• Embed Doc
  • Readcast
  • Collections
  • CommentGo Back
Download
 
 
Linh m
ục Nguyễn Hữu Lễ
 
TÔI PH
ẢI SỐNG
 
 Bút Ký
Năm Quý M
ùi 2003
 
Kính Dâng Lên M
ẹ Việt Nam
 V
ới tâm tình Vọng Cố Hương
ovv
 
 
Để Tưởng Nhớ 
 Hương Hồn Cha Má
 
Để nhớ ơn Sinh Thành Dưỡng DụcAnh Linh các người anh
 Đặng Văn Tiế 
 pTr
 ịnh Tiếu Lâm Thành Văn
 
Để nhớ thời gian trong trại tù Thanh CẩmVong Linh người em
 Đỗ Thanh Bình (Bình Thanh)
 
Để nhớ tình anh em kết nghĩa trong tù
 Nh
ững người đã nằm xuống 
 trong cu
ộc chiến tương tàn trên quê hương.
 
Để chia sẻ quãng đời bất
h
ạnh
 L
ạy Chúa! Xin cho lời con nguyện cầu.
ựa hương thơm bay lên tôn nhan Chúa” 
 
ovv
 
T
ỰA
 
Tháng 6 năm nay (2003), từ Tân Tây Lan, linh mục Nguyễn Hữu Lễ gọi điện thoại và
ng
ỏ ý muốn tôi viết lời tựa cho cuốn bút ký “Tôi phải sống" mà ông vừa hoàn tấ
t. Tôinh
ận lời không một chút đắn đo vì coi đó là một vinh dự. Tác phẩm này, từ lâu tôi vẫnmong được đọc vì chính bản thân tôi cũng muốn làm một công việc tương tự nhưng
không g
ặp điều kiện thuận lợi để thực hiện.
Sau khi nh
ận bản thảo, tôi lao vào đọc
cu
ốn bút ký một cách mê say, không ngừng
ngh
ỉ. Trải dài trên hơn 400 trang giấy, tác phẩm này được chia thành 11 chương. Mỗichương gồm một số bài viết có vóc dáng như những bài luận văn được trau chuốt tận
tình
để quảng bá những dòng suy nghĩ cần phổ biế
n. D
ọc theo chiều dài của tập bút
ký, nh
ững tình cảnh éo le và những trạng huống hiểm nghèo, bi đát, trong các trại tù
c
ộng sản đã được tác giả thuật lại sống động và trung thực, với một văn phong nhẹ
nhàng và t
ự nhiên như hơi thở. Mặc dầu không phải là mộ
t pho truy
ện trinh thámnhưng người đọc luôn luôn ở trong trạng thái nôn nóng vì muốn biết tác giả viết gì
thêm trong nh
ững trang kế tiếp. Các liều lượng hỉ, nộ, ai, lạc được phân bổ hài hòa và
s
ử dụng một cách cân nhắc để tránh cho nội dung tác phẩm sự nhàm chán thường gặp.Lược qua những dòng viết tâm tình ta được biết tác giả sinh ra và lớn lên tại một vùng
quê thu
ộc tỉnh Vĩnh Long. Gia đình theo đạo Công Giáo và cư ngụ trong vòng đai củangôi thánh đường nhỏ trong làng có tên là nhà thờ Bưng Trường. N
gày tác gi
ả mở mắtchào đời là ngày đất nước đang bị chiến tranh tàn phá. Tiếng bom đạn và những xác
ch
ết trôi sông, đối với tác giả cũng như đối với các bạn cùng lứa tuổi, là những âm
thanh và c
ảnh tượng quen thuộc hàng ngày. Kiếp sống lầm than, cơ cực và
hoàn toànthi
ếu an ninh của người dân thôn dã đã làm mủi lòng người thanh niên mới lớn giàu
lòng bác ái. Ta hãy
đọc những dòng viết sau đây của tác giả khi ông chuẩn bị bướcvào đời. “Tôi nghĩ tới con đường làm linh mục năm tôi 20 tuổi sau khi học xong ba
ntrung h
ọc. “Cái nhìn của tôi về hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ... đã ảnh hưởng tới sự lựa
ch
ọn của tôi. Tôi quyết định chọn đời linh mục vì tôi biết trong cương vị đó tôi sẽ
ph
ục vụ người dân thấp cổ bé miệng hữu hiệu hơn.” ( trang 51 ).
Th
ụ phong linh mục năm 1970, lúc vừa tròn 27 tuổi, tác giả hăng say làm công việc
c
ứu nhân độ thế, nhưng không may, chưa được bao lâu, thì họa cộng sản đổ sập xuống
mi
ền Nam, và chính bản thân ông cũng bị cuốn vào vòng lao lý như hàng triệu người
công dân vô t
ội khác của
ch
ế độ Việt Nam Cộng Hòa.
ovv
of 00

Leave a Comment

You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...
You must be to leave a comment.
Submit
Characters: ...