Bốn năm phấn hồng, mặt trái của một hồi ức đẹp
Những nhân cách tha hoá, những tâm hồn mục ruỗng dưới áp lực của hư danh và tiềnbạc. “Bốn năm phấn hồng” là những cuộc chiến khắc nghiệt của các nữ sinh chống lạinhững thử thách của hoàn cảnh: đơn độc, thiếu thốn, bị ức hiếp, bị thôi miên bởi đồngtiền và dục vọng. Càng nếm trải cuộc sống, họ càng chua chát nhận ra tính thị trườnghoá của nó…Di Phấn Hàn, Tô Tiêu, La Nghệ Lâm, Trịnh Thuấn Ngôn, Trương Hàm Yên, Trần Thuỷ,Diệp Ly, Lưu Sa Sa, mỗi cô gái một tính cách, một tâm tư, một lối sống, họ là những đạidiện của thế hệ sinh viên mới.Khác nhau về quê hương, hoàn cảnh gia đình nhưng họđã cùng nếm trải những áp lực của cuộc sống xa nhà trong bốn năm kí túc xá.“Bốn năm phấn hồng” là những cuộc chiến khắc nghiệt của các nữ sinh chống lạinhững thử thách của hoàn cảnh: đơn độc, thiếu thốn, bị ức hiếp, bị thôi miên bởi đồngtiền và dục vọng. Càng nếm trải cuộc sống, họ càng chua chát nhận ra tính thị trườnghoá của nó: hàng hoá gia sư, hàng hoá bạn trai, hàng hoá sắc đẹp, hàng hoá tình yêu,…ai trong số các thiếu nữ chưa từng bị lừa trong các cuộc mua bán trá hình này: TrầnThuỷ bị lừa mất sự trong trắng, Lưu Sa Sa sa lầy bán dâm và tự sát, Diệp Ly ăn cắp vàbị đuổi học, Tô Tiêu cặp bồ có thai phải đi phá,…. Vấp ngã và đau đớn, và khóc nhưngvẫn phải sống. Bởi cái chết của Lưu Sa Sa lơ lửng trên đầu họ như một lời cảnh cáo chonhững kẻ muốn bỏ dở cuộc chơi.Cuốn sách giống như một sự lộn trái đời sống đại học. 439 trang giấy đầy rẫy nhữngtoan tính xảo quyệt hay khờ dại. Tô Tiêu hết xoay xở để trở thành tâm điểm thu hút sự tán tỉnh của các chàng trai đến tính toán bồ bịch với đại gia giầu có; La Nghệ Lâm dãtâm như Tư Mã Chiêu, lúc thường thì khinh người, bắt nạt mọi người trong phòng kí túc xá nhưng khi tranh cử lớp trưởng thi xả thân hầu hạ, xu nịnh người khác, sau này lại yêu gã bí thư đoàn trường vừa xấu người xấu tính để dễ thăng tiến chính trị; ngay cảmột cô gái không tầm thường như Trịnh Thuấn Ngôn cũng từng đặt điều với người yêuđể bôi nhọ Tô Tiêu,….Đồng thời, dường như không ở đâu những thói tật kinh niên củanữ sinh được miêu tả trần trụi và đầy ám ảnh như trong “Bốn năm phấn hồng”: từ thói“buôn dưa”, thói tỵ nạnh đến bệnh hình thức.Sức mạnh sát phạt của miệng lưỡi con gái hiện lên qua cái lưỡi chua ngoa cay nghiệt của La Nghệ Lâm, qua cái lưỡi “nói ngọt lọt đến xương” lẳng lơ của Tô Tiêu đến cáimồm nói như máy khâu của Trần Thuỷ.La Nghệ Lâm từ bêu rếu Diệp Ly chuyện bữa ăn chỉ có củ cái trắng đến tàn tệ chửimắng cô bạn chuyện vệ sinh hàng ngày, Trần Thuỷ và bạn bè lục trộm tủ quần áo củaTô Tiêu để thẩm định nhãn mác quần áo, Tô Tiêu lẳng lơ buôn điện thoại cả nửa giờ đồng hồ với người yêu bạn cùng phòng. Di Phấn Hàn đã gọi miệng lưỡi con gái là “biểnnước bọt”, ngập ngụa những lời bịa đặt nhảm nhí. Độc giả sẽ cảm nhận một cách rõràng cái không khí nghẹt thở của môi trường “âm thịnh dương suy”- giống như của nhàgiam tội phạm bị tình nghi, bởi mọi hành vi của con người sẽ bị săm soi, mọi sơ hở sẽđược khai thác triệt để để làm phong phú thêm nội dung những bài buôn dưa hùng hồn
Leave a Comment