Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more
Download
Standard view
Full view
of .
Look up keyword or section
Like this
3Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
hoi ki bao long

hoi ki bao long

Ratings: (0)|Views: 54 |Likes:
Published by kungful

More info:

Published by: kungful on Sep 26, 2009
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

04/10/2013

pdf

text

original

 
chuong1
 Lời tác giả: Trên mặt bàn là tập bản thảo ghi chép quãng thời gian tôi bị bắt vì tội "cố ý gây thương tích", tôi tạm đặt tên cho tác phẩm này của mình là "Bão lòng". Đây là tậpbản thảo mà chúng tôi đánh giá là khá "nóng" và nhạy cảm. Nội dung cuốn bản thảo đã được chúng tôi đưa ra trao đổi hàng chục lần, giờ chỉ còn thiếu sự nhận xét và cho ý kiếncủa thiếu tướng, nhà văn Hữu Ước và nhà văn Lê Lựu, Giám đốc Trung tâm Văn hoá Doanh nhân (những người rất quan trọng trong "Hội đồng hương các nhà văn, nhà báovà văn nghệ sĩ tỉnh Hưng Yên" của tôi).Tôi còn nhớ rất rõ lần trước, khi tôi gặp Nhà phê bình lý luận, hoạ sĩ Phan Cẩm Thượng tại chùa Bút Tháp - Bắc Ninh, ông có nói một câu khi tôi lạm bàn về sự đời: "Em ạ, bàntay em có mặt trái mặt phải, em cứ lật đi lật lại mà coi, sự đời cũng thế, trái - phải - tốt - xấu - thiện - ác... khôn lường, tất cả chỉ cần lật một cái, thế là vạn sự đảo điên...". Quảthật câu nói nghe qua chẳng có gì là đặc biệt, ấy thế mà càng ngẫm càng thấy nó thấmthía... Và giờ đây, trong tập bản thảo này là cả một "vòng quay điên đảo"... Chắc hẳnrằng những người trẻ tuổi khi đọc hai cuốn sách này sẽ cảm nhận và hiểu thêm được rất nhiều về cái mà người ta gọi là SỰ ĐỜI , về cái mà người ta gọi là MẶT TRÁI của xã hội... (có những điều trong cuộc sống ta suy nghĩ đơn giản vô cùng, nhưng thực tế lạikhông hề đơn giản như vậy)...
PHẦN MỘT:ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
(Bản thảo gốc)>>>Tôi rít một hơi thuốc thật dài, đôi mắt lim dim, một làn khói đặc quánh vây quanh.Hôm nay đã là ngày 29 Tết.Tôi quay lại hất tay ra hiệu, thằng Thăng rón rén bước đến
-
Dạ, anh gọi em?
-
Ừ bóp chân cho anh
-
Dạ, vâng
-
Tình hình thế nào rồi?
-
Dạ vẫn căng lắm anh ạ! Tàu vẫn chưa thể cập Bến
-
Mẹ kiếp - tôi văng tục - Tết đến đít rồi mà thế này thì chết à?
-
Tôi ngao ngán nhìn ra ngoài, gió rét căm căm, mấy thằng lính gác đứng yên bấtđộng
-
Thăng này, mày thấy có buồn cười không? Ai đời VIP như thế này, xe đưa xeđón, cơm bưng nước rót đến tận mồm, được bảo vệ 24/24... thế mà vẫn cứ phảikiếp ve... sầu... chứ
-
Thằng Thăng cười gãi đầu không trả lời
-
Thăng này, bảo chúng nó soạn đĩa cho anh
-
Dạ anh muốn nghe nhạc gì ạ?
 
-
Ờ, buồn thế này, mở “Tuyệt tình ca” đi em
-
Dạ, có ngay!Không gian xung quanh lắng xuống, nhường lại là tiếng hát bi ai: “Từng đêmxuống ru em mỏi mòn, từng đêm xuống yêu em vẫn còn, vì yêu em nên anh xótxa, tim anh xót xa đêm từng đêm...”Tiếng hát réo rắt, não lòng, não ruột... những khuôn mặt đờ đẫn, bâng quơ, ngoàitrời thỉnh thoảng gió vẫn rít lên từng chặp... Từ tận đáy lòng tôi, bão bùng đanggiằng xé. Tôi nén tiếng thở dài “biết bao giờ bão tan?”...>>>Sáng thứ hai đầu tuần tôi ngủ dậy rất sớm, tôi cố tạo vẻ tự tin tìm cho mình mộtchút thăng bằng về mặt tinh thần, tôi xác đinh tư tưởng khi đã biết chắc sáng naycó một chuyến chuyển can phạm từ Công an Quận đi Hoả Lò.Không lẽ số phận đang đùa giỡn với tôi? Không lẽ thông tin người ta cố tình muốnhại tôi là có thật?Đêm qua hầu như tôi không ngủ, cứ chập chờn với những suy nghĩ miên man và lolắng, đôi lúc tôi bị giật mình bởi những tiếng động vô hình, cảm giác như có mộtthế giới khác lạ, kỳ bí ngay xung quanh,… ngay cả cái ánh đèn vàng đục ở ngoàisân kia cũng như là một sự đeo bám, móc mói… Những cơn gió nhẹ nhàng ngàythường thơ mộng và dịu êm, đêm nay nó văng vẳng, quằn quại như những tiếngcười lạnh lùng và man rợ. Tôi như một kẻ ở cõi u mê không phương hướng. Sáng nay sự tự tin nơi tôi thựcsự là giả tạo, có những luồng suy nghĩ xé nát tinh thần tôi, mang đến cho tôi mộtniềm đau khôn xiết, sự thăng bằng trong thoáng chốc trở nên xô lệch. Tư tưởngxác định nhưng tôi vẫn hoang mang: Tôi phải đi, một chuyến đi bắt buộc, mà bấttrắc là điều đã được báo trước, ở cái chốn “địa ngục trần gian” kia chưa bao giờ cókhái niệm cho hai chữ “bình an” >>>Tôi lặng lẽ nghe đọc tên, lặng lẽ nhặt một vài bộ quần áo, lặng lẽ chào mọi ngườivà lặng lẽ bước ra xe.Thằng Minh, cái thằng hàng ngày vẫn thường dành cho tôi những miếng ăn ngon,tếu táo: “Anh ơi, mình đi chung một con “a còng” nhé?” Tôi cười mà miệng méoxệch - giờ này mà nó vẫn còn đùa được.Sau khi ký nhận nội vụ, cứ hai thằng bị còng tay bằng một chiếc khoá số 8, còn tôichẳng biết do may mắn, do gia đình tôi đã “biết điều” với họ, do tôi là người cóhọc nhất, tội nhẹ nhất… hay do lý do gì đó mà tôi không bị… còng tay.
 
