Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more
Download
Standard view
Full view
of .
Look up keyword
Like this
1Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
CayUocNguyen

CayUocNguyen

Ratings: (0)|Views: 7|Likes:
Published by Au Duong Tinh

More info:

Published by: Au Duong Tinh on Nov 14, 2007
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

06/16/2009

pdf

text

original

 
Người viết: TakiNguồn: venonet.comCÂY ƯỚC NGUYỆNNgày xưa....tại một ngôi làng nhỏ,có một chàng trai phải lên chiếntrường.Thế là cô bạn hẹn ước trọn đời âm thầm cầu nguyện,sau đó cô gáigieo một hạt giống ngay cạnh bờ hồ.Cô gái cẩn thận chăm sóc hạt giống vì cô ta tin rằng khi hạt nẩy mầm,lờiước khi gieo hạt sẽ thành hiện thực.Người bạn thân hỏi cô ta đã ước gì,cô gái chỉ lắc đầu mỉm cười.Lời ước củacô gái chỉ có một.....Hy vọng anh ấy có thể bình an trở vềNhưng cuộc chiến kết thúc....không thấy chàng trai quay về..Cô gái vẫn cố chấp chăm sóc hạt giống mà cô ta đã gieo trồng....cho dùcuộc chiến kết thúc đã 5 năm rồi,mọi người trong làng cũng khuyên cô gáinên quên anh ta đi.Bố mẹ đã cố gắng giới thiệu hết nhà này đến người nọ nhưng cô gái vẫnkhông chịu ưng ai.Cho đến một hôm,bất chấp sự phản đối của cô gái,bố mẹ cô đã gả cô cho một hộ gia đình ở thành thị.Cô gái đã thử tìm mọi cách để từ chối cuộc hôn nhân,nhưng mọi chuyệnchẳng cho ra kết qủa gì.Trước đêm đám cưới,cô gái đột nhiên khôngchống đối nữa,ngoan ngoãn vận lên chiếc áo cưới khiến tất cả các cô gáitrong làng đều ghen tị.Người nhà nghĩ rằng sau cùng cô ta cũng thấu hiểu nên đã vui vẻ chuẩnbị lễ cưới cho ngày hôm sau,nhưng họ đâu biết rằng cô gái đã lặng lẽ đưara quyết định,cô ta sẽ giữ đúng lời hứa với chàng trai trước lúc đi xa......Ngày tân hôn,hầu như mọi người trong làng đều tập hợp lại,tất cả đềuthật lòng cầu chúc cho đôi trai gái,nhưng khi cô dâu xuất hiện,tất cả mọingười đều đứng lặng......chiếc áo cưới không phải màu trắng......chiếc áođã nhuộm màu đỏ thắm,màu đỏ của máu chảy ra từ cánh tay của côgái.....Trước tình cảnh đó,dù cho chú rể bất chấp lời đề nghị của mọi người,quyếtcưới cô ta nhưng tất cả mọi người đều kiên quyết từ hôn.Sau cùng cô gái cũng đã có được sự yên tĩnh mà mình mong muốn,vì côta đã bị đuổi khỏi nhà,bị đuổi khỏi làng....Mười năm.... hai mươi năm.... bốn mươi năm.... sáu mươi năm.... đã từ lâu mọi người lãng quên đi câu chuyện này,cô gái vẫn âm thầm chăm sóccho cành cây,dù cho tuổi xuân không còn,những bước chân nhanh nhảunăm xưa đã trờ nên chậm chạp,suối tóc đen mượt đã lấm tấm sươngmai,gương mặt hằn lên những vết tích của thời gian.nhưng cô gái vẫn không ngừng chăm bón,ngày ngày ngồi bên gốc cây chođến màn đêm buông xuống mới quay về túp lều lợp tạm bên bờ hồ........Cô gái chết trong cô độc....vì gốc cây của cô ta không thể chăm sóc cô takhi ngã bệnh,không thể gọi bác sĩ đến cứu lấy sinh mạng của chủ mìnhVài chàng trai trong làng không nhẫn tâm nên đã chôn cô ta dưới gốc câybên hồ.
 
