Read without ads and support Scribd by becoming a Scribd Premium Reader.
 
 Trái tim không ngủ yên - Hạ Thu.Hiếu Phong , anh có điện tín .Đưa tay nhận phong thư từ anh bồi , Hiếu Phong mỉm cười nhìn đám bạn nguýtdài . Không hỏi , anh cũng biết chúng bực mình . Phải , sao lại không bực mìnhcơ chứ ? Cuộc vui đang đến độ cao trào cơ mà .- Không sao đâu ! - Mỉm cười , Hiếu Phong đá mắt cùng đám bạn - Mình sẽ diễnlại từ đầu - Rồi nhẹ nhàng mở phong thư .Xoảng !Ly rượu rời khỏi tay rơi xuống đất vỡ tan . Hiếu Phong như kẻ mất hồn ngồiphịch luôn xuống ghế .- Hiếu Phong ! Chuyện gì vậy ?- Người yêu đi lấy chồng ư ?- Hay . . . công ty bị phá sản rồi ?Đám bạn vây quanh anh tỏ vẻ quan tâm . Đông Quân lanh ý nhặt tờ điện báolên đọc lớn :- Ông nội cháu mất rồi . Ngày . . . tháng . . . năm . . .- Hả ? Cái gì ?Đám bạn đang vây quanh Hiếu Phong dạt nhanh về phía Đông Quân . Tờ điệntín được chuyền tay nhau vội vã .- Có nhầm lẫn gì không ? Tỷ phú Kim Hưng hãy còn khỏe mạnh mà !- Phải rồi ! Mới tháng trước , tao thấy ổng xuất hiện trên ti vi đó .- Ừ ! Vô lý thật !Mỗi kẻ một tiếng , bàn tán lạ lùng về cái chết của một người danh tiếng , chẳngai chịu nhường ai . Đến khi chợt nhớ đến Hiếu Phong , ngẩng đầu lên thì . . . anhđã biến mất từ bao giờ . Trong phòng , chỉ còn lại mớ bàn ghế ngổn ngang . Đó là đống cảnh trí HiếuPhong biểu diễn màn bay mô tô vượt chướng ngại vật của mình .Ngồi trên máy bay trở lại quê nhà , đôi mắt buồn rười rượi , lòng Hiếu Phong mớidậy lên nỗi dày vò cắn rứt . Chưa bao giờ trong cuộc đời Hiếu Phong mang tâmtrạng như thế này .
 
 Thế là đến phút cuối cùng , anh cũng không được thấy mặt ông , người mà HiếuPhong yêu kính nhất đời . Dù hơn một năm qua , anh và ông đã đoạn tuyệt ,không ai nói với ai lời nào cả .Xiếc ! Sao cõi đời này lại tồn tại một bộ môn nghệ thuật đáng căm thù như vậy ? Nó là buà mê hay thứ quái quỉ gì mà bắt Hiếu Phong ngày còn thơ bỏ họctrốn đi xem , lúc trưởng thành thì trở thành một đứa con bất hiếu .Bất chấp lời khuyên can của ông , nước mắt và cả lời đe dọa từ bỏ của cha , anhvẫn đành lòng dứt áo ra đi . Bỏ cả bao đường tương lai , gia tài , sự sản của chađể theo đuổi nỗi đam mê của mình .Rồi hôm nay , với cái mà anh học chưa xong liệu có bù đắp nỗi mất mát lớn laonày ?Một giọt nước mắt trào ra khoé mắt nhưng Hiếu Phong lập tức lau ngay . Phảikhóc bao nhiêu nước mắt mới diễn tả nỗi đau đớn của trái tim anh trong phútgiây này ?- Này anh ! Máy bay dừng cánh đã lâu , mọi người xuống hết rồi , sao anh vẫncòn ngồi đây vậy ?Một cô tiếp viên mặc áo dài hồng đẹp như tiên nga đứng trước mặt anh nhắckhẽ . Đôi mắt cô nhìn anh thật chăm chú . Dường như trước anh , cô đang muốnkhám phá điều gì . Hình như là tại . . . hai giọt nước mắt kia .Nhưng Hiếu Phong trong tâm trạng rối bời đã bỏ qua một cơ hội , chẳng quantâm người ta xem mình là ai , anh uể oải xách va li đi xuống . Mặc cho đôi mắtcủa cô còn ngơ ngác .Giữa dòng người , Hiếu Phong mới nghe tâm tư mình mâu thuẫn . Nửa muốnmau chạy về nhà ôm ông mà khóc , nửa lại sợ phải nhìn thấy cơ thể ông trắngtoát lạnh băng . . . .- Hiếu Phong ! Bà sai tôi đi đón , cháu lên xe đi !Một chiếc Mexedec màu kem sữa mới toanh đỗ xịch cạnh bên , người tài xếquen thuộc của gia đình bước ra vồn vã .Vẫn im lặng , Hiếu Phong không nói một lời nào , anh ngã người ta sau nệm xe ,mắt nhìn mãi một điểm xa xăm trong cõi mơ hồ .- Hiếu Phong ! Em đã về . . . vậy mà mọi người cứ tưởng . . .- Vào đi con ! Luật sư đang nóng lòng chờ . Thấy anh , trên dưới hai chục người tuá ra mừng rỡ . Không mừng sao được khi
 
