TẤT ĐẠT
Cạnh những con thuyền, dưới ánh nắng vensông, trong bóng cây cổ thụ và trong khu rừngvàng nhạt, Tất Đạt, người con trai Bà La Mônđĩnh ngộ ấy đang lớn lên cùng bạn chàng làThiện Hữu. Nắng nhuộm màu “bồ quân” đôi vaithon đẹp khi chàng tắm lễ “thánh tẩy”. Mắtchàng thoáng những nét trầm tư mỗi lúc chàngdạo chơi trong khu rừng xoài, khi nghe mẹ hát,trong những buổi học với cha, hay khi chuyệntrò cùng những người thức giả. Tất Đạt từ lâuđã sớm dự phần trong các cuộc đàm luận củanhững bậc tri thức, thường tranh biện với ThiệnHữu và cùng bạn thực tập suy tư quán tưởng.Chàng có thể đọc tiếng “Om”* trong im lặng –nói tiếng ấy trong tâm khi thở vào và thở ra, vớitất cả tâm hồn, vầng trán chàng chói ngời tiasáng trí tuệ.Cha chàng rất sung sướng vì con thông minhvà khát khao hiểu biết. Ông tin tưởng chàng sẽlớn lên thành một học giả, một mục sư, mộthoàng tử trong giới Bà La Môn.Mẹ chàng đầy kiêu hãnh khi nhìn con đi,đứng, khoẻ mạnh, xinh đẹp, dẻo dai. Tất Đạtchào mẹ với một dáng điệu nho nhã.Và mỗi khi Tất Đạt dạo bước qua phốphường, với vầng trán cao, đôi mắt vương giả,dáng điệu thanh tao, thì những cô gái Bà LaMôn bỗng nghe lòng rộn lên một niềm yêuthương rào rạt.Thiện Hữu bạn chàng, con một người Bà LaMôn, yêu chàng hơn ai hết. Chàng yêu đôi mắtvà giọng nói trong trẻo của Tất Đạt. Chàng yêudáng đi của Tất Đạt, cử động của chàng. Chàngyêu tất cả những điều Tất Đạt làm và nói, vàtrên tất cả, chàng yêu kiến thức của Tất Đạt,những tư tưởng đẹp đẽ và đầy nhiệt tình, ý chímạnh mẽ và thiên tính cao vời của chàng. ThiệnHữu biết rằng chàng trai kia sẽ không trở thànhmột người Bà La Môn tầm thường, một ngườihành lễ tế thần biếng nhác, một kẻ ham nói phùchú, một người hùng biện khoác lác, một mụcsư xảo quyệt, hay chỉ một con chiên ngoan ngớngẩn giữa đàn chiên đông. Không, và chínhchàng, Thiện Hữu cũng không muốn trở thànhmột Bà La Môn như trăm ngàn Bà La Môn khác.Chàng muốn theo Tất Đạt, con người khả áituyệt vời kia. Vì nếu Tất Đạt có ngày trở thànhmột vị chúa tể, nếu có một ngày chàng bướcvào cõi quang minh, thì lúc ấy Thiện Hữu muốntheo chàng như bạn chàng, như người tôi tớcủa chàng, như cái bóng của chàng.Mọi người đều yêu quí Tất Đạt như thế.Chàng làm cho họ vui vẻ hạnh phúc. Nhưngchính chàng, Tất Đạt, lại không hạnh phúc. Lúclang thang dọc những con đường hồng trongvườn, khi ngồi trầm tư trong bóng xanh nhạt củacụm rừng, khi rửa đôi chân trong buổi thánh tẩyvới tư thái đầy trang nghiêm, đâu đâu chàngcũng được mọi người quí trọng và là nguồn vuicho tất cả. Tuy thế thâm tâm chàng lại khôngđược yên vui. Mộng ảo và những suy tư khắckhoải dồn vào tâm tưởng chàng từ khúc sôngcuồn cuộn, từ những vì sao lấp lánh, từ ánh mặttrời chan hoà. Mộng tưởng và vọng động xâmchiếm chàng, dâng lên từ làn khói của nhữngcuộc tế thần, phát ra từ những thánh thi tuôntràn từ những giáo lý của các vị Bà La Môn.Tất Đạt bắt đầu thấy những hạt giống khổ đautrong chàng. Chàng bắt đầu cảm thấy tìnhthương của song thân cũng như tình thươngcủa Thiện Hữu không thể cho chàng hạnh phúcbình an, không thể thoả mãn chàng. Chàng bắtđầu ngờ rằng phụ thân đáng kính của chàng vàcác sư phụ khác, những vị Bà La Môn thông tháiđã truyền hết cho chàng những tri kiến của họrồi, tất cả kiến thức của họ đã trút vào túi khôncủa chàng rồi. Nhưng túi khôn không đầy, trínăng chàng không thoả mãn, linh hồn chàngkhông bình yên và con tim không an nghỉ. Nướctịnh thuỷ tắm hàng ngày thật tốt, nhưng đâycũng chỉ là nước, không thể rửa sạch tội lỗi,không làm vơi bớt khổ đau của tâm hồn. Nhữngcuộc tế thần và khấn nguyện cùng Thượng đếthật là tuyệt diệu, nhưng đấy phải chăng là tấtcả? Và thần linh ấy là gì? Có phải thật là đấngsáng tạo ra thế giới? Không phải rằng linh hồnduy nhất đã tạo ra vũ trụ hay sao? Và thần linhphải chăng là những hình thái được tạo dựngnhư tôi và người, những sinh vật phù du? Vànhư thế phải chăng rất nên dâng lễ cho các thầnlinh? Và ta phải dâng cúng lễ vật cho ai nữa,phải kính nể ai nữa nếu không phải thần linh.Linh hồn duy nhất? Và linh hồn ở đâu, trái timbất diệt ở đâu, nếu không phải Tự ngã, trongphần thâm sâu, bất diệt mà mỗi người đềumang sẵn? Nhưng đâu là Tự ngã ấy, phần thâmsâu ấy? Đấy không phải là thịt xương, cũngkhông phải tư tưởng hay ý thức. Những ngườitrí thức đều dạy chàng như thế. Vậy thì nó ởđâu? Đi tìm Tự ngã, Linh hồn ấy, có nơi nàokhác đáng đặt chân không? Không ai chỉ đường, vì không ai biết, từ cha chàng, thầychàng, những bậc thức giả cho đến những bàithánh thi. Những người Bà La Môn và nhữngthánh kinh của họ biết hết về mọi sự, họ đã đisâu vào mọi vấn đề - sự tạo thiên lập địa, nguồngốc của ngôn ngữ, thức ăn, hơi thở vào, thở ra,sự sắp đặt của những giác quan, hành động củanhững thần linh. Họ thông thạo vô số vấn đề -nhưng có bỏ công không, nếu họ không thấu