Kể cũng lạ,bắt đầu từ ngày hôm đó,dù cho tất cả các cây khác đều xanhtươi hay vàng úa theo từng mùa....chỉ có gốc cấy đó,nghe nói từ hôm đótrở đi đã không rơi lấy một phiến lá.......Hình như thời gian xung quanh đều ngưng đọng.....Kể từ hôm đó,bên bờ hồ có thêm một truyền thuyết.... dù nam hay nữ,chỉcần đến bên bờ hồ,chôn một hạt giống có mang theo ước nguyện củamình dưới gốc cây thì ước nguyện sẽ thành sự thật.Đương nhiên trước hếtlà người đó phải chân thành....Sau khi nghe bác tư kể lại câu chuyện,tôi nắm chặt tay em,hình như emhiểu ý tôi và khẽ cười.Thật ra đây không phải là lần đầu chúng tôi nghecâu chuyện này,gần như tất cả thanh niên trong làng đều nghe bác tư kểtruyện từ bé đến lớn.Nhưng câu chuyện hôm nay rất có ý nghĩa đối vớitôi,vì.......hai hôm nữa tôi phải theo đoàn quân của làng ra chiếntrường...... tôi không biết có cơ hội quay về không.... em hứa vớitôi.....em sẽ không đi tiễn tôi,vì khi tôi rời khỏi làng em sẽ đứng trước gốccây bên bờ hồ và gieo một hạt giống.......Nhưng tôi hy vọng em sẽ khôngnhư cô gái trong truyện .Không ai lại phải hy sinh cả cuộc đời để chứng minh rằng mình yêu mộtngười biết dường nào..... vì như thế sẽ khiến cho người yêu mình càngđau lòng....." Vậy.... vậy chàng trai đó đi đâu rồi? "Mỗi khi nghe xong câu chuyện chúng tôi cũng hỏi bác tư như vậy,nhưngdù cho chúng tôi hỏi từ lúc 8 tuổi cho tới nay đã 18 tuổi,bác tư vẫn chỉnhìn chúng tôi cười và khẽ lắc đầu,sau đó dùng chiếc gậy trợ lực để đứngdậy và ôn tồn dạo bước về nhà thay cho lời kết của câu chuyện..... cho dùnhư thế nhưng cứ sau mỗi lần kết thúc câu chuyện chúng tôi vẫn lặp lạicâu hỏi đó,chúng tôi tin rằng bác tư chỉ muốn tạo nghi vấn cho chúng tôi,sẽ có một ngày bác tư bật mí cho chúng tôi biết chàng trai ấy đã điđâu.....thật ra chúng tôi đã không ít lần cố dùng trí tưởng tượng để phỏngđoán đoạn kết của câu chuyện.Ví như là chàng trai ấy đã hy sinh.....đãthay lòng....bị thương nên không thể trở về...thậm chí việc hoài nghi báctư chính là chàng trai đó....nhưng chúng tôi không dám tùy tiện phỏngđoán vì chúng tôi tin rằng,đoạn kết do chính bác tư nói ra chắc chắn sẽhay hơn và cảm động hơn những gì chúng tôi đoán."Tôi nghĩ rằng...tôi có thể trả lời cho các bạn rằng chàng trai đó đã điđâu."Nghe câu nói này,tất cả mọi người đều quay nhìn về chàng trai ngồi saulưng tôi,từ lúc bắt đầu kể truyện đến giờ anh ta im lìm ngồi dưới tán câyhóng mát và nghe truyện,anh ta chừng 20 tuổi đổ lại.Thật ra ban đầukhông ai để ý đến anh ta,nhưng lời phát ngôn của anh ta đã thu hút mọiánh mắt dồn về phía mình."Sao thế?Sao lại nhìn chằm chằm vào tôi?Mọi người không muốn biết kếtcục của câu chuyện sao?" ~ Chàng trai cuời nói."Muốn!Đương nhiên muốn"
 
