truyền tải lại thật nhiều cảm xúc những điều mà thế hệ trẻ hôm nay chưa được biết vềBác ngày xưa. Ở tại bảo tàng, em đã có cơ hội được nhìn chiếc áo nâu sờn, đôi dépkhi xưa bác mang, cũng được nhìn thấy chiếc áo mà mọi người đã dùng để tang Ngườikhi Người ra đi. Xúc động và ấn tượng sâu sắc nhất có lẽ là tấm hình bác khóc tại kỳhọp Quốc hội KI ( 12/1956) khi nói đến đồng bào miền Nam đang chịu sự đày đọa củabọn đế quốc Mỹ. Tấm hình đó thật sự khiến chúng ta phải rưng rưng. Nhìn tấm ảnhchân thật như vậy mới hiểu thấu được tấm lòng của Bác thương nhân dân xiết bao,Bác đã hy sinh cả một cuộc đời để cống hiến cho đất nước, cho nhân dân, tâm tình củaBác lúc nào cũng dành trọn vẹn cho dân cho nước. Đứng trước tấm hình ấy, em cảmthấy mình thật nhỏ bé trước tấm lòng của Bác. Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, conngười ta có rất nhiều tham vọng, họ nỗ lực để đem lại sự thành công, giàu sang vàdanh vọng cho cá nhân. Trên con đường đi đó, có khi họ đã trở nên lạnh lùng với nhau,cạnh tranh ganh tị lẫn nhau, tức tối với những việc cản đường tiến thân của mình. Họdễ cảm thấy đau khổ tuyệt vọng khi không đạt được những vọng ước đó. Có lẽ lúc đóhọ cũng khóc. Có thể không hoàn toàn đúng khi so sánh hai thế hệ ở hai giai đoạn lịchsử hoàn toàn khác nhau, nhưng khi nhìn tấm hình của Bác, em thiết nghĩ những giọtnước mắt mà chúng ta khóc với những vọng ước cá nhân không thành thật chẳng là gìđối với những giọt nước mắt Bác đã khóc cho nhân dân khi đó. Bác đã làm tất cả, Bácđã hy sinh tất cả những hạnh phúc riêng để tập trung cho sự nghiệp giải phóng dân tộccủa đất nước, mong ước duy nhất của Bác chẳng phải là vọng ước cho cá nhân mà làcho cả dân tộc, cho đất nước. Bác đã làm rất nhiều và hy sinh rất nhiều, đã sống hếtmình cho dân cho nước nhưng Người lúc nào cũng day dứt đau đớn khi nghĩ đến đồngbào miền Nam đang chịu đau đớn dưới ách thống trị của kẻ thù. Những trăn trở, nhữngđau đớn, những giọt nước mắt của Bác thật vĩ đại biết bao.Có thể nói, chuyến đi bảo tàng Hồ Chí Minh hôm ấy đã đem lại cho em một trải nghiệmvô giá. Những chuyến đi tìm về lịch sử như vậy thật sư khiến người ta phải trầm ngâmvề hiện tại. Được nhìn những hình ảnh của Bác, thấu hiểu được nỗi lòng của Bác, mìnhthật sự phải tự nhủ là phải biết sống nhân ái hơn, bao dung và đùm bọc với cộng đồnghơn, để không phải cảm thấy hổ thẹn với sự hy sinh to lớn của Bác. Những cái vọngước của mình trong hiện tại có thể đối với bản thân là rất lớn, nhưng đó chỉ là vọng ướccủa cá nhân tầm thường, dẫu có thất bại cũng có thể vượt qua, có thể làm lại, có thểtrăn trở một thời gian ngắn để giải quyết, nó không là gì đối với tấm lòng của Bác, sẵnsàng quên mình để lo cho mong ước chung của nước của dân. Thiết nghĩ xã hội pháttriển hiện nay, khi người ta có chút tài năng, người ta có thể sẵn sàng dứt áo ra đi tìmmột miền đất hứa ở bên kia đại dương, tạo dựng sự nghiệp và quay lưng lại với việcđóng góp cho sự phát triển của quê hương. Ngày ấy, nếu Bác với tài năng và mối quanhệ tốt của mình, Bác có thể dễ dàng sống trên một miền đất trù phú nào ở Tây phương,để tạo dựng cho mình một sự nghiệp hoàn toàn xa rời với cách mạng, với sự giảiphóng dân tộc. Ấy vậy mà Bác với một tấm lòng yêu nước và nhân ái vô bờ, Người đãnỗ lực hết mình học hỏi những điều hay, những bài học quý giá ở xứ người để đem vềlại cho đất nước Việt Nam, để cùng huấn luyện toàn dân đứng lên chiến đấu giànhcách mạng theo đường lối đúng đắn nhất. Nếu không có Bác, lịch sử đấu tranh chống