chính anh là đứa cháu đích tôn duy nhất của ông .- Ông ơi !Nhìn thấy mặt ông khắc khổ trong giấc ngủ nghìn thu , Hiếu Phong không nénđược oà lên khóc . Chắc là ông đã mòn mỏi trong nỗi đợi chờ . Chắc là ông đãkhông ngừng khắc khoải gọi tên anh .- Tại sao ?- Tại sao khi ông bệnh , ông hấp hối , không ai gọi điện cho tôi biết ?- Ba định gọi , nhưng chú Ba con không cho , cô Tư của con cũng vậy . - Vụngvề , ông Lâm , ba của anh giải thích .- Tại sao hả ?Quay sang cô và chú của mình , mắt Hiếu Phong như muốn ăn tươi nuốt sốngcả hai người .- À ! Tại . . . tại vì . . .Không tìm được lý do thanh minh , Thanh Loan - Cô Tư cũng là cô Út của HiếuPhong xanh cả mặt .- Tại vì chú sợ cháu sẽ về làm ông tức giận . Dù sao . . . lúc trước ông nội cũngđã từ mày trước mặt mọi người rồi . - Hiếu Đạt bước lên đỡ lời cho Thanh Loan .- Ừ phải rồi ! Cô cũng nghĩ như vậy . - Thanh Loan nhẹ gật đầu phụ họa .Lý lẽ của họ đúng quá , Hiếu Phong không thể bắt bẻ vào dâu được . Gục đầuxuống , anh chỉ biết khóc nghẹn ngào . Cô và chú thật sai lầm mới nghĩ về connhư vậy . Ông đã tha thứ cho cháu từ lâu rồi phải không ông ?- Thôi , nín đi con !Nhẹ chậm nước mắt , bà Lâm đỡ con ngồi dậy . Thấy con bị cắn rứt bà chỉ muốnnói cho con hiểu ngay . Thực chất họ không phải sơ . Hiếu Phong về làm ông tứcgiận . Họ chỉ sợ anh về tỏ ra hiếu thảo với ông , ông dẽ để lại gia tài cho HiếuPhong . Những ngày nuôi bệnh cha chồng , bà đã nhiều lần nghe họ lén nói xấuđủ thứ về Hiếu Phong với ông .Nhưng ông lại nắm tay con dâu lắc đầu . Dù xấu tốt họ cũng là cô là chú củaHiếu Phong và cũng là những đứa con máu huyết của ông . Ông không muốnchuyện tranh chấp lại xảy ra trước khi ông nhắm mắt .Hiếu Phong ! Sao vậy ? Dậy đi ! Luật sư đang gọi con kià !
Search History:
Searching...
Result 00 of 00
00 results for result for
  • p.
  • More From This User

    Notes
    Load more