương chói sáng đó.Với văn học, gần đây trên damau.org và vnthuquan.vn, tác giả Trần Thiện Huy đã cho ra đời mộtchuyện ngắn mang tựa đề Cái Ác. Câu chuyện kể về một con người sống bằng nghề ăn trộm để nuôihắn và một đứa trẻ thơ. Có thể nói rằng, hắn là một kẻ có cái tâm bất thối, không động đậy trước nguycơ của tám ngọn cuồng phong thổi đến. Có như thế hắn mới ung dung tự tại lấy chiếc áo khoác củaviên chức trên toa xe lửa mà lòng không móng khởi loạn tâm. Hay chăng chỉ khi nào làm việc ác vớicái tâm bất động thì ta mới có thể làm việc lành mà không biết mình làm việc lành, nói cách khác là thiân bất cầu báo sao? Trong cái kiếp sống giang hồ đó, nhiều lúc tên trộm cũng tự hỏi “
tại sao mình lạichọn cuộc sống này, lại phải đấu tranh điên cuồng đến kiệt lực với tất cả mọi người, lại phải sợ hãi và gây sợ hãi?”
Nhưng tất cả những câu trả lời đều rơi tõm vào hư vô sa mạc, chẳng có lời đáp nào khả dĩ lay chuyển được con người tên trộm. Điều tên trộm cảm thấy là sau khi cho đứa bé ăn và nhắm mắt ngủngon, hắn cũng yên lòng nhắm mắt, đánh một giấc dài tới sáng. Cũng thế, Takezo cũng tự vấn lươngtâm mình trong những lúc sống chui sống nhủi tựa như con chó ghẻ giữa bãi tha ma. Takezo cũngchẳng hiểu tại sao mình lại hành động như vậy, hắn muốn làm người tốt, nhưng trời xui đất khiến, maquỷ dẫn đường thế nào mà hắn luôn cảm thấy rằng nếu không giết họ, tất họ sẽ giết mình. Cứ thế hắntrầm mình xuống, cong người lên, phùng mang trợn mắt, giết giết giết… cho hết những kẻ cản đườnghắn đi.Hơn nữa, cái âm chất ấy cũng hiển lộ trong rất nhiều tác phẩm kiếm hiệp của Kim Dung. Trong ỶThiên Đồ Long Ký, Tạ Tốn là hiện thân của cái năng tính, cái âm chất đến rợn người, khiến cho võ lâmmột thời rơi vào cảnh máu chảy thành sông, xương chất đầy đồng, hận thù chồng chất, cao ngất trờikhông. Cuộc đời của Tạ Tốn là một con mãnh sư văn võ song toàn, nhưng định mệnh khiến xui giăngmắc khiến cho cuộc tồn sinh của lão Tạ phải gầm lên những tiếng bi hùng đau thương buốt lạnh cả mộtvùng thái hư. Định mệnh đó đã đẩy lão vào cảnh không đội trời chung với sư phụ Thành Khôn, ngườimà lão coi như cha ruột của mình, vì chính Thành Khôn đã bức hiếp vợ hiền và giết chết luôn đứa conduy nhất của lão. Giữa cơn thống hận phủ kín càn khôn đại địa và nhất là giữa cảnh hoang liêu tịch tĩnhtrên Băng Hỏa đảo, Tạ Tốn trong cơn cuồng sát đã nghe thấy tiếng trẻ thơ cất lên giữ hiu quạnh hoangsơ. Chính cái anh nhi chi tâm ấy tựa cái im lặng sấm sét chẻ đôi tâm thứ hận thù ngàn năm của lão vàtừ đó Tạ Tốn trở thành người cha nuôi mà suốt đời Vô Kỵ thờ kính. Cũng thế, Takezo trong cơn quẫn bách, lòng sôi căm hờn, đói khát nhục thân, tái tê tồn thể đã không cưỡng được tiếng sáo du dương củaOtsu và ngọn lửa ấm áp của thiền sư Takuan, nên hắn đã tự nguyện đưa tay chịu trói, phó mặc sinhmạng mà mới đây hắn điên cuồng bảo vệ cho vị thiền sư xa lạ.
of 00

Leave a Comment

You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...
You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...