kém phát triển trong quỹ đạo bị lệ thuộc và bị bóc lột theo quan hệ “trung tâm - ngoạivi”. Có thể nói, nền kinh tế TBCN toàn cầu ngày nay là sự thống trị của một số ít nướclớn, một số tập đoàn xuyên quốc gia đối với đa số các nước nghèo, làm tăng thêm mâuthuẫn giữa các nước giàu và các nước nghèo. Nền KTTT TBCN hiện nay đang ngàycàng thể hiện xu hướng tự phủ định và “tự tiến hoá” để chuẩn bị sang hậu côngnghiệp. Đây là yếu tố khách quan, là quy luật phát triển của xã hội. Nhân loại muốntiến lên, xã hội muốn tiến lên thì không thể dừng lại ở mô hình KTTT TBCN.Sau Cách mạng tháng Mười Nga thành công và sau Chiến tranh thế giới thứ II, LiênXô và một số nước xã hội chủ nghĩa (XHCN) Đông Âu bước vào xây dựng kinh tế trêncơ sở xây dựng mô hình chủ nghĩa xã hội (CNXH) kiểu xô viết với mong muốn khắc phục những tồn tại của CNTB, xây dựng chế độ mới, phương thức sản xuất mới XHCNtốt đẹp hơn. Mặc dù sau hơn 70 năm xây dựng CNXH, mô hình CNXH kiểu xô viết đãđạt được một số thành tựu vĩ đại, nhưng có lẽ do nôn nóng muốn nhanh chóng xây dựngmột chế độ xã hội tốt đẹp hơn, cộng với sự yếu kém trong lãnh đạo, quản lý… đã khôngtôn trọng quy luật khách quan, xoá bỏ kinh tế thị trường cùng các quy luật hoạt động củanó nên mô hình trên đã thất bại.Việt Nam là một nước nghèo, kinh tế kỹ thuật lạc hậu, lại bị chiến tranh tàn phánặng nề. Đi lên CNXH là mục tiêu, lý tưởng của những người cộng sản và nhân dânViệt Nam, là khát vọng thiêng liêng của cộng đồng các dân tộc Việt Nam. Nhưng đilên CNXH bằng cách nào là một câu hỏi lớn, không dễ tìm ra ngay câu trả lời. Suốtmột thời gian dài, Việt Nam cũng như nhiều nước khác đã áp dụng mô hình CNXHkiểu xô viết, mô hình kinh tế kế hoạch tập trung cao độ và bao cấp. Mô hình này phùhợp với yêu cầu của thời kỳ đất nước có chiến tranh. Nhưng về sau, mô hình này đã bộc lộ những khuyết điểm. Trong khi đó, công tác chỉ đạo cũng phạm phải một số sailầm bắt nguồn từ bệnh giáo điều, chủ quan duy ý chí, lối tư duy và hành động giảnđơn, nóng vội, không tôn trọng quy luật khách quan, nhận thức về CNXH không đúngvới thực tế Việt Nam.Trên cơ sở nhận thức đúng hơn và đầy đủ hơn về CNXH và con đường đi lênCNXH ở Việt Nam, Đại hội VI của Đảng (tháng 12 - 1986) đã đề ra đường lối đổimới toàn diện đất nước nhằm thực hiện có hiệu quả hơn công cuộc xây dựng CNXH.Đại hội đã đưa ra những quan niệm mới về con đường, phương pháp xây dựng CNXHtrong thời kỳ quá độ, về cơ cấu kinh tế, thừa nhận sự tồn tại khách quan của sản xuấthàng hoá và thị trường, phê phán mạnh cơ chế tập trung, quan liêu, bao cấp và khẳngđịnh chuyển hẳn sang hạch toán kinh doanh. Đại hội chủ trương phát triển nền kinh tếnhiều thành phần với những hình thức kinh doanh phù hợp; coi trọng việc kết hợp lợiích cá nhân, tập thể và xã hội; chăm lo toàn diện và phát huy nhân tố con người; cónhững nhận thức mới về chính sách xã hội.Hội nghị Trung ương 6 khoá VI (tháng 3 năm 1989) phát triển thêm một bước, đưara quan điểm phát triển nền kinh tế hàng hoá có kế hoạch gồm nhiều thành phần đi lênCNXH, coi chính sách kinh tế nhiều thành phần là vấn đề có ý nghĩa chiến lược lâudài, có tính quy luật từ sản xuất nhỏ đi lên CNXH.Đến Đại hội VII (tháng 6 năm 1991), Đảng tiếp tục nói rõ hơn chủ trương này và
2
Leave a Comment