THIÊN SỨ
MÙA ĐÔNG
( TÁC GIẢ
: TIÊU HÀ
)
Ds Kaivn
Mar. 7
3
Thảo, Đông, Hoa đƣa mắt nhìn chiếc phôn... giờ chỉ là một cục gạch!Mấy thằng con trai xúm lại hỏi thăm. Thằng Nam xuýt xoa: _ Chắc Nghi đau lắm... Sao lại ngồi nguy hiểm thế? Còn chiếc phôn kianữa... chắc hỏng rồi. Để mai Nam mang đến cho Nghi một chiếc khácnhé? _ Cám ơn, Nghi không sao! _ Nghi lạnh lẽo nhìn Nam_ Nghi có thể sửađƣợc, không cần cái của Nam.Nam cụt hứng, đứng lăng xăng một chút rồi rút lui. Cuối cùng chỉ còn lạibốn đứa, Nghi mới lừ mắt nhìn. Thảo xoa xoa cánh tay Nghi, cƣời cầuhòa: _ Tao lỡ... ngƣời, không ngờ mạnh thế... Còn cái phôn , lấy tạm của taođƣợc không?Nghi lƣớt nhìn khuôn mặt lo lắng của bạn, rồi nhìn xuống chiếc phôn. Nónằm im, dù có ấn mọi nút. Nghi phát cáu: _ Tiếc gì cái phôn... tiếc là tao đang nghe dở cái đĩa hay ấy. Làm sao lấy
ra?
_ Đĩa gì? _ Mai Đông tỏ ra quan tâm_ Tao có thể mua tặng mày mà? _ Không nhớ tên!Phƣơng Hoa phì cƣời. Nghi là thế! Con bé chẳng quan tâm đến cái gì vàcũng chẳng cái gì chui đƣợc vào đầu nó cả. Lúc đầu mới tiếp xúc, aicũng thấy bực nhƣng sau thì không thể
bực đƣợc Nghi. Con bé quênmột cách vô tƣ, chứ không cố ý. Không coi thƣờng mà cũng chẳng coitrọng ai cả! _ Chỉ còn một cách thôi!Ngoài sức tƣởng tƣợng của ba đƣa, Nghi cầm chiếc phôn lên và quăngthật mạnh nó xuống nền nhà. Cả lớp lại đƣợc phen giật mình nhìn lại.Nghi ngồi cạnh chiếc phôn giờ đã méo mó, mỉm cƣời thật tƣơi: _ Thấy chƣa? Chiếc phôn đã chịu nhả cái đĩa của tao ra rồi! _ Đúng là... ngốc!Phƣơng Mai bĩu môi quay lên, con bé liền chạm phải ánh mắt của LanAnh. Nhƣ đồng cảm, cả hai cùng nhún vai. Chẳng gì thì Hải Nghi cũng là" Phó tƣớng" của nhóm " Siêu quậy", ham chơi hơn ham học. Đến nămnay là năm thứ ba, cả lớp đã chứng kiến đủ tất cả các trò ngông củaNghi... toàn là những trò không ngờ! Chẳng hiểu có thằng con trai nàochịu nổi con
bé không nữa...Cho cuốn vở cuối cùng vào ba lô, Nghi bình thản đi ra khỏi lớp, bỏ mặcba đứa bạn đang buồn thiu đứng trông theo. Ba đứa biết khi Nghi khôngmuốn là có nghĩa đừng đi theo, đừng kỳ kèo. Con bé mà giận thì có màtrời... can! Đƣợc cái tính Nghi ít giận, không làm nó hài lòng nhƣng ít ailàm mất lòng nó...Nghi cho xe len qua đám đông ở cổng trƣờng, suýt nữa thì đâm vàochiếc xe đạp phía trƣớc nếu nhƣ không kịp phanh lại. Hơi bực mình,Nghi bấm còi. Hai ngƣời phía trƣớc quay lại, Nghi nhận ra
ánh mắt khóchịu của Lan Anh. Còn Vũ thì vẫn bình thản cho xe nhích lên một chút.Chờ mãi mới thoát đƣợc, Nghi tăng ga phóng vút đi. Phía sau để lạinhững vệt mờ của làn khói mỏng cùng một ánh mắt dịu dàng... Đã rất
Leave a Comment