Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more
Download
Standard view
Full view
of .
Save to My Library
Look up keyword
Like this
5Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
Hat Giong Tam Hon

Hat Giong Tam Hon

Ratings:

4.5

(2)
|Views: 328 |Likes:
Published by tamcuong

More info:

Published by: tamcuong on Jun 01, 2009
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

12/02/2010

pdf

text

original

 
Khát vọng của nàng Violet
Khao khát là khởi đầu của mọi thành công.Ước mơ là khởi đầu hành trình vượt ra khỏi những khuôn khổ 
-Napoleon Hill-Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm.Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng.Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cảkhu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : " So với chị HoaHồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình đuợc làm Hoa Hồng một lầntrong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãnnguyện lắm rồi".Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ :- Chuyện gì xãy ra với con vậy ?Nàng Violet cất giọng tha thiết :- Con biết Bà luôn nhân từ và đầy lòng yêu thương. Con cầu xin Bà hãy biến conthành Hoa Hồng !Bà tiên chăm chú nhìn bông hoa :- Con có bóêt mình đang đòi hỏi điều gì không ? Một ngày nào đó con sẽ hối hậnđấy.Nhưng Violet vẫn một mực nài nĩ. Động lòng trước khát khao của nàng, cuốicùng bà tiên đồng ý. Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet, và ngaylập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi, kiêu hãnh vươn cao với nhữngbông hoa đỏ rực trên cành.Một hôm, Giông Bão đi qua khu vườn, giật gãy các nhánh cây,làm bật gốc cảnhững cây cao to. Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão, trừ những lòai hoanhỏ bé nằm sát mặt đất như Violet.Bão tan. Bầu trời lại trong xanh. Các nàng Violet vẫy cành hoa tím, vui đùa bênnhau. Một nàng nhìn Hoa Hồng - là Violet ngày nào - thương xót :- Các bạn nhìn kìa, cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mìnhđấy !Nàng Hoa Hồng nằm quật dưới đất, thân hình gãy nát, hoa lá tả tơi, cố gắngdùng chút hơi thở cuối cùng thều thào :-Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Khi còn là một cành Violet bé nhỏ, đã cónhững lúc tôi cảm thấy thoãi mái và hài lòng với mình. Nhưng khi cứ mãi như vậy tôichợt thấy mình nhỏ bé, nhàm chán và nhạt nhẽo. Tôi không muốn sống một cuộc đờimà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt, yếu đuối, và khi mùa đôngđến sẽ vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa. Hôm nay, tuy sắp phải từ giã các bạn nhưngtôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao.Tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực, đãn ngẫng cao nhìn ánh Mặt Trời, ngheđuợc lời thì thầm của chị gió và vui đùa với các chị Sương Mai. Tôi có thể chạm vàonếp áo của Thần Ánh Sáng bằng cánh hồng thơm ngát. Tôi sẽ chết nhưng tôi đã đượcđi đến tận cùng của khát vọng sống. Tôi đã thực hiện đuợc ứơc mơ của mình. Đó làđiều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi.Nói xong, nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùngvới nụ cười mãn nguyện trên môi.
- Tuyết Nhi-
 
Chiếc dù màu đỏ
Với niềm tin bạn có thể thấy được những điều vô hình
Bên sườn đồi, một ngôi làng nhỏ đang phải ghánh chịu nạn hạn hán kéo dài nhấttừ trước đến nay. Đã qua mùa khô từ lâu mà không có lấy một giọt mưa. Mặt trời tỏasức nóng như thiêu đốt vạn vật, đến những làn do cũng phả vào người hơi nónghừng hực. Mặt đất đã bắt đầu nức nẻ, khiến bao cánh đồng lương thực và hoa màuhéo khô.Người dân trong làng buồn bã, lo âu trước dấu hiệu của một mùa thu họach thấtbại. Họ lo sợ cuộc sống của mình rồi đây cũng sẽ bị đe dọa một khi không còn nướcđể dùng. Không còn cách nào hơn, mọi người thống nhất sẽ cùng nhau cầu nguyệnvới hy vọng Chúa Trời nghe thấu những lời cầu khẩn mà thương tình đổ mưa xuống.Tối hôm đó, tất cả dân làng đến nhà thờ như đã hẹn. Vì ít khi được gặp mặt đôngđủ nên mọi người tay bắt mặt mừng hỏi thăm nhau. Họ say sưa, mãi mê trò chuyệnđến mức dường như quên mất mục đích đến nhà thờ.Vị cha xứ già lặng lẽ nhìn quanh. Sư hiện diện của ông không được mấy ai để ý.Bỗng ông chú ý đến một bé gái quỳ ngay hàng ghế đầu tiên. Cô bé đang cầu nguyện- bình thãn, thánh thiện giữa đám đông ồn ào. Ngay cạnh cô bé lả một chiếc dù màuđỏ - chiếc dù duy nhất xuất hiện trong nhà thờ. Ông trìu mến ngắm nhìn khuôn mặtngây thơ, đáng yêu nhưng tràn đầy niềm tin của cô bé, lòng xúc động vô cùng. Thiênthần không ở đâu xa, mà chính là đây.Buổi cầu nguyện cuối cùng cũng diễn ra và kết thúc trong sự nôn nóng của phầnđông những người tham dự. Khi họ đang vội vàng chuẩn bị trở về nhà thì lạ thay,một cơn mưa ào tới. Tất cả đều hò reo, vui mừng vì bao trông ngóng suốt thời gianqua cuối cùng đã trở thành hiện thực. Chợt mọi người lặng yên, bối rối nhườngđường cho cô bé với khuôn mặt rạng ngời, cầm trên tay chiếc dù màu đỏ nhẹ nhàngbuớc ra làn mưa.Tất cả đều đến nhà thờ để cầu nguyện, nhưng chỉ có mỗi cô bé là tin vào nhữnglời cầu nguyện của mình.
-Hoa Phượng-
 
