• Embed Doc
  • Readcast
  • Collections
  • CommentGo Back
Download
 
THIÊN SỨ
 
MÙA ĐÔNG
 
( TÁC GIẢ
 
: TIÊU HÀ
)
 Ds Kaivn
Mar. 7 
1
THIÊN SỨ MÙA ĐÔNG
(1)
Thn sứ mùa đông
 
(Tặng Oanh) (tên này nghe quen quen chị Hà à ^^)
 
Lớp ồn ào nhƣ cái chợ vỡ bởi những tiếng cƣời, tiếng vỗ tay. Tuy khôngphải cả lớp cùng i, nhƣng cũng đủ điếc tai. Đó là nhóm " mọt sách "hay còn gọi là nhóm " kính cận" đang " ăn mừng" suông cho ngƣời đứngđầu
 
nhóm mình, lớp trƣởng Nhất Vũ _ ngƣời vừa mang lại vinh quangcho trƣờng cho lớp khi giành giải nhất cuộc thi quí ca chƣơng trình " Đƣờng lên đỉnh Ôlimpia". Quá sung sƣớng và tự hào, bọn mọt sách hétváng lên, cƣời nói nhƣ thể một nửa lớp còn lại là số O
 
vậy.Mặc dù bị coi thƣờng nhƣ vậy, nhƣng số còn lại cũng chẳng coi đó ghê gớm. Các cô chiêu, cậu ấm nghịch ngợm coi trời bằng vung cũngkhông ngồi yên. Chúng đập bàn, hát rền rĩ, có đứa còn hứng chí lắcngƣời nhƣ đang ở sàn nhảy. Một khung cảnh hết sức sinh động đangxảy ra ở một lớp đƣợc coi là " quả trứng vàng" đầy tự hào của cảtrƣờng... _ Này... này... xem con bé Lan Anh kìa. Nó cƣời nhƣ thviệc thằng Vũgiành giải nhất là đƣơng nhiên vậy? Xí... làm nhƣ là ngƣời khác... hamlắm đấy!Vừa bình luận, Kiều Thảo vừa đá lông nheo với hai con bạn ngồi bêncạnh. Cả hai cũng liếc mắt theo... nhếch môi cƣời thầm. Ai chẳng biết "sự thân thiết" của lớp phó học tập với lớp trƣởng cơ chứ? Biểu hiện nhƣvậy là thách thức các đối thủ còn lại rồi. Thật không ra làm sao cả! _ Đành rằng nó cũng thuộc hàng xinh... ấy, tất nhiên sao bằng tụi mình.Nhƣng công khai quá... ghét! _ Ừ... Mà liên quan gì mày hả Kiều Thảo?Kiều Thảo đánh mắt nhìn đi nơi khác để tránh sự tò mò thái quá củabạn. Tình cờ ánh mắt cô chạm phải khuôn mặt lãnh đạm của Hải Nghi.Con bé đang ngồi nghe phôn, mắt lim dim, tay nhịp nhịp trên bàn, còn
 
THIÊN SỨ
 
MÙA ĐÔNG
 
( TÁC GIẢ
 
: TIÊU HÀ
)
 Ds Kaivn
Mar. 7 
2
chân thì rung nhè nhẹ. Nhìn nó là ngƣời ta thấy ngay một sự thách thứcngấm ngầm, nhƣng chẳng dám động chạm đến. Vì quả thực, nó có thèmquan tâm đến ai
 
