Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more
Download
Standard view
Full view
of .
Save to My Library
Look up keyword
Like this
2Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
phạm trù cái chung, cái riêng trong phép Duy vật biện chưng

phạm trù cái chung, cái riêng trong phép Duy vật biện chưng

Ratings: (0)|Views: 1,397|Likes:
Published by giathinh_hn

More info:

Published by: giathinh_hn on Dec 23, 2010
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

12/23/2010

pdf

text

original

 
1) Vị trí của cặp phạm trù "cái riêng" và "cái chung" trong phép biện chứng.Với tư cách một bộ môn khoa học, phép biện chứng có một hệ thống phạm trù riêng.Khi diễn đạt phép biện chứng, chúng ta không những cần phải làm rõ nội dung các phạm trù của nó, mà còn phải xác định đúng vị trí của các phạm trù ấy. Điều này làcần thiết cho việc tìm hiểu phép biện chứng, bởi vì sự hiểu biết về phạm trù trước sẽlà cơ sở cho sự hiểu biết phạm trù sau. "Cái riêng" và "cái chung" là một cặp phạmtrù, nó chiếm vị trí nào trong hệ thống các phạm trù của phép biện chứng?Một số tác giả đã trình bày cặp phạm trù "cái riêng" và "cái chung" sau ba phạm trù"mâu thuẫn", "chất lượng", "phủ định của phủ định". Tuy nhiên, khi trình bày nộidung của ba phạm trù này, nội dung của phạm trù "cái chung" lại được sử dụng,chẳng hạn, ở các câu: mâu thuẫn có tính phổ biến, quy luật sự thay đổi về lượng dẫnđến sự thay đổi về chất là "quy luật phổ biến tác động trong tự nhiên, xã hội và tưduy" (chúng tôi nhấn mạnh - N.N.H). Sử dụng nội dung của phạm trù "phổ biến" ("cáichung") để giải thích nội dung của các phạm trù "mâu thuẫn", "chất - lượng", trongkhi nội dung của phạm trù "cái chung" lại chưa được giải thích, điều đó, rõ ràng làkhông phù hợp với tiến trình của nhận thức và gây khó khăn cho những người muốntìm hiểu phép biện chứng. Về mặt sư phạm, chúng ta không thể lấy cái mà người đọcchưa biết để giải thích cho họ cái họ chưa biết.Trong một cuốn sách giáo khoa về triết học Mác-Lênin được xuất bản gần đây, các phạm trù "mâu thuẫn", "chất-lượng", "phủ đinh của phủ định" đã được trình bày saucặp phạm trù "cái riêng" và "cái chung". Theo chúng tôi, sự trình bày như vậy hợp lýhơn, bởi vì sự hiểu biết về cái riêng và cái chung là cơ sở cho sự tìm hiểu về mâuthuẫn, về chất - lượng, về phủ định của phủ định, chứ không phải ngược lại. Chúng tacó thể và cần phải trình bày về cái riêng và cái chung trước khi trình bày về mâuthuẫn, về chất-lượng, về phủ định của phủ định, còn bởi vì, sự bất đồng về nhiều vấnđề của phép biện chứng đã xảy ra thường có nguyên nhân ở sự mơ hồ và sự khôngthống nhất trong việc lý giải cái riêng và cái chung. Về điều này, Lênin có nói : "Conngười bị rối lên chính là ở trong phép biện chứng của cái riêng và cái chung.Trong “Bút ký triết học”, ở mục “Vấn đề phép biện chứng”, Lênin nhận xét rằng, phương pháp trình bày phép biện chứng nói chung phải giống như phương pháp màC.Mác đã trình bày phép biện chứng của xã hội tư sản, nếu như trong "phép biệnchứng của xã hội tư sản", C.Mác phân tích trước hết cái đơn giản nhất, quen thuộcnhất của xã hội tư sản - sự trao đổi hàng hóa, thì trong phép biện chứng nói chung cần phải bắt đầu từ cái đơn giản nhất, quen thuộc nhất là bất cứ mệnh đề nào (chẳng hạn,"I-van là một người"...), nhưng trong bất cứ mệnh đề nào cũng đều đã có phép biệnchứng của cái riêng và cái chung rồi. Với nhận xét như vậy, có thể nói chính Lênincũng đã nghĩ tới việc phải bắt đầu phân tích từ cái riêng và cái chung trong sự trình bày phép biện chứng.2) Quan hệ giữa cái riêng và cái chung với sự vật và thuộc tính.Ở một số tài liệu, phạm trù "cái riêng" được dùng để chỉ một sự vật, một hiện tượng,một quá trình riêng lẻ nhất định, còn phạm trù "cái chung" được dùng để chỉ nhữngmặt, những thuộc tính chung không những có ở một kết cấu vật chất nhất định, màcòn được lặp lại trong nhiều sự vật, hiện tượng hay quá trình riêng lẻ khác. Theo cáchlý giải này thì muốn hiểu được cái riêng là gì, trước hết phải có được sự hiểu biết về
 