Âm thanh của sự kiên trì
Lòng kiên trì và tình thương yêucó thể giúp con người vượt quabất kỳ thử thách nào
Khi mới lên bốn, tôi đã bị bệnh bại liệt. sau nhiều tuần nằm viện, tôi được trở vềnhà, nhưng phải nằm trên chiếc giường có chấn song được mẹ thuê từ bệnh viện. Bố đi làm, mẹ ở nhà nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc cho tôi.Mỗi ngày hai lần, mẹ bế tôi đi tắm rửa và tập những bài tập mà bác sĩ chỉ định.Với tôi, những ngày tháng đó thật kinh khủng. Tôi không thể ra sân chơi đùa cũng bạn hay làm bất cứ điều gì tôi muốn. Thứ duy nhất tôi có là một quả bóng dùng đểluyện tập cử động cho các ngón tay. Chán nản vì đôi tay nhỏ bé, yếu ớt của mìnhkhông thể nắm chặt quả bóng, nhiều lần tôi đẩy nó rơi xuống đất. Những lúc như thế, mẹ nhặt quả bóng lên và dịu dàng bảo : "Cố gắng bóp quả bóng con nhé ! Rồicon sẽ được đi chơi như các bạn!"Trong bài tập hàng ngày, mẹ thường đặt hai ngón tay trong lòng bàn tay tôi, vàbảo tôi cố nắm chặt khỏang mười lần. Mẹ hy vọng mỗi ngày có thể cảm nhận tay tôinắm chặt hơn một tí, nhưng thường cảm giác đó chỉ có trong những lần nổ lực đầutiên.Một hôm, sau giờ làm, bố mang về một chú khỉ đồ chơi nhỏ. Chú khỉ mặc bộquần áo len đỏ xinh xắn, trước ngực mang một cái trống nhỏ xíu. Hai bàn tay chúđang trong tư thế sắp gõ xuống trống. sau lưng chú khỉ có ống cao su nối với mộtquả bóng nhỏ. Bố hướng tôi cách điều khiển nó. Nếu bóp mạnh quả bóng, hai taychú khỉ sẽ vỗ vào mặt trống, tạo ra tiếng bùm bùm, chách chách rất vui tai.- Nào ! con hãy thử nó xem, con ! - Bố ân cần đặt quả bóng vào bàn tay thẳngđờ của tôi.Tôi cố bóp nhưng chú khỉ không hề cử động. Tôi dồn hết sức vào bàn tay và cố bóp thêm lần nữa. Một tay chú khỉ hạ xuống dần, nhưng không đủ mạnh để trái bóngphát ra âm thanh nào rõ cả. mặc dù vậy, mẹ cũng reo lên sung sướng :- Tốt rồi con, cố hơn một chút nữa đi !Mẹ đặt bàn tay ôm trọn lấy tay tôi, bóp mạnh. bùm bùm.- lần nữa đi mẹ ! - Tôi dịu dàng nhìn mẹ.Mẹ dịu dàng bóp bàn tay tôi. Bùm bùm. Thêm một lần nữa. Chách chách.- Nào, con hãy làm như mẹ xem !Tôi cố sức một lần. bùm bùm. Trống đã vang lên.- Con đã làm được rồi, mẹ ơi! - Tôi lại bóp tiếp. Bùm bùm. Chách chách. - Con cóthể làm được rồi ! - Tôi phấn khích la to.Từ đó, tôi say xưa tập luyện. TIếng trống dần dần vang đều, nhịp nhàng như một bản nhạc. Hết tay phải rồi chuyển sang tay trái. Đôi lúc tôi cũng thấy chánnhưng nhìn gương mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng của bố và mẹ mỗi khi tiếng trống

Activity (5)

You've already reviewed this. Edit your review.
1 thousand reads
1 hundred reads
manhhungbk liked this
duong fuoc hung liked this

You're Reading a Free Preview

Download
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->