Không biết là ai sẽ nói kết cuộc của câu truyện trước nhất,nhưng tôi nghĩ rằng sẽ không ai trách sự đường đột của anh ta,dù sao câu truyện nàybao năm qua không biết đã bềnh bồng trong đầu chúng tôi bao nhiêubận.Sau cùng hôm nay cũng được nghe hết toàn bộ câu truyện,cũng cóthể xem như quà tiễn biệt trước khi tôi lên đường!Khi anh ta chuẩn bị kểlên kết thúc của câu truyện thì bác tư đã nói rằng:" Cũng đã đến lúc....chàng trai.....hãy theo ta.....câu chuyện của cậu,nênnói cho cô ta nghe trước....."Sau đó bác tư chống gậy từng bước đi về 1 hướng của con làng,hình như anh ta hiểu ý bác tư,không hỏi câu nào,chỉ biết lặng lẽ bước theo bác tư ....để lại chúng tôi sau lưng tiếc húi hụi.....Nhưng dù sao tôi và em cũng không bỏ qua cơ hội tốt này,sau cái nheomắt đầy tinh ý với nhau,chúng tôi len lén theo sau hai người....để lại saulưng những ánh mắt càng tiếc hùi hụi hơn.Bác tư chậm rãi bước đi,anh ta lặng lẽ đi cùng,chúng tôi len lén theosau.Cứ đi một đoạn bác tư lại quay đầu nhìn.Hình như không muốn cóngười đi theo,do đó chúng tôi không dám bám quá gần.Cũng may làchúng tôi quá quen thuộc nơi này,do đo tuy chúng tôi giữ khoảng cách xanhưng cũng không đến nỗi bị đứt đuôiRời khỏi làng,vượt qua consuối,băng qua cánh rừng,bác tư đưa anh ta đên dưới bóng mát của mộtgốc cây.Đấy là gốc cây rất kì lạ.Dù cho lúc đó đã vào mùa thu,những táncây xung quanh đã bắt đầu vàng úa,nhưng chỉ có gốc cây đó vẫn giữ diệnmạo của mùa xuân."Đây..... là cây ước nguyện?" ~ Chàng trai hỏi."Đúng...cũng chính là gốc cây mà cô gái đã trồng khi chàng trai lênđường" ~ Bác tư trả lời."Vậy....con nghĩ con nên tự giới thiệu về mình trước" ~ Chàng trai nói."Không cần đâu.Cậu đến chỉ để nói cho cô gái nghe kết cuộc của câuchuyện!" ~ Bác tư chen ngang lời của anh ta.Nhưng anh thanh niên chỉnhún vai và nhẹ nhàng ngồi dưới bóng râm của gốc cây,hít một hơi thậtsâu và tiếp tục nói về truyền thuyết....."Thật ra....chàng trai không hề hy sinh.Sau khi cuộc chiến kết thúc,chàngtrai rất may mắn sống sót...nhưng chàng trai không vui chút nào,trongmột lần yểm trợ cho hành động,chàng trai đã vô tình bắn trúng một côgái lánh nạn cùng dân làng,viên đạn bắn xuyên qua lưng và tàn nhẫntrúng tim cô gái.Anh em trong đội an ủi và nói trách nhiệm và lỗi khôngthuộc về chàng trai,tất cả đều ngoài ý muốn,thậm chí có người đồng ýđứng ra giải quyết vấn đề này.Nhưng chàng trai đã cự tuyệt.....anh takhông muốn che giấu những sai lầm của mình bằng một sai lầm mới dođó quyết định đứng ra lãnh trách nhiệm....Chàng trai im lặng ngồi bên giường bệnh,dù dân làng có lời trách cứ,đồngđội có người không hiểu,chàng trai chỉ âm thầm chịu đựng,vì...tất cả tâmtrí của anh ta đã dồn lên sự an nguy của cô thôn nữ.Sau 5 ngày đêm không ăn không ngủ lo lắng,cô gái đã tỉnh lại.Nhưng từ 

You're Reading a Free Preview

Download
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->