kết cấu vật chất, muốn hiểu được cái chung là gì, trước hết phải có được sự hiểu biếtvề thuộc tính, về các mặt. Nhưng sự vật và thuộc tính là gì?Trả lời câu hỏi: "sự vật là gì?" - đó là điều phức tạp, nhưng có thể trà lời câu hỏi: "cáigì là sự vật?" Theo chúng tôi, nói đến sự vật là nói đến, chẳng hạn, "cái cốc này" hoặc"cái cốc kia", "cái nhà này" hoặc "cái nhà kia", “người này" hoặc “người kia"... chứkhông phải nói đến "cái cốc", đến "cái nhà" hay đến "người"... một cách chung chung.Khác với sự vật, thuộc tính (tính quy định) là cái tồn tại ở sự vặt mả nhờ đó chúng ta biết được sự vật là gì, sự giống nhau vả sự khác nhau giữa các sự vật như thế nào. Vídụ: vận động, không gian, thời gian, khối lượng, màu xanh, màu trắng, nóng, lạnh, tốt,xấu, phản ánh, tư duy... là các thuộc tính.Trong thế giới vật chất có vô vàn sự vật, mỗi sự vật lại có vô vàn thuộc tính. Ngoàicác sự vật và các thuộc tính của các sự vật, trong thế giới vật chất không còn cái gìkhác, ngay cả ý thức (tinh thần, tư duy) cũng chỉ là một thuộc tính của một dạng vậtchất nhất định mà thôi. Sự vật và thuộc tính không tách rời nhau: không có sự vật nàomà lại không có thuộc tính, không có thuộc tính nào lại tồn tại gì ở ngoài sự vật.Bất kỳ sự vật nào cũng đều chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định, cũng đềucó lúc xuất hiện và có lúc mất đi, không có sự vật nào tồn tại vĩnh viễn cả. Một sự vật bất kỳ nào để bao giờ cũng có nhiều thuộc tính, trong đó có một số thuộc tính chỉ tồntại ở sự vật ấy và mất đi khi sự vật ấy không còn nữa (những thuộc tính nảy được gọilà những thuộc tính riêng), đồng thời có một số thuộc tính không chỉ tồn tại ở sự vậtấy mà còn tồn tại ở nhiều sự vật khác, do đó chúng không mất đi khi sự vật ấy mất đi(những thuộc tính này được gọi là những thuộc tính không phải thuộc tính nào cũng làcái chung). Thuộc tính có hai loại: thuộc tính riêng và thuộc tính chung, song chỉthuộc tính chung mới đồng nhất với cái chung. Cái chung là thuộc tính chung, ngượclại thuộc tính chung cũng là cái chung (một cái chung là một thuộc tính chung, mộtthuộc tính chung là một cái chung). Khi xác định quan hệ giữa cái chung và thuộc tínhchung như vậy cũng cần hiểu cái chung và thuộc tính chung một cách mềm dẻo. Vídụ, tính người lả một thuộc tính chung là một cái chung, nhưng tư duy - một trongnhiều thuộc tính tạo thành tính người - cũng là một thuộc tính chung, là một cáichung.3) Quan hệ giữa cái riêng và cái chung với hiện tượng và bản chất.Việc tìm hiểu cặp phạm trù "sự vật" và "thuộc tính" là cơ sở để tìm hiểu cặp phạm trùtrong "cái riêng” và "cái chung", đến lượt mình, việc tìm hiểu cặp phạm trù "cáiriêng" và "cái chung" lại là cơ sở để tìm hiểu cặp phạm trù "hiện tượng" và "bảnchất".Để trả lời câu hỏi : "hiện tượng và bản chất là gì?", chúng ta không những cần phảixác định quan hệ giữa "hiện tượng" với "bản chất", mà còn cần phải xác định quan hệgiữa "hiện tượng", “bản chất" với các phạm trù khác, trước hết với cặp phạm trù "cáiriêng" và "cái chung".Quan hệ giữa hiện tượng với cái riêng có thể được xem giống như quan hệ giữa sự vậtvới cái riêng: cái riêng là hiện tượng, hiện tượng là cái riêng (một cái riêng là mộthiện tượng, một hiện tượng là một cái riêng).
 
