/  6
 
Thưa quý độ
c gi
,
Khi hai anh em chúng tôi, Đàm Trung Pháp và Đàm Trung Phán, viế
t nh
ng
trang này chúng tôi đã quá nử
a l
a tu
i “l
c th
ập nhi nhĩ thuận.” Ngoài ý nghĩa
“t
ớ 
i l
ớ 
p tu
ổi sáu mươi thì lẽ
tr
ời nghe đã thuậ
n tai,” th
ời điểm này cũng là lúc
chúng
tôi đã bớ 
t làm vi
c và có thì gi
ờ 
suy ng
m v
cu
ộc đờ 
i và nh
ớ 
l
i nh
ng
ngày thơ ấ
u bên c
nh thân ph
chúng tôi.
C
 
Đàm Duy Tạ
o (1896 – 1988)
Thân ph
 
chúng tôi, húy danh Đàm Duy Tạo, sinh năm Bính Thân (1896) tạ
i
làng Hương Mặ
c, ph
T
 
Sơn, tỉ
nh B
c Ninh. C
 
có thi hương khoa Nhâm Tý(1912), nhưng ngay sau khi các kỳ
thi ch
nho b
bãi b
, c
theo h
c ch
Pháp m
tth
ờ 
i gian và tr
ở 
thành m
t giáo viên ti
u h
c vào kho
ảng năm 1920. Tu
y d
y h
cb
ng ch
qu
c ng
và ch
Pháp, c
su
ốt đờ 
i t
trau gi
i ch
Hán và ch
Nôm vàs
ng trong phong cách c
a m
t nhà nho. C
góa v
ợ 
hai l
n và hai l
n c
s
ng trongc
nh “gà tr
ng nuôi con” mà ch
ng bao gi
ờ 
than thân trách ph
n. C
bà th
nh
th
Ngô, quê
ở 
làng Cói L
ộc Hà, sinh ra ngườ 
i anh c
 
chúng tôi năm 1921, rồ
i vài
năm sau đó qua đờ 
i lúc m
ớ 
i 26 tu
i. C
bà th
hai h
Nguy
n, quê
ở 
làng Lim, làthân m
u c
a b
ốn anh em trai và ngườ 
i ch
gái l
ớ 
n c
a chúng tôi. Thân m
u chúngtôi m
ất năm 1955 tạ
i Saigon khi m
ớ 
i 50 tu
i. Lúc
y thân ph
 
chúng tôi đã 60 tuổ
i
 
và nh
t quy
ế
t
ở 
v
y m
ột mình nuôi dưỡ 
ng hai anh em chúng tôi và chú em út hãy
còn thơ dạ
i. Ngày qu
c h
n 30-4-1975,
ở 
tu
i 80, c
di t
n qua M
cùng chú em út
chúng tôi là Đàm Trung Thang lúc ấ
y s
p hoàn t
ất năm chót chương trình bác sĩ y
khoa t
ại Đạ
i H
c Saigon. C
m
ất vào mùa hè năm Mậ
u Thìn (1988) t
i Montréal,
Gia Nã Đạ
i, th
93 tu
i.T
 
1920 đế
n su
t th
ế
chi
ế
n th
hai, c
d
y h
c
ở 
Giai L
c, Phúc Yên. Theotruy
n th
ống “đại gia đình” đẹp đẽ
thu
ở 
 
trướ 
c, c
mang theo m
t s
 
con cháu để
c
 
đích thân dạ
y d
 
và trông nom. Ngườ 
i v
 
sau thành đạ
t nh
t trong s
 
môn sinh đặ
cbi
t
y là c
 
Đạ
i Tá C
nh Sát Qu
ốc Gia Đàm Trung Mộ
c (1917-
1982), ngườ 
i cháuru
t gi
i giang và hi
ế
u th
o mà c
h
ế
t m
ực thương yêu
. (Anh M
c chúng tôi t
tnghi
ệp Trườ 
ng Lu
t Hà N
i, t
ng làm th
m phán
ở 
B
c Giang, và gi
ch
c v
 Vi
ện Trưở 
ng H
c Vi
n C
nh Sát Qu
c Gia t
ại Saigon). Sau năm 1945, cụ
ph
i
ngưng dạ
y h
ọc để
tr
ở 
v
B
c Ninh trông nom ru
ộng vườ 
n v
ớ 
i thân m
u chúng tôi.R
i vì th
ờ 
i cu
c, ph
i t
ản cư nay đây mai đó, hai anh em chúng tôi không được đi
h
ọc như nhữ
ng h
c trò cùng l
a tu
i
ở 
 
nơi khác. May thay có bố
là nhà giáo lúc
nào cũng kề
 
 bên, chúng tôi đượ 
c c
d
y d
k
 
càng đến nơi đế
n ch
ốn. Trướ 
c h
ế
t làph
n “vi
ế
t t
p”: c
vi
ế
t b
ng bút chì làm m
ẫu để
hai anh em Pháp và Phán dùngbút m
ực “đồ
” lên ph
n bút chì c
a c
. C
nghiêm l
ắm, đứa nào mà “đồ
” sai là c
 
cho “ăn thướ 
c k
” vào tay ngay!Trong kho
ng 1950-
1952, hai anh em chúng tôi đượ 
c c
mang theo lên t
nhl
Phúc Yên theo h
c, khi c
 
đượ 
c chính ph
qu
c gia tái tuy
n. Trong th
ờ 
i gian
này, chúng tôi đượ 
c c
d
y r
t k
v
 
môn “tính đố” để
bù l
i cho nh
ng thi
ế
u h
tv
h
c hành trong th
ờ 
i k
t
ản cư. Nhờ 
th
ế
mà chúng tôi không g
p tr
ở 
ng
i gì trongnh
ững năm họ
c k
ế
ti
ế
p. Có nh
ng bu
i chi
u tà nh
ớ 
m
, chúng tôi trèo lên thanggác c
a nh
ững căn nhà bị
b
hoang vì chi
ế
n tranh, ngó nhìn vào nh
ng chuy
ế
n xe“ca” t
N
i lên Phúc Yên v
ớ 
i hy v
ng mong manh có m
ng
ồi trong đó. Nhưng tấ
t c
ch
là hy v
ng hão huy
n mà thôi!R
i c
 
đượ 
c thuyên chuy
n v
N
i ti
ế
p t
c d
y h
ọc. Như thườ 
ng l
, c
 d
ạy trườ 
ng nào chúng tôi theo h
ọc trường đó. Vì các thầ
y d
ạy chúng tôi đề
u
đồ
ng s
c
a c
, chúng tôi không có ch
n l
a nào khác là ph
i h
c hành h
ế
t s
cmình! May thay, c
 
hai đứa đề
u là “h
ọc trò cưng” củ
a các th
y. Trong nh
ững năm
này, c
b
nhi
u thì gi
ờ 
d
y chúng tôi ti
ế
ng Pháp. C
b
ắt chúng tôi chia độ
ng t
,
làm phân tích câu (analyse logique) và phân tích văn phạ
m (analyse grammaticale),
 
và vi
ế
t chính t
(dictée). Th
ờ 
i gian ng
n ng
i 1952-1954 v
ớ 
i toàn th
 
gia đình đoàn
t
t
i Hà N
i trong m
ột căn nhà trên đườ 
ng Kim Liên bên c
nh H
B
y M
u th
ờ 
i k
h
nh phúc nh
ất cho gia đình chúng tôi.
 Cu
ộc di cư 1954 xảy ra vào lúc gia đình chúng tôi đang gặ
p nhi
ều khó khăn.
Thân m
u chúng tôi
đang đau yế
u, em trai út m
ớ 
i h
c l
ớp năm, và thân phụ
chúngtôi s
p t
ớ 
i tu
i ph
i v
 
hưu! Rồ
i thân m
ẫu chúng tôi độ
t ng
ột qua đời vào đúngđêm trung thu năm 1955, lúc ba anh em út chúng tôi mớ 
i 14, 13, và 7 tu
i. Ch
 
Đàm Thị
 
Đán phải đi làm xa nhà để
có thêm ti
ền cho gia đình. Anh Đàm TrungThao thì đã “tự
l
c t
 
cường” khi thi đượ 
c h
c b
ổng để
theo h
c ngành nông lâmsúc t
i Blao. Giúp b
trong c
nh “gà tr
ng nuôi con,” Pháp và Phán ph
ải đi chợ 
n
ấu cơm cho gia đình gồ
m m
t cha già và ba con trai nh
, trú ng
 
trong căn nhà
khiêm t
n trong m
t h
ẻm đườ 
ng Võ Di Nguy r
ồi đường Yên Đổ
, Saigon. N
ế
p s
ngv
t v
 
và cô đơn thờ 
i niên thi
ế
u
ấy đã khiế
n hai anh em ru
ột thân thương Pháp vàPhán cũng trở 
thành tri âm tri k
t
 
đó đế
n nay.Thân ph
chúng tôi là m
t thành trì kiên c
che ch
ở 
, nuôi n
ng, u
n n
n, vàd
y d
ba con trai nh
c
a c
. Lúc này c
 
đã về
 
hưu, nhưng vẫ
n d
y m
t s
gi
ờ 
 
Hán văn mỗ
i tu
n t
ại trườ 
ng N
Trung H
c Gia Long và có kh
ế
 
ướ 
c d
ch sách ch
 Hán sang ti
ế
ng Vi
t cho B
Qu
c Gia Giáo D
c. Chi
u t
i, c
ng
ồi đọ
c sách v
ớ 
iThang t
i m
t bàn, trong khi Pháp và Phán l
ng l
ng
i h
c bài ho
c làm bài t
im
t bàn bên c
nh. C
 
thườ 
ng b
ắt chúng tôi đọ
c to nh
ững đoạn văn, những bài thơ 
b
ng ti
ế
ng Vi
t và ti
ế
ng Pháp. V
ớ 
i ch
 
trương “đã học điề
u gì thì ph
i hi
u cho
đến nơi đế
n ch
n,” c
gi
i thích t
ận tườ 
ng nh
ng ch
nào anh em chúng tôi hãy
còn “lơ tơ mơ” khi cụ
h
ỏi đến. Nào là điể
n tích, nào là thi pháp, nào là t
ại sao đoạ
n
văn này hay, đoạn văn kia không chỉ
nh. C
th
c khuya l
m, và ch
ắc để
gi
i khuây,c
 
thườ 
ng ngâm nga nho nh
nh
ng câu bu
n não nu
t trong Truy
n Ki
ều như:
 Bu
n trông c
a b
chi
u hôm,Thuy
n ai th
p thoáng cánh bu
m xa xa.R
ồi vài năm sau đó, cả
nh nhà l
i càng hiu qu
nh, khi l
ần lượt Pháp đi Mỹ
duh
ọc năm 1959 và Phán đi Úc du học năm 1961. Lúc đó ở 
nhà ch
còn c
và Thangm
ớ 
i 12 tu
i và v
a vào trung h
c. Qua nh
ững thư từ
c
vi
ết đều đặ
n cho chúng tôi
ở 
M
và Úc, chúng tôi bi
ế
t là s
thành công h
c v
n c
ủa anh em chúng tôi đã
mang l
i ni
m vui l
ớ 
n cho c
, m
c dù c
r
ất thương nhớ 
chúng tôi.

Share & Embed

More from this user

Add a Comment

Characters: ...