Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more
Download
Standard view
Full view
of .
Save to My Library
Look up keyword
Like this
2Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
Chua Lam Nguoi de Nguoi Lam Chua

Chua Lam Nguoi de Nguoi Lam Chua

Ratings: (0)|Views: 126 |Likes:

More info:

Published by: VSL Regional Vicariate on Nov 29, 2009
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

08/23/2010

pdf

text

original

 
CHÚA LÀM NG
ƯỜIĐỂ NGƯỜI LÀM CHÚA
-
NHƯ CHÚA ĐÃ LÀM NGƯỜI
 
Thiện Cẩm OP.
 Thánh
Irénée đã nói về Đức Kitô rằng :
"Người đã trở nên giống chúng ta, để chúng ta trở thành như Người".
 
Đó không phải là một sự thần hóathật sự và trọn vẹn trong Con Thiên Chúa nhập thể sao? Về sau, Clément(Alexandrie) và Grégoire (Naziance) đã làm biến đổi suy tư ấy một cáchsâu xa khi quả quyết :
"Thiên Chúa đã làm người để con người làm
Chúa".
 
Trong bài giảng về người anh mình là Césare, Grégoire đã nói :
"Tôi phải được chôn cùng với Đức Kitô, tôi phải trở thành con ThiênChúa, tôi phải trở thành Thiên C 
húa"
 
(Oratio 7,23). Một vài tác giả tuđức đã nối gót theo khi bảo rằng người tín hữu nào sống đạo đều phải
"đánh mất bản thân mình trong Chúa như giọt nước tan trong biển".
 Nhà thần học Karl Rahner, trong bộ sách thần học của ông,
"Mysterium
Salutis", đã viết :
 
"Thiên Chúa làm người để con người được trở nên
Thiên Chúa",
 
để con người trở thành con Thiên Chúa – 
 
với món quàtuyệt vời: “
Thiên Chúa đã ban tặng cho chúng ta những gì rất qúy báuvà trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó,
 
anh em được thông phần bản
tínhThiên Chúa..."
( 2 Pt 1, 4).
CHÚA LÀM NGƯỜI
 
Lời đã làm người, và trong suốt ba mươi năm trước khi công khai loan báo Tin Mừng, Đức Giêsu đã chỉ làmngười, giống như mọi người trong mọi sự, ngoại trừ tội lỗi, và sống như mọi người. Trong khi người Do thái chờ đợi một Đấng Kitô, mà họ nghĩ rằng phải là Đấng bí mật, khác người,
“chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả”
(Ga 7,27), thì Đức Kitô lại đến như một người bình thường, ai cũng biết cả khi họ chỉ thấy một
“bác thợ, con bàMaria, anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon”
(Mc 6,3). Vì thế Máccô nói :
“Và họ vấp ngã vì Người”
(id). Vấp ngã theo nghĩa là họ lấy làm chướng, không thể chấp nhận một con người tầm thường như thếmà lại có thể là Đấng Kitô.
 
Phản ứng của người Do thái xưa kể cũng dễ hiểu. Thiên hạ không tự nhiên tìm đến và hoan hô, và càng không thểtin tưởng vào một người mà mình thấy quá tầm thương, lý lịch chẳng có gì vượt trội : không học hành gì (Ga7,15), chẳng tiếng tăm, tài giỏi, cũng chẳng có địa vị hay giàu sang. Người ta
 
kể lại rằng lần đầu tiên ThánhGandhi được mời sang Anh Quốc, với tư cách là nhà lãnh đạo tinh thần vĩ đại
 
của An độ, Mahâtma, ông đã bịnhiều người dân Anh lấy làm chướng tai gai mắt, khi thấy ông chỉ mang vỏn vẹn một cái khố quấn ngang hông !Một người
 
tiếng tăm lừng lẫy như thế mà còn bị coi khinh, chỉ vì không chịu ăn mặc sang trọng, phương chi là bác thợ Giêsu ở Nadarét !
 
Xưa nay trong lịch sử các tôn giáo, người ta luôn luôn muốn cho các thần linh phải thật
uy nghi sáng láng, cao
 sang vĩ đại,
 
nên mặc cho các tượng thần những áo mão dát vàng, đính kim cương, và đặt ngự trên những ngaivàng, những toà cao, bệ thờ, với đèn hoa sáng rực… Còn các vua chúa và những người lãnh đạo các dân các nướcthì phải ăn mặc sang trọng hơn người. Thậm chí đến các tộc trưởng hay tù trưởng của những bộ lạc bán
khai,
cũng trang điểm cho mình những chiếc lông chim quí hiếm trên mũ đội đầu, để chứng tỏ quyền uy của mình.
 
 Nhưng Đức Giêsu thì chỉ làm người như mọi người, không tìm cách sống khác ai. Chính Người đã nói về mình
:
“Ong Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo : „Ong ta bị quỉ ám‟. Con ngườiđến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo : „Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phương tộilỗi.”
(Lc 7,33-
34). Hơn thế nữa, Đức
 
Giêsu còn là một người thích đi hết làng này đến làng khác, thành này đếnthành nọ (x.Lc 4,43; 8,1), lang thang không có chỗ tựa đầu (x.Lc 9,58)
 
ĐỂ NGƯỜI LÀM CHÚA.
 
 
Chúa làm người để người làm Chúa. Đây không phải là chuyện
 phạm thượng 
 
hay chuyện
kiêu ng
ạo
 
nhưngchuyện thật của những người đã một lần hoán cải biến đổi làm đảo lộn cuộc sống để có thể nói được
 
“Không  phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi”.
 
Đây là chuyện của những con người bị chiếm đoạt, bị nắm bắt (Pl3,12) ; chuyện của những con người có
lòng tin sâu xa, của các nhà thần bí, của những con người chiêm niệmthật sự 
. Đặc biệt khi ta rước Mình và Máu Đức Kitô thì Mình Máu Người tan chảy và luân lưu trong máu thịt củata. Đến nỗi có ta thể nói được là
Chúa trở nên ta, ta trở nên Chúa (hai trong một),
 Nhưng còn ta có sống
như Chúa đã làm người
 
không ? Đấy mới là vấn đề.
 
NHƯ CHÚA ĐÃ LÀM NGƯỜI
 
“Anh em gọi Thầy là „Thầy‟, là „Chúa‟, điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy làThầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa. là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em,thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau.”
(Ga 13,13-
14). Đó là những lời rõràng và đầy đủ nhất cho thấy lập trường và thái độ của Đức Giêsu : Người ýthức rõ rệt mình là Chúa, là Thầy, những không xử sự như một vị Chúa haymột bậc thầy, mà lại như một người tôi tớ. Nếu Đức Giêsu làm người, nhưngvẫn đóng vai trò Chúa và Thầy, bắt mọi người phải tôn kính, hầu hạ và vâng phục tuyệt đối, thì đó là chuyện bình thường, và sẽ chẳng có ai thắc mắc haylên tiếng phản đối. Bởi vì như chúng ta vừa trích dẫn trên đây, Đức Giêsu nhận
xét :
“Vua các dân thì dùng uy mà thống trị dân, và những ai cầm quyền thì tự  xưng là ân nhân.”
(Lc 22,25).
 Ngày nay chúng ta thường xử dụng động từ
“phục vụ”
 
thay thế cho động
 
từ
“hầu hạ”
 
: vua quan, nhà lãnh đạo “phục vụ” nhân dân, và nhân dân “phụcvụ” nhà nước, phục vụ các nhà lãnh
 
đạo. Nghe thì có vẻ dân chủ thật đấy,nhưng thực tế thì
“con vua thì lại làm vua, con sãi chùa thì quét lá đa”
: ngườiđầy tớ “phục vụ” theo cung cách hầu hạ, còn người làm vua quan, làm nhàlãnh đạo thì “phục vụ” theo cung cách
“chỉ tay năm ngón” !
 
 Người
 
đầy tớ thì nấu nướng, quét nhà, giặt ủi quầnáo cho chủ ; còn chủ thì khá lắm có thể đôi khi tự nấu nướng, quét nhà, giặt ủi quần áo cho mình, nhưng không bao giờ làm những công việc ấy cho người đầy tớ !
 
Khi Đức Giêsu quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ, Người đã thực sự làm công việc của người đầy tớ đối vớichủ. Vậy nếu như Người đã nói với các môn đệ :
“Vậy, nếu Thầy là là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anhem, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.”“vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với ThiênChúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trầnthế”
(Pl 2,6-
7) thánh Phaolô đã khẳng định gần 2000 năm rồi, không cần phải nhấn mạnh thêm. (Ga 13,14
-15),
nếu như vậy, thì không những chúng ta phải nói rằng, ngày nay, người Kitô hữu nói chung, và các người có chứcvụ trong Giáo hội nói riêng phải “làm chúa” như Chúa đã làm tôi, nghĩa là hầu hạ và hiến dâng mạng sống làmgiá chuộc muôn người (x.Mt 20,28). Chuyện Đức Giêsu Kitô
 
 Ngày nay, trong thời đại dân chủ, có lẽ Chúa cũng chẳng đòi hỏi chúng ta phải làm nô lệ để hầu hạ ai, nhưng điềuchắc chắn, là Người không thể chấp nhận thái độ quan liêu phong kiến, cung cách thống trị như vua chúa củanhững người trong Giáo hội. Nói thế không có nghĩa là Người muốn dẹp bỏ quyền bính, và muốn cho Giáo hộicủa Người thành một nhóm người sống vô tổ chức. Trái lại, chính Người đã lập ra Hội Thánh, và
 
trao quyền lãnhđạo Hội Thánh của Người cho ông Phêrô (x.Mt 16.18
-
19), chỉ khác có một điều, là Người xác định rõ cách thứcmà các môn đệ phải thi hành quyền bính, đó là phải hầu hạ mọi người :
kẻ làm đầu phải hầu thiên hạ
(x. Mc 9,235; Lc 22,25-27).
Đức
 
Giêsu không thay đổi những mối tương quan gia đình, xã hội; Người cũng không chủ trương xoá bỏ mọi trậttự thiên nhiên và bình thường trong xã hội, cho nên cha mẹ vẫn là cha mẹ, con cái vẫn là con cái; vua vẫn là vua,người lãnh đạo vẫn là người lãnh đạo,
 
và người dân vẫn là dân, không có chuyện thay ngôi đổi chủ, chỉ khác một
 
điều là cha mẹ không nên lấy quyền, mà thống trị con cái, nhưng là lấy tình thương mà phục vụ chúng. Lời thánhPhêrô nhắn nhủ các bậc kỳ mục có thể áp dụng cho tất cả những ai làm cha làm mẹ, hay người lãnh đạo :
“Đừng lấy quyến mà thống trị những người Thiên Chúa đã giao phó cho anh em, nhưng hãy nêu gương sáng cho đoànchiên.”
(1 Pr 5,3).
Thánh Phaolô còn lấy tinh thần của Chúa Kitô mà biến đổi cả bản chất của mối tương quan giữa ông chủ vàngười nô lệ, khi gửi trả lại Onêximô cho Philêmôn, với những lời dặn dò :
“Nó đã xa anh một thời gian, có lẽ chính là để anh được lại nó vĩnh viễn, không phải được lại người nô lệ, nhưng thay vì một người nô lệ, thì đượcmột người anh em rất thân mến; đối với tôi đã vậy, phương chi đối với anh lại càng thân mến hơn biết mấy, cả về tình người cũng như về tình anh em trong Chúa. Vậy, nếu anh coi tôi là bạn đồng đạo, thì xin hãy đón nhận nónhư đón nhận chính tôi.”
(Plm 15-17).
Đáng lẽ Phaolô phải nói
 
: “Xin anh đón nhận anh ấy như đón nhận chính Chúa Kitô” ! Điều tuyệt vời trong cáinhìn Kitô giáo là ở chỗ ấy : trong Chúa Kitô, không còn có Do thái hay Hy lạp, chủ, tớ, kẻ thống trị với người bịtrị, mà chỉ còn là những người anh em (x.Gl 3,28), và mọi
 
người đón nhận và yêu thương nhau như đón nhận vàyêu thương chính Chúa Kitô.
 
NHƯNG CON NGƯỜI LẠI BẮT CHÚA PHẢI GIỐNG NHƯ MÌNH.
 
Kể từ khi con người được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa (x.St 1,27), thì sau đó, qua mọi thời và mọi nơi,qua mọi tôn giáo, con người
không ngừng nắn đúc, tạc, đẽo hay vẽ Thiên Chúa giống hình ảnh của chính mình !
 
Trong Cựu ước, ngay trong những câu chuyện như Cain và Abel (St 4,1 tt), người ta đã tả Thiên Chúa y như mộtcon người với đầy đủ thất tình lục dục:
 Thihên Chúa l
à một
 Đấng 
 
bất 
 
công
, vì thích thịt mỡ nên đoái nhận của lễ Abel dâng tiến, mà chê
 
không nhận củalễ Cain dâng, là hoa màu ruộng đất ! Cain làm ruộng thì chỉ có thể dâng những gì do tay mình làm ra, anh ta cólàm điều gì mất lòng Chúa đâu !
 
Trong truyện hồng thủy (St 6
-
8), chúng ta đọc thấy Thiên Chúa
hối hận
 
vì đã dựng nên con người, trong khi màtrong chương 1, câu 31 nói : Thiên Chúa thấy mọi sự người đã dựng nên là rất tốt đẹp, và đặc biệt là Người đãchúc phúc cho con người (x.St 1,28).
 
Vậy mà rồi Thiên Chúa đã
 giận dữ 
 
tiêu diệt cả loài người, nhưng sau đó, chỉ vì ngửi thấy mùi thơm ngon của thịtmỡ ông Nôê dâng lên, lại hứa không bao giờ làm lại điều vừa mới làm, là tiêu diệt mọi sinh vật (St 8,21). Hoá raThiên Chúa chẳng phải đã trở nên bất nhất, hơi tí thì giận dỗi, nhưng cũng
rất thay lòng đổi dạ
 
chỉ vì chút thịt mỡ 
dâng lên ?
Mà thử hỏi Thiên Chúa sao lại có thể ăn hay ngửi được mùi thịt mỡ ? Chẳng qua là con người đã “
 suy bụng ta rabụng Chúa
” đó thôi. Thay vì cố gắng làm sao phản ánh được hình ảnh Thiên Chúa, con người lại không ngừng bắt Thiên Chúa phải giống như mình, nghĩa là
 
những đặc tính xấu xa
, như
 giận dỗi, thiên vị, độc ác, tham ăn
 vv, !
Trên lý thuyết, thì đa số người Công giáo chúng ta đều biết rằng Cựu ước chỉ là hình
 
 bóng của Tân ước, do đóhình ảnh Thiên Chúa được tả trong đó không đương nhiên trung thực so với Thiên Chúa là Cha, mà Đức Giêsumặc khải cho chúng ta. Tuy nhiên, có khi vì lười biếng không chịu suy nghĩ, hay vì thói quen, chúng ta thườngđồng hoá dễ dàng
 
mọi hình ảnh Thiên Chúa của Cựu ước với Thiên Chúa Cha của Đức Giêsu. Vì thế chúng ta cóthể “vô tư” cầu nguyện với những câu Thánh vịnh như :
 
“Lạy Chúa,
 
 xin nhớ lại ngày Giêrusalem thất thủ,
 
để trừng phạt con cái Ê 
-
đom.
 

You're Reading a Free Preview

Download
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->