Chuyến đi này cả thảy có 9 người, tất cả được nhồi vào một chiếc xe thùng trật trộivà kín mít - chiếc xe mà lũ can phạm vẫn thường gọi là “bao diêm” hay “thùngkem” gì gì đó. Nóng nực và ngột ngạt quá, cái thùng này thiết kế để chứa 4 người, vậy mà nónhồi đến 9. Chúng tôi cố ngoi ngóc hướng cổ về phía cái lỗ thông hơi duy nhấttrên nóc thùng, nắng đầu mùa oi bức và khó chịu.Chiếc xe rùng rùng lắc lư, chúng tôi bắt đầu hành trình đánh đu cùng số phận. Quakhe kính nhỏ, xã hội thật an bình, cảnh vật và con người trông mới gần gũi và dễthương làm sao, cảm nhận về một tình yêu bỗng trỗi dậy hơn bao giờ hết, cái tìnhyêu mà khi ở ngoài không mấy khi trân trọng - tình yêu dành cho sự tự do.Lũ can phạm chẳng nói gì, chúng chuyền tay cho nhau hút điếu thuốc lào cuốicùng chúng mang theo, điếu thuốc như một con sâu kèn khổng lồ quấn bằng giấy báo, không khí đã ngột ngạt lại càng thêm ngột ngạt bởi khói. Tôi nhắm mắt đờ đẫn, mồ hôi đầm đìa như tắm, tôi nhớ nhà.Tôi cũng đã từng nếm trải qua nhiều bước thăng trầm và sóng gió trong cuộc đời,cũng bao nhiêu lần tôi vượt qua được bởi một niềm tin sắt đá, không lẽ giờ đây ,đứng trước một chuyến đi tôi lại yếu đuối thế này? Không, tôi không phải là conngười hèn nhát như thế. Khổ đau ư? Tôi chịu được. Vất vả ư? Tôi chịu được…Vậy tôi sợ cái gì? - Điều tôi sợ ở đây, nó giống như một chiếc thòng lọng vô hìnhthắt vào cổ, và cũng bởi vì tôi không thấy nó nên tôi sợ, chẳng khác nào người mùđi trên đường mà lại thiếu chiếc gậy. Những bước đi phía trước là mờ mịt, tôi bịmất đi cái quyền tối thiểu của một con người - quyền công dân. Nỗi sợ làm ngườimà không được làm người là ở chỗ đó. Tôi sợ, cái sợ của một con người khi đãhiểu và thấm thía về mặt phải của cuộc sống, giá trị của một cuộc sống tự dokhông có gì sánh nổi.  Nhìn con đường phía sau cứ mãi lùi xa, tôi cố kìm những giọt nước mắt cứ chựctrào ra, tôi không phải loại người cứ động tí khó khăn, khổ đau là khóc, vậy mà lầnnày tôi đã phải khóc vì sự dày vò, dằn vặt… Ôi nước mắt của đàn ông, nó nhưhàng vạn mũi dao bầm dập lên thân xác, đau, nhưng biết trách ai đây?>>>Chiếc xe thùng đi chầm chậm rồi dừng lại, cánh cửa vừa mở, một làn gió nhẹ àođến, sự thoáng mát của khí trời làm khuôn mặt tôi giãn ra đôi chút, chúng tôi bị lùavào một cái phòng trực ban, nơi mà sau này tôi còn được biết đến với cái tên do lũtù gọi: “Cột Đồng Hồ”. Chúng tôi tiếp tục bị lùa vào một cái phòng chờ phía sau“Cột Đồng Hồ” để chờ làm thủ tục khám sức khoẻ nhập trại. Trong phòng lúc nàycó nhiều can phạm từ các Quận khác đưa lên cũng đang làm thủ tục chờ nhưchúng tôi.

You're Reading a Free Preview

Download
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->