Về quan hệ giữa cái chung với bản chất đang có những ý kiến khác nhau. Có ý kiếncho rằng bản chất là cái chung, nhưng không phải mọi cái chung đều là bản chất. Có ýkiến cho rằng, bàn chất là cái chung, ngược lại mọi cái chung đều là bản chất.Trong "Bút ký triết học", Lênin có trích dẫn quan niệm của Hêgen về vấn đề này nhưsau: “Cái chung là một quy định nghèo nàn biết nó như là bản chất". Khi dẫn lại quanniệm ấy, Lênin viết: "NB: cái chung" coi như là “bản chất”.Khi xét quan hệ giữa "cái chung” với "bản chất" cần xét "cái chung” và “bản chất" vớitính cách là những phạm trù của phép biện chứng, chứ không phải với tính cách lànhững, khái niệm của các bộ môn khoa học khác, hoặc của ngôn ngữ hàng ngày. Đểxác định xem "cái chung” với tính cách một phạm trù của phép biện chứng có phải là"bản chất" không, chúng ta hãy phân tích mệnh đề “cái cốc này “màu trắng”. Ở đây,như đã biết, cái - cốc - này là một sự vật, là một hiện tượng, là một cái riêng, còn màutrắng là một thuộc tính, hơn nữa là một thuộc tính chung, là một cái chung. Ở mệnhđề "cái cốc này màu trắng" thì màu trắng còn phải được hiểu như một bản chất. Màutrắng là một bàn chất nhưng không phải là bản chất quan trọng của "cái - cốc - này".Một bản chất nào đó ở hiện tượng này có thểlà bản chất cấp 1, song ở hiện tượng kialại là bản chất cấp 2, ở hiện tượng này có thể bản chất quan trọng, song ở hiện tượngkia lại là bản chất không quan trọng. Nếu xem xét bản chất một cách mềm dẻo nhưvậy, thì hoàn toàn có thể cho rằng, bất kỳ một cái chung nào cũng đều là một bảnchất, dù bản chất để là quan trọng hay là không quan trọng.4) Cái chung có tồn tại vĩnh hằng không?Mỗi cái riêng khi xuất thân chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định và khimất đi không bao giờ xuất hiện lần thứ hai, cái riêng đi không bao giờ xuất hiện lầnthứ hai, cái riêng là cái không lặp lại. Khác với các riêng, cái chung tồn tại ở nhiều cáiriêng, khi một cái riêng nào đó mất đi thì những cái chung tồn tại ở cái riêng ấy khôngmất đi, vì nó vẫn còn tồn tại ở nhiều cái riêng khác. Nhưng vấn đề là: nếu cái riêng chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian có hạn thì cáichung có tồn tại vĩnh viễn, vô hạn trong thời gian không?Có ý kiến cho rằng những cái chung như cái phản ánh, vận động, quảng tính... thi tồntại vĩnh viễn, song có một số cái chung chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhấtđịnh. Ví dụ, theo ý kiến này, tư duy là một cái chung chỉ tồn tại cách đây vài triệunăm (trước đó không tồn tại).Có ý kiến cho rằng bất kỳ một cái chung nào cũng đều tồn tại vĩnh viễn trong thờigian (vô tận cả về hai phía: quá khứ và tương lai). Nếu A là một cái chung nào đó thìtrong thế giới vật chất vô tận không bao giờ không còn những cái riêng chứa đựng cáichung A.Thế giới vật chất lả vô tận trong không gian và thời gian. Cứ cho rằng cách đây vàitriệu năm, tư duy không tồn tại trên Qủa đất thì điều này cũng không chứng tỏ lúc đótư duy không tồn tại trong thế giới vật chất. Ngày nay, con người đã vươn "tầm mắt"của mình tới một khoảng cách 15 tỷ năm ánh sáng (một khoảng cách mả ánh sảng vớivận tốc 300.000 km/s phải đi mất 15 tỷ năm). Trong khoảng cách bao la ấy, rất có thểđã và đang tồn tại một hoặc nhiều hành tinh có điều kiện giống như Qủa đất, nghĩa làcó sự sống, thậm chí có tư duy.

Activity (2)

You've already reviewed this. Edit your review.
1 thousand reads
1 hundred reads

You're Reading a Free Preview

Download
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->