và vi
ế
t chính t
ả
(dictée). Th
ờ
i gian ng
ắ
n ng
ủ
i 1952-1954 v
ớ
i toàn th
ể
gia đình đoàn
t
ụ
t
ạ
i Hà N
ộ
i trong m
ột căn nhà trên đườ
ng Kim Liên bên c
ạ
nh H
ồ
B
ả
y M
ẫ
u làth
ờ
i k
ỳ
h
ạ
nh phúc nh
ất cho gia đình chúng tôi.
Cu
ộc di cư 1954 xảy ra vào lúc gia đình chúng tôi đang gặ
p nhi
ều khó khăn.
Thân m
ẫ
u chúng tôi
đang đau yế
u, em trai út m
ớ
i h
ọ
c l
ớp năm, và thân phụ
chúngtôi s
ắ
p t
ớ
i tu
ổ
i ph
ả
i v
ề
hưu! Rồ
i thân m
ẫu chúng tôi độ
t ng
ột qua đời vào đúngđêm trung thu năm 1955, lúc ba anh em út chúng tôi mớ
i 14, 13, và 7 tu
ổ
i. Ch
ị
Đàm Thị
Đán phải đi làm xa nhà để
có thêm ti
ền cho gia đình. Anh Đàm TrungThao thì đã “tự
l
ự
c t
ự
cường” khi thi đượ
c h
ọ
c b
ổng để
theo h
ọ
c ngành nông lâmsúc t
ạ
i Blao. Giúp b
ố
trong c
ả
nh “gà tr
ố
ng nuôi con,” Pháp và Phán ph
ải đi chợ
vàn
ấu cơm cho gia đình gồ
m m
ộ
t cha già và ba con trai nh
ỏ
, trú ng
ụ
trong căn nhà
khiêm t
ố
n trong m
ộ
t h
ẻm đườ
ng Võ Di Nguy r
ồi đường Yên Đổ
, Saigon. N
ế
p s
ố
ngv
ấ
t v
ả
và cô đơn thờ
i niên thi
ế
u
ấy đã khiế
n hai anh em ru
ột thân thương Pháp vàPhán cũng trở
thành tri âm tri k
ỷ
t
ừ
đó đế
n nay.Thân ph
ụ
chúng tôi là m
ộ
t thành trì kiên c
ố
che ch
ở
, nuôi n
ấ
ng, u
ố
n n
ắ
n, vàd
ạ
y d
ỗ
ba con trai nh
ỏ
c
ủ
a c
ụ
. Lúc này c
ụ
đã về
hưu, nhưng vẫ
n d
ạ
y m
ộ
t s
ố
gi
ờ
Hán văn mỗ
i tu
ầ
n t
ại trườ
ng N
ữ
Trung H
ọ
c Gia Long và có kh
ế
ướ
c d
ị
ch sách ch
ữ
Hán sang ti
ế
ng Vi
ệ
t cho B
ộ
Qu
ố
c Gia Giáo D
ụ
c. Chi
ề
u t
ố
i, c
ụ
ng
ồi đọ
c sách v
ớ
iThang t
ạ
i m
ộ
t bàn, trong khi Pháp và Phán l
ặ
ng l
ẽ
ng
ồ
i h
ọ
c bài ho
ặ
c làm bài t
ạ
im
ộ
t bàn bên c
ạ
nh. C
ụ
thườ
ng b
ắt chúng tôi đọ
c to nh
ững đoạn văn, những bài thơ
b
ằ
ng ti
ế
ng Vi
ệ
t và ti
ế
ng Pháp. V
ớ
i ch
ủ
trương “đã học điề
u gì thì ph
ả
i hi
ể
u cho
đến nơi đế
n ch
ố
n,” c
ụ
gi
ả
i thích t
ận tườ
ng nh
ữ
ng ch
ỗ
nào anh em chúng tôi hãy
còn “lơ tơ mơ” khi cụ
h
ỏi đến. Nào là điể
n tích, nào là thi pháp, nào là t
ại sao đoạ
n
văn này hay, đoạn văn kia không chỉ
nh. C
ụ
th
ứ
c khuya l
ắ
m, và ch
ắc để
gi
ả
i khuây,c
ụ
thườ
ng ngâm nga nho nh
ỏ
nh
ữ
ng câu bu
ồ
n não nu
ộ
t trong Truy
ệ
n Ki
ều như:
Bu
ồ
n trông c
ử
a b
ể
chi
ề
u hôm,Thuy
ề
n ai th
ấ
p thoáng cánh bu
ồ
m xa xa.R
ồi vài năm sau đó, cả
nh nhà l
ạ
i càng hiu qu
ạ
nh, khi l
ần lượt Pháp đi Mỹ
duh
ọc năm 1959 và Phán đi Úc du học năm 1961. Lúc đó ở
nhà ch
ỉ
còn c
ụ
và Thangm
ớ
i 12 tu
ổ
i và v
ừ
a vào trung h
ọ
c. Qua nh
ững thư từ
c
ụ
vi
ết đều đặ
n cho chúng tôi
ở
M
ỹ
và Úc, chúng tôi bi
ế
t là s
ự
thành công h
ọ
c v
ấ
n c
ủa anh em chúng tôi đã
mang l
ạ
i ni
ề
m vui l
ớ
n cho c
ụ
, m
ặ
c dù c
ụ
r
ất thương nhớ
chúng tôi.
Add a Comment