Thế là đến phút cuối cùng , anh cũng không được thấy mặt ông , người mà HiếuPhong yêu kính nhất đời . Dù hơn một năm qua , anh và ông đã đoạn tuyệt ,không ai nói với ai lời nào cả .Xiếc ! Sao cõi đời này lại tồn tại một bộ môn nghệ thuật đáng căm thù như vậy ? Nó là buà mê hay thứ quái quỉ gì mà bắt Hiếu Phong ngày còn thơ bỏ họctrốn đi xem , lúc trưởng thành thì trở thành một đứa con bất hiếu .Bất chấp lời khuyên can của ông , nước mắt và cả lời đe dọa từ bỏ của cha , anhvẫn đành lòng dứt áo ra đi . Bỏ cả bao đường tương lai , gia tài , sự sản của chađể theo đuổi nỗi đam mê của mình .Rồi hôm nay , với cái mà anh học chưa xong liệu có bù đắp nỗi mất mát lớn laonày ?Một giọt nước mắt trào ra khoé mắt nhưng Hiếu Phong lập tức lau ngay . Phảikhóc bao nhiêu nước mắt mới diễn tả nỗi đau đớn của trái tim anh trong phútgiây này ?- Này anh ! Máy bay dừng cánh đã lâu , mọi người xuống hết rồi , sao anh vẫncòn ngồi đây vậy ?Một cô tiếp viên mặc áo dài hồng đẹp như tiên nga đứng trước mặt anh nhắckhẽ . Đôi mắt cô nhìn anh thật chăm chú . Dường như trước anh , cô đang muốnkhám phá điều gì . Hình như là tại . . . hai giọt nước mắt kia .Nhưng Hiếu Phong trong tâm trạng rối bời đã bỏ qua một cơ hội , chẳng quantâm người ta xem mình là ai , anh uể oải xách va li đi xuống . Mặc cho đôi mắtcủa cô còn ngơ ngác .Giữa dòng người , Hiếu Phong mới nghe tâm tư mình mâu thuẫn . Nửa muốnmau chạy về nhà ôm ông mà khóc , nửa lại sợ phải nhìn thấy cơ thể ông trắngtoát lạnh băng . . . .- Hiếu Phong ! Bà sai tôi đi đón , cháu lên xe đi !Một chiếc Mexedec màu kem sữa mới toanh đỗ xịch cạnh bên , người tài xếquen thuộc của gia đình bước ra vồn vã .Vẫn im lặng , Hiếu Phong không nói một lời nào , anh ngã người ta sau nệm xe ,mắt nhìn mãi một điểm xa xăm trong cõi mơ hồ .- Hiếu Phong ! Em đã về . . . vậy mà mọi người cứ tưởng . . .- Vào đi con ! Luật sư đang nóng lòng chờ . Thấy anh , trên dưới hai chục người tuá ra mừng rỡ . Không mừng sao được khi