Lắc đầu , đám chợ trời đưa mắt nhìn nhau , tính Hải My xưa nay vốn thế , nhanhnhảu va nông nôỉ lắm . _Cô ơi . Ngoại cháu sao rồi ?Vừa đến bệnh viện , Hải My bổ nhào zào phòng cấp cứu . Thoáng thây bóngnhững chiếc áo trắng , cô túm lấy hỏi ngay , ko buồng để ý đến vẻ khẩn trươngcủa cô y tá . _ Ui da ! Cô làm gì vậy ?Đang đi , đột ngột bi lôi đến trật cả áo blu , cô y tá cau mày khó chịu . _Dạ - Biết lỗi Hải My cúi thấp đầu - Xin lỗi chị , nhưng em lo quá . Liệu rồi ngoạicủa em có sao ko ? _Ngoại của cô ? - Cô y tá khẽ cau mày rồi chợt à lên - Trời ơi , cô đi đâu nãygiờ ? Mau vào đóng viện phí rồi kí tên đồng ý cho bác sỹ giải phẩu đi . Bênh củabà trầm trọng lắm . Trầm trọng lắm ! Ba từ như sét nổ bên tai , Hải My té ngồi luôn xuống ghế . Mặttái xanh , tay ôm ngực , cô run run , hỏi : _Thế liệu có cứu đc ko ? _Có thể ! _Cô y tá gật đầu , ái ngại _ Nếu đc giải phẩu kịp thời , cơ may lớn lắmnhưng kinh phí hơi cao , liệu em có khả năng ko ? _Cao bao nhiêu em cũng cố _Nghe bảo có cơ may , Hải My bình tâm lại _Mad chịcó thể cho em biết kinh phí cỡ bao nhiêu ?