• Embed Doc
  • Readcast
  • Collections
  • CommentGo Back
Download
 
Đông Phương Huyền BíDịch Giả: Nguyễn Hữu KiệtĐịnh MệnhÔng giáo sư Sử Địa tay cầm cây thước dài, bước tới trước tấm bản đồ lớn treo trên vách,trước một lớp học đang buồn ngủ. Ông ta chỉ lên bản đồ một vật lớn hình tam giác màu đỏ màmũi nhọn chỉ xuống đến gần đường xích đạo, và để khích thích cái phần nào tinh thần uể oảicủa đám học trò, ông ta nói với một giọng kéo dài và rõ ràng từng tiếng, dường như sắp sửatiết lộ một điều chân lý trọng đại: "Người ta thường nói rằng Ấn Độ là viên ngọc quý nhất củaHoàng gia Anh Quốc."Nghe đến đây, một người học trò với vẻ mặt suy tư đang ngồi mơ mộng, bỗng giật mìnhvà cố gom trí óc vẫn vơ của y quay trở về thực tế giữa bốn vách tường trong lớp học. Hai chữ"Ấn Độ" có một sức hấp dẫn rất mãnh liệt, nó khêu gợi trong trí của y cái hình ảnh xa xămcủa một xứ lạ lùng, huyền bí.Khi ông giáo sư Toán Pháp tưởng rằng người học trò này đang vùi đầu chăm chỉ làm bàitoán Đại số, ông ấy có ngờ đâu rằng thằng học trò "Mất dạy" lại dùng bàn viết của y vàonhững mục đích xa xôi hơn? Núp sau một chồng sách sắp đặt như Bát Trận Đồ, y vẽ nhữngđầu người quấn khăn, những gương mặt đen xạm, và những chiếc tàu buồm chở đầy nhữnghàng hóa và thổ sản đầy hương vị phương Đông!Thời niên thiếu đã qua, nhưng lòng yêu mến xứ Ấn Độ của y vẫn không thay đổi. Hơnnữa, nó còn nới rộng thêm và bao gồm luôn cả châu Á với một sự ám ảnh nồng nhiệt. Y nuôinhững kế hoạch táo bạo. Y muốn vượt biển trên muôn dặm trùng dương: Một khi đã xuốngtàu thì viếng xứ Ấn Độ chỉ còn là vấn đề thời gian. Mặc dù đó chỉ là những kế hoạch suông,nhưng y đã thổ lộ những ý tưởng của y cho những bạn học cùng lớp với rất nhiều danh từ thơ mộng, và sau cùng có một đứa trong bọn bị lôi cuốn theo sự hứng khởi nhiệt thành của y.Cả hai bèn âm thầm bày mưu tính kế và hành động trong vòng bí mật. Chương trình củahọ là vượt qua Âu Châu bằng đường bộ, sau đó tiếp tục đi bộ vượt qua xứ Tiểu Á và Ả Rậpđến hải cảng Aden. Xin quý vị độc giả đừng cười! Họ tin tưởng một cách ngây thơ và hồnnhiên rằng một viên thuyền trưởng bỏ neo ở bến Aden sẽ chịu để cho họ thuyết phục. Đó chắcsẽ là một người giàu lòng nghĩa hiệp và cởi mở. Y sẽ đưa họ xuống tàu, và một tuần lễ sau họsẽ bước chân lên xứ Ấn Độ hằng mong ước!Họ âm thầm chuẩn bị một cuộc phiêu lưu dài hạn. Họ để dành tiền và sắm sửa cụ bị nhữngđồ hành trang. Họ thăm dò những bản đồ và những quyển du lịch chỉ nam, mà những trangmàu mè lòe loẹt và những hình ảnh khêu gợi hấp dẫn làm cho dòng máu giang hồ phiêu lưu
 
của họ càng tăng nhiệt độ và sôi lên thành cơn sốt! Sau cùng, họ đã có thể định ngày ra đi vàgiao phó tất cả cho định mệnh. Có ai biết được sự gì đang chờ họ ở ngã ba đường?Than ôi! Bao nhiêu nghị lực và lòng sốt sắng nhiệt thành của thời niên thiếu đều lãng phívô ích! Vị đỡ đầu của người bạn trẻ đã khám phá ra mọi sự và biết rõ mọi chi tiết của vấn đề. Những sấm sét búa rìu đều giáng xuống vào đúng lúc! Tất cả chương trình đều phải bỏ dở dang, nhưng có ai thấu hiểu nỗi khổ của hai người bạn trẻ?Tuy nhiên, người chủ mưu cuộc hành trình bất hạnh này vẫn giữ nguyên vẹn lòng mongước viếng xứ Ấn Độ. Nếu sự mong ước đó tạm thời bị dẹp qua một bên, đó là bởi vì tuổitrưởng thành của một đời người thường đem đến bao nhiêu những bổn phận gia đình xã hộicùng bao nhiêu những sợi dây trói buộc nó cầm chân y ở lại.Thời gian trôi qua. Nhiều trang đã lật qua trên quyển lịch đời, trước khi một cuộc gặp gỡ  bất ngờ bỗng đánh thức dậy cái mộng đã tàn của người thanh niên. Đó là sự tiếp xúc với mộtngười ngoại quốc có cái gương mặt rám nắng, nước da sậm, đầu quấn khăn: Khách là mộtngười Ấn Độ từ phương xa đến!Người khách lạ bước vào cuộc đời tôi một cách đột ngột. Mùa thu đã hầu tàn, sương mùtỏa khắp không gian, tiết trời lạnh buốt thấm vào da thịt. Tôi cảm thấy chán nản, tuyệt vọng.Sự ngã lòng, rủng chí, như một cái bóng ma, đưa đến quả tim héo hắt của tôi một bàn tay giálạnh!Để thoát khỏi cơn ám ảnh, tôi bước vào một lữ quán bật đèn sáng trưng, hy vọng rằng nơiđây ít nhất tôi cũng sẽ tìm thấy sự dễ chịu của một gian phòng ấm áp. Những chén trà nóngsốt thường khi vẫn hiệu nghiệm, chiều hôm ấy lại không thể đem đến sự yên tĩnh thư thái chotâm hồn tôi. Tôi không thể thoát ra khỏi cơn ám ảnh nặng nề nó vẫn dày vò tâm trí tôi. Phảichăng sự lo âu phiền muộn định theo dõi và ám ảnh tôi suốt đời?Rốt cuộc, trạng thái băn khoăn đó làm cho tôi lại rời khỏi gian phòng ấm cúng mà tôi vừa bước vào. Tôi lại đi lang thang ngoài đường phố, không có mục đích nhất định, nhưng theothói quen tôi lần mò đến nơi cửa hàng sách của một người bạn làm nghề bán sách cũ. Cửatiệm của y cũng cũ kỹ như những chồng sách bày bên trong. Chủ tiệm là một nhân vật lạ lùng,một di phẩm còn sót lại của những thời đại đã qua. Thời đại máy móc cơ khí của chúng takhông hạp với tính chất của y, cũng như y không thể hòa mình để sống một cách hứng thú vớithời đại này. Y chỉ bán những loại sách quý và hiếm có, và chỉ chuyên môn về các vấn đề siêuhình và khoa học huyền bí. Y biết khá nhiều, mặc dầu chỉ biết về phần lý thuyết, những vấn đềkhúc mắc và khó khăn của khoa Triết lý. Thỉnh thoảng tôi hay ghé lại tiệm sách của y và thảoluận với y về những vấn đề triết học siêu hình.1 2 3 4 5 6 7 8 9 
 
