• Embed Doc
  • Readcast
  • Collections
  • CommentGo Back
Download
 
WWW.THTNDC.ORG TAP HOP THANH NIEN DAN CHU
Nhạc Hải chỉnh sửa bổ sung Hoa Phạm (THTNDC) trợ giúp trình bàyNgười đánh máy: unknown
1
Nhạc sĩ Tô Hải
HỒI KÝCỦA MỘT THẰNG HÈN
 
Nhà xuất bản Tiếng Quê HươngPhát hành tháng 5, 2009
 
Hồi ký của một thằng hènwww.tohai.tkNhạc sĩ Tô Hải 
2
MỤC LỤC
Trang1.
 
Đôi lời phi lộ viết sau cùng___________________32.
 
Vì sao tôi viết hồi ký_________________________63.
 
Tuổi ấu thơ__________________________________134.
 
Mười năm đèn sách học văn hoá Tây để …đánh Tây__________________________________265.
 
Bước ngoặt định mệnh________________________446.
 
Từ một người lính làm nhạc___________________577.
 
Cuộc phiêu lưu văn nghệ bắt đầu______________668.
 
Những năm tháng không hoà bình_____________949.
 
Cuộc phiêu lưu giữa sa mạc gió Lào___________12310.
 
Sự trả giá quá đắt cho những vinh quangcay đắng____________________________________ 13811.
 
Cuộc chiến chống Mỹ________________________ 16812.
 
Bắt đầu và kết thúc một cuộc chiến... thảm bại__________________________________ 19513.
 
Văn nghệ thời “Đổi mới”_____________________ 24414.
 
Không thể chết.. trong im lặng________________ 24815.
 
Tôi đã hết hèn______________________________ 25516.
 
Vĩ thanh 2006_______________________________ 28017.
 
Vì sao tôi vào Đảng, vì sao tôi...chuồn khỏi Đảng___________________________ 28318.
 
Cuộc đời tủi nhục của tên bồi bút
 
______________ 30119.
 
Bi hài kịch vào Đảng ra Đảng: 5 năm đóngkịch và dối trá______________________________ 30620.
 
Nhạc sĩ Tô Hải và truyền thông_______________ 320
 
Hồi ký của một thằng hènwww.tohai.tkNhạc sĩ Tô Hải 
3
1.
 
ĐÔI ĐIỀU PHI LỘ VIẾT... SAU CÙNG
T
ập “Hồi ký” này tôi đã viết xong từ năm 2000, nhưngdo... hèn, tôi đã không dám cho nó ra mắt bạn đọc. Vâng, do...hèn, chứ chẳng phải do cái gì khác, tôi đã giấu nó đi, lại còncẩn thận ghi thêm một dòng ở ngoài bìa “Để xuất bản vàonăm 2010”.Như một lời di chúc dặn vợ con, khi tôi đã... chết!Tới năm 2003, mang bản thảo ra đọc lại, thấy ngòi bút củamình sao vẫn còn rụt rè, vẫn còn lấp lửng. Mới biết mình vẫncòn chưa hết sợ sức mạnh tàn bạo của nền “chuyên chính vôsản” mà mình từng nếm trải. Nhất là sợ rồi đây vợ con mìnhsẽ phải chịu đựng những đòn thù bẩn thỉu của bầy dã thú độilốt người, nếu chẳng may những gì mình viết ra rơi vào taychúng.Tôi thấy mình cần phải sửa lại cuốn sách - từ cách viết, từcái nhìn chưa đủ tinh tường về những sự kiện lịch sử - và viếtthêm về những con người cần được nhắc tới, mỗi người làmột mảnh gương nhỏ, nhưng gộp lại người đọc có thể thấyhình ảnh một thời đại.Và viết thêm một chương “TÔI ĐÃ HẾT HÈN”!Nhưng đã đến chưa, cái thời cơ có thể đưa cuốn sách màtôi ấp ủ bấy lâu ra trình diện người đọc? Vẫn còn chưa phảilúc chăng? Ngẫm ra, tuy viết là “Tôi đã hết hèn”, nhưng trongthực tế cái hèn vẫn còn đó, nó vẫn bám chằng chằng, như một bộ phận của cơ thể, cái sự mình khẳng định với mình rằng đãhết hèn mới chỉ là sự mạnh dạn với bản thân khi cầm bút màthôi!Còn đấu tranh trực diện với cái sức mạnh tăm tối đang caitrị đất nước, kìm hãm sự phát triển của cả một dân tộc làchuyện khác, không phải là điều ai cũng dám làm!Đặc biệt, ba bốn năm gần đây tôi may mắn có điều kiệnlàm quen với Internet, nhờ đó mà được tiếp cận với rất nhiềungười mà tôi vô cùng cảm phục. Dù đang sống ở trong nước,họ không hề sợ hãi trước đàn áp, ngục tù.Đó là những Hoàng Minh Chính
[1]
 , Trần Độ
[2]
 , Lê Hồng Hà,Hà Sĩ Phu. Bùi Minh Quốc, những Hoàng Tiến, Trần Mạnh
[1]
Hoàng Minh Chính, tên thật Trần Ngọc Nghiêm (1920-2008), từnggiữ các chức vụ Phó chủ nhiệm Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, Viện
of 00

Leave a Comment

You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...
You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...