Không luận là nội dung rốt ráo nhất trong Nhận thức luận của Phậtgiáo. Không tánh là nội dung cốt lõi của Không luận. Trình bày Nhậnthức luận Phật giáo để rồi phân tích Không tánh của Không luận, tứcTrung Quán Luận là hai phần chính của tác phẩm "Tìm hiểu TrungQuán Luận: Nhận thức và Không tánh" của Hồng Dương Nguyễn VănHai.
Ðạo hữu Hồng Dương Nguyễn Văn Hai vốn là một nhà giáo dục, tốtnghiệp Tiến sĩ Quốc gia về Toán học tại Sorbonne, Paris, từng giữ chứcHiệu trưởng trường Quốc Học Huế, Giám đốc Học chánh Trung và Caonguyên Trung phần Việt Nam, Phó Viện trưởng kiêm Khoa trưởng Ðạihọc Khoa học Viện Ðại học Huế, Phó Giám đốc Trung tâm Liễu Quáncủa Phật giáo Huế. Sau đó, Ðạo hữu định cư tại Hoa Kỳ và từ năm1975, là Giáo sư tại Ðại học Kentucky. Từ năm 1995, Ðạo hữu đã đểtâm nghiên cứu chuyên sâu các đề tài Phật học mà nhiều chục năm quaÐạo hữu đã lưu tâm nghiên cứu. Tác phẩm này là phần đầu trong baphần của một công trình lớn hơn mà tác giả đang nỗ lực hoàn tất, "Tìmhiểu Trung Quán Luận".
Phân tích, trình bày về Trung Quán Luận của Bồ tát Long Thọ là mộtcông việc vô cùng khó khăn bởi vì đây là một trong những bộ luận đặcsắc nhất, lại khó hiểu nhất của Phật giáo. Về căn bản, tác giả có điềukiện tốt để làm công việc này; trước hết, Ðạo hữu là một Phật tử chânthành, có niềm tin vững chắc và kiến thức vững vàng về Phật học; lạinữa, Ðạo hữu lại là một nhà Sư phạm, nhà Toán học uyên thâm. Trướctiên người đọc dễ dàng nhận thấy tác phẩm có một cấu trúc hợp lý : vềNhận thức luận, tác giả bàn đến ngôn ngữ, biện chứng, đến tính biệnchứng siêu việt của Phật giáo, đến lý Duyên khởi; kế đến là Nhận thứcluận Phật giáo với Duy thức luận, với phương pháp tư duy biện chứng,đối tượng và hình thái tư duy, đặc biệt về phương pháp luận lý củaNhân minh luận và sau cùng là trở lại vấn đề ngôn ngữ, biện chứng,quan điểm nhận thức và phương pháp tư duy của Trần Na, Thiên Chủ,lấy khiển trừ làm căn bản cho phương pháp giảm trừ (reduction) đểtiến đến phương pháp phủ định rồi phủ định tuyệt đối, siêu việt củaLong Thọ. Ðây cũng là phần chuyển tiếp hợp lý cho phần thứ hai,Không tánh Trung Quán Luận.Phần thứ hai này rất quan trọng, là nội dung và chủ đề chính của quyểnsách. Qua đó, tác giả trình bày về chủ đích của Trung Quán luận, về haicấp độ của Không tánh, từ Tục đế khả thuyết đến chân đế vô ngôn củacái thực tại vô cùng vi diệu này. Từ đó, tác giả trình bày về biện chứng