Đông Phương Huyền BíDịch Giả: Nguyễn Hữu KiệtChiều hôm ấy, vừa bước vào cửa tiệm, vô tình tôi lật những trang giấy cũ đã trổ màu vàngcủa một quyển sách đóng bìa da, và tôi cầm quyển sách lên để nhìn kỹ cái tựa ngoài bìa nólàm cho tôi chú ý. Người chủ tiệm nhận thấy sự thích thú của tôi với cái nhìn thoáng qua saucặp kính trắng của y. Y bèn nêu ra một đề tài thảo luận, đúng theo nội dung của quyển sách tôiđang cầm trên tay, nói về vấn đề Luân hồi.Lão chủ tiệm, theo cái đà của thói quen, nắm ưu thế trong câu chuyện. Y nói trôi chảy dễdàng, và dường như y biết tất cả mọi khía cạnh hiểm hóc của vấn đề lạ lùng này còn hơn tácgiả quyển sách. Thỉnh thoảng y còn chú thích những tác phẩm khác mà y biết thuộc lòng nhưđếm trên đầu ngón tay.Bỗng nhiên tôi nghe phía sau như có tiếng động. Tôi quay lại nhìn thì thấy một ngườidong dỏng cao xuất hiện từ trong bóng tối của phía sau nhà sách, là nơi chứa những loại sáchquý. Người lạ mặt là một người Ấn Độ. Y tiến đến gần chúng tôi với một dáng điệu sang trọngquý phái và nói với người chủ tiệm:- Xin lỗi ông nếu tôi làm phiền. Câu chuyện của các ông vừa nói làm cho tôi chú ý, vì tôicũng rất thích về vấn đề này. Ông vừa kể những bậc Triết gia cổ Hy Lạp, Ai Cập và vài vị Cốđạo Gia Tô như là những người đầu tiên chủ trương thuyết Luân Hồi. Tôi cũng tin rằng nhữngtriết gia thời cổ đã hiểu rõ vấn đề ấy lắm. Nhưng các ông có biết thuyết Luân Hồi từ đâu màcó và nguồn gốc của nó ở đâu chăng?Y ngừng một lúc, nhưng không để cho chúng tôi kịp nói gì, y liền tiếp theo với một nụcười nhã nhặn: "Tôi xin phép nói ngay: Chính xứ Ấn Độ từ nghìn xưa đã phát minh ra thuyếtLuân Hồi trước nhất. Những dân tộc bổn xứ chúng tôi đã coi thuyết ấy như một điều Chân Lýcăn bản từ những thời đại cổ xưa nhất trong lịch sử." Gương mặt của người này làm tôi chú ý.Đó là một gương mặt khác thường mà người ta có thể nhận ra ngay ở giữa hàng trăm ngườiẤn Độ khác. Cặp mắt tinh anh, một quai hàm lớn, vầng trán cao phi thường biểu lộ sự thôngminh, nước da sậm hơn mức trung bình. Đầu y quấn một chiếc khăn rất đẹp, có nhận một viênngọc quý chớp sáng loè trong bóng tối. Y mặc một bộ Âu phục cắt khéo đúng thời trang.Lời nói có vẻ tự phụ của y hình như không làm hài lòng người đối thoại, và người nàyđứng khuất phía sau quầy hàng, liền mở cuộc tấn công:- Làm sao có thể như vậy được, vì vùng Cận Đông xưa kia gồm những trung tâm thịnhhành nhất của nền văn minh nhân loại trước Thiên Chúa kỷ nguyên. Những triết gia thông tháinhứt thời cổ phải chăng đã xuất hiện ở những xứ thuộc vùng Cận Đông, từ Athenes đếnAlexandrie? Như vậy, hẳn là học thuyết của các bậc Hiền triết đó đã từ phương Tây tiến về phương Đông và sau cùng, được lưu truyền đến Ấn Độ?
of 00

Leave a Comment

You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...
You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...