đâu? Ngay cả khi lúc này đây, tiếng ồn ào cũng chẳngthế làm nó chú ý. Thật lạ lùng quá sức! _ Ê... đừng lảng tránh chứ? _ Mai Đông kều tay Thảo làm cô giật mình.Nhìn về phía đông đang tụ tập quanh Lan Anh và Vũ, Thảo khẽ thở dài. Đó là một thế giới khác, dù có cố gắng Thảo cũng chẳng thê nào thíchnghi đƣợc. Cô nhận ra điều này từ lâu, và chỉ biết đứng xa ngắm nhìnnhƣ thể đó là một báu vật của ngƣời khác. Nhóm của cô, toàn nhữngđứa cái gì cũng biết , duy nhất một chuyện mù tịt đó là việc học. Có lẽđến bây giờ cũng không thể cứu vãn đƣợc nữa, cô chẳng thể nào táchra đƣợc khỏi nhóm này để đến với nhóm kia... _ Nếu muốn... chỉ cần cố lên tí thôi!_ Phƣơng Hoa nhếch môi_ Camđoan chàng Vũ sẽ giang rộng cánh tay đón" kẻ lầm đƣờng lạc lối" đấy! _ Thôi đi con khỉ!_ Mai Đông vờ cáu_ Nó làm sao xa đƣợc nhóm ta?Phƣơng Hoa lặng thinh. Từ lâu, Hoa biết tính ý của Thảo và không lấylàm hài lòng. Cô cho đó là thái độ hai lòng, đứng núi này trông núi nọ.Khi đã chơi , phải chơi hết mình, và quan trọng là phải trung thành với
nhau!
Thảo hơi cúi xuống, cố xua đuổi tiếng ầm ĩ xung quanh ra khỏi đầu. Vàcả cái ý nghĩ muốn rời bỏ vị trí hiện tại này nữa... _ Dĩ nhiên là thế! _ Kiều Thảo đập tay xuống bàn làm cái phôn của HảiNghi nảy lên một cái và rơi " cạch" xuống . Cả ba chợt im lặng khi HảiNghi mở mắt. Chiếc phôn vẫn chạy... _ May quá... con Nghi mà bị mất hứng là... chết. À, tao vừa thấy một bộváy cực " hot" trong shop Hoa Minh đấy... Tuyệt lắm!Mai Đông có vẻ chú ý. Con bé toan kêu Thảo tả sơ qua thì Thảo đã
lanh
miệng chuyển đề tài: _ Chúng mày biết chơi Hội không? _ Hội hè gì? _ Phƣơng Hoa làu bàu. _ Là một trò kiểu nhƣ là... Mấy đứa tụi mình cùng góp tiền lần lƣợt chomột ngƣời. Ví dụ nhƣ tháng này tụi mày mỗi đứa đƣa tao 100000 chẳnghn, rồi tháng sau
 
đến lƣợt con Hoa nhận đƣợc nhƣ thế. Chúng ta sẽgóp đƣợc nhiều tiền để dùng vào một việc có ích thay vì mỗi tháng chỉ đƣợc 100000 thôi. Thấy hay không?Nhìn vẻ mặt... ngây thơ của Thảo, Hoa vùng đứng dậy, đập nhẹ vào đầucon bé: _ Để mày mua đƣợc bộ váy
 
kia hả? Sao tháng này không phải là tao? _ Ê... ê... Để tránh những cái củng đầu của Hoa và Đông, Thảo lé ngƣời rất nhanhvề phía Nghi. Và vì quá đà, cô đã xô ngã Nghi từ trên ghế xuống nềnnhà trong cái nhìn sững sờ của mọi ngƣời. Cùng với đó là tiếng rơi khôkhốc của chiếc phôn... Mọi con mắt nhìn xuống. Nghi ngã ngửa cảngƣời, đầu thì thằng Nam đỡ từ pa bàn bên kia.Mất mấy giây Thảo mới có thể cùng Nam đỡ Nghi dậy, miệng lắp bắp: _ Tao.. tao ... xin lỗi. Có sao không?
 
THIÊN SỨ
 
MÙA ĐÔNG
 
( TÁC GIẢ
 
: TIÊU HÀ
)
 Ds Kaivn
Mar. 7 
3
Thảo, Đông, Hoa đƣa mắt nhìn chiếc pn... giờ chỉ là một cục gạch!Mấy thằng con trai xúm lại hỏi thăm. Thằng Nam xuýt xoa: _ Chắc Nghi đau lắm... Sao lại ngồi nguy hiểm thế? Còn chiếc phôn kianữa... chắc hỏng rồi. Để mai Nam mang đến cho Nghi một chiếc khácnhé? _ Cám ơn, Nghi không sao! _ Nghi lạnh lẽo nhìn Nam_ Nghi có thể sửađƣợc, không cần cái của Nam.Nam cụt hứng, đứng lăng xăng một chút rồi rút lui. Cuối cùng chỉ còn lạibốn đứa, Nghi mới lừ mắt nhìn. Thảo xoa xoa cánh tay Nghi, cƣời cầuhòa: _ Tao lỡ... ngƣời, không ngờ mạnh thế... Còn cái pn , lấy tạm của taođƣợc không?Nghi lƣớt nhìn khuôn mặt lo lắng của bạn, rồi nhìn xuống chiếc phôn. Nónằm im, dù có ấn mọi nút. Nghi phát cáu: _ Tiếc gì cái phôn... tiếc là tao đang nghe dở cái đĩa hay ấy. Làm sao lấy
ra?
 _ Đĩa gì? _ Mai Đông tỏ ra quan tâm_ Tao có thể mua tặng mày mà? _ Không nhớ tên!Phƣơng Hoa phì cƣời. Nghi là thế! Con bé chẳng quan tâm đến cái gì vàcũng chẳng cái gì chui đƣợc vào đầu nó cả. Lúc đầu mới tiếp xúc, aicũng thấy bực nhƣng sau thì không thể
 
bực đƣợc Nghi. Con bé quênmột cách vô tƣ, chứ không cố ý. Không coi thƣờng mà cũng chẳng coitrọng ai cả! _ Chỉ còn một cách thôi!Ngoài sức tƣởng tƣợng của ba đƣa, Nghi cầm chiếc phôn lên và quăngthật mạnh nó xuống nền nhà. Cả lớp lại đƣợc phen giật mình nhìn lại.Nghi ngồi cạnh chiếc phôn giờ đã méo mó, mỉm cƣời thật tƣơi: _ Thấy chƣa? Chiếc phôn đã chịu nhả cái đĩa của tao ra rồi! _ Đúng là... ngốc!Phƣơng Mai bĩu môi quay lên, con bé liền chạm phải ánh mắt ca LanAnh. Nhƣ đồng cảm, cả hai cùng nhún vai. Chẳng gì thì Hải Nghi cũng là" Phó tƣớng" của nhóm " Siêu quậy", ham chơi hơn ham học. Đến nămnay là năm thứ ba, cả lớp đã chứng kiến đủ tất cả các trò ngông củaNghi... toàn là những trò không ngờ! Chẳng hiểu có thằng con trai nàochịu nổi con
 
bé không nữa...Cho cuốn vở cuối cùng vào ba lô, Nghi bình thản đi ra khỏi lớp, bỏ mặcba đứa bạn đang buồn thiu đứng trông theo. Ba đứa biết khi Nghi khôngmuốn là có nghĩa đừng đi theo, đừng kỳ kèo. Con bé mà giận thì có màtrời... can! Đƣợc cái tính Nghi ít giận, không làm nó hài lòng nhƣng ít ailàm mất lòng nó...Nghi cho xe len qua đám đông ở cổng trƣờng, suýt nữa thì đâm vàochiếc xe đạp phía trƣớc nếu nhƣ không kịp phanh lại. Hơi bực mình,Nghi bấm còi. Hai ngƣời phía trƣớc quay lại, Nghi nhận ra
 
ánh mắt khóchịu của Lan Anh. Còn Vũ thì vẫn bình thản cho xe nhích lên một chút.Chờ mãi mới thoát đƣợc, Nghi tăng ga phóng t đi. Phía sau để lạinhững vệt mờ ca làn khói mỏng cùng một ánh mắt dịu dàng... Đã rất
of 00

Leave a Comment

You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...
You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...