Sự nhìn lại đời mình cũng như sự quan sát số phận của đồng bào trong những nhà tùtôi đi qua đã mang lại cho tôi cái nhìn tỉnh táo không riêng đối với những hành độngphi nhân của những vua chúa mới, mà cả một thể chế xã hội trong đó con người dùmuốn dù không đều đánh mất mình.Cuốn sách mà bạn đang cầm trong tay là một phần những quan sát của tôi, một phầnnhững suy nghĩ của tôi, về cái xã hội khó hiểu mà số mệnh đã an bài cho tôi sống tronglòng nó.Xã hội này là khó hiểu bởi vì, căn cứ những gì tôi biết, nó khởi sinh từ những ý muốn tốtđẹp, bắt đầu bởi những con người lương thiện. Cũng căn cứ những gì tôi biết, tôi dámđoan chắc rằng trước kia, khi mới nhập vào dòng chảy không bao giờ ngưng của cuộccách mạng giải phóng dân tộc, họ không hề ấp ủ những mưu đồ xấu xa. Trong sự biến dạng của những người cộng sản, trong sự tha hóa của họ, cái gì là tácnhân - chủ thuyết mà họ theo đã nhào nặn con người họ thành ra như thế hay chính họtự biến đổi để trở lại nguyên hình, cho đúng với bản thể do trời đất tạo ra, hay là cả haicái đồng thời, tôi không rõ.Cuốn sách này chỉ là một chút ánh sáng soi rọi vào một vụ án cụ thể nhưng mang tínhđại diện cho một thời kỳ cai trị của Ðảng cộng sản, một mảnh gương con phản ánh mộtsố mặt ít người biết đến của xã hội Việt Nam.Là cái nhìn từ phía người trong cuộc, mọi hồi ức đều mang tính chủ quan. Nhưng, cũnglại với tư cách hồi ức, nó vẫn là bằng chứng đáng được chú ý, cho dù chỉ là bằng chứngtừ một phía. Tôi cố gắng, trong chừng mực có thể, đưa ra bằng chứng của tôi về vụ ánnói trên bằng ngòi bút công bằng. Trong cuốn sách này chỉ có sự thật. Hình thức văn học mà tác giả sử dụng trong cuốnsách chỉ vừa đủ cho bức tranh sự kiện không thành quá tẻ nhạt. Văn học đích thựckhông có chỗ nơi đây.Vì mục đích cuốn sách giới hạn trong một vụ án, cho nên nó không thể là cuốn sách nóivề chế độ lao tù ở Việt Nam. Ðể nói về nhà tù Việt Nam cần một cuốn sách khác. Mà đólà một đề tài đáng được chú ý, chí ít cũng là một sự quan tâm không thể thiếu đối vớisố phận đồng loại trong một nửa thế kỷ.Quá khứ sẽ chẳng có ích cho ai bởi sự hồi tưởng đơn thuần. Quá khứ chỉ có ích khi conngười lấy nó làm cái để mà suy ngẫm, rút ra từ trong lòng những sự kiện của nó bàihọc cho tương lai.Cuốn sách này không phải là lời lên án một xã hội nay mai sẽ trôi vào quá khứ. Tôi không dám đặt cho mình mục đích buộc tội. Chỉ vì lịch sử thường có sự lặp lại, chonên tôi muốn gióng lên hồi chuông cảnh báo. Tôi cũng không thể đóng vai người buộc tội được bởi trong xã hội mà tôi sống tôi khôngđơn thuần là nạn nhân. Về mặt nào đó, trong chừng mực nào đó, tôi còn là thủ phạm.