Quay về phủ Luân Hồi, Ty chủ tra sổ ký lục của quỷ nữ, nói cô ta là vongchết oan, không được đầu thai chuyển thế, chỉ có thể vào giam trong Thành Chết Oan (
Uổng Tử Thành
) mà thôi.Cô ta khóc than, tôi phút chốc cũng thấy thương xót, hỏi Ty chủ liệu cócách gì cho cô ta đi đầu thai không? Ty chủ nổi trận lôi đình, mắng nhiếc tôi thậm tệ, mắng đến mức toàn thântôi run lẩy bẩy, cô ta cũng sợ hãi không dám khóc nữa. Tôi cúi đầu nuốt giận dẫn quỷ nữ đến thành Chết Oan, trên đường đi tôikhông nói một lời.Đến thành Uổng Tử, tôi để cô ta đi vào, cô ta gật đầu, đi vào trong. Tôinhìn theo cô ta đi khuất, lúc đó, cô ngoái lại, lại nói một câu: "Cảm ơnanh". Bóng quỷ nữ tan ra trước cổng thành, chỉ còn lại tôi thẫn thờ đứngđấy.
Ngày lại qua ngày, tôi thất kinh phát hiện ra tôi vẫn nhớ đến cô ta.Nên đôi khi tôi chạy tới thành Uổng Tử, lén nhìn cô. Tôi phát hiện cô ta thường vội vã chạy ra Lầu Nhớ Quê (
Vọng HươngĐài
) từ rất sớm, rồi ở đó đứng nhìn ra suốt một ngày, rồi cuối cùng khóclóc đi về. Tôi không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy cô ta khóc, tôi cũng rấtmuốn khóc...Mùa xuân đã lặng lẽ tàn, những bông Liễu tan tác đã biến thành đầy trờituyết bay. Khi chim nhạn trở về, chân trời những đám mây chiều tà sánglên màu tuyệt diệu, xa như đôi mắt như nước chảy tiêu tan, gần như đã invào sâu trong trái tim.Vô tình, có nỗi niềm cảm động mơ hồ dường như đang quấn quýt mãitrong lòng, chưa từng theo nhạn phương Nam bay về miền di cư. Tiết Thanh minh tảo mộ năm ấy, tôi đã tìm thấy mộ của cô ta.Một doi hoàng thổ, trước có cốc rượu, đĩa trái cây ba màu (
tam sắc quả phẩm)
, hai người đang than khóc, một người lớn, một đứa trẻ con. Tôithẫn thờ đứng nhìn hai người họ, một nỗi buồn và mất mát tôi chưa từngbao giờ cảm thấy đã đến quấn lấy tim tôi, tôi ở lại nơi đó rất lâu, đến tậnnửa đêm.Uống một chén rượu nhân gian, rượu mạnh đắng cay, lòng tôi có dư vịkhông biết nên gọi là gì.Một lần, tôi vô tình hỏi Bạch Vô Thường đại ca, những người chết oan thìlàm thế nào đầu thai được? Anh ta nói, cần có nhân quả. Tôi hỏi, nhânquả là gì?
Leave a Comment