Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more
Download
Standard view
Full view
of .
Look up keyword or section
Like this
0Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
Đề thi đẫm máu

Đề thi đẫm máu

Ratings: (0)|Views: 1|Likes:
Published by Cóc Lóc Chóc

More info:

Published by: Cóc Lóc Chóc on Jun 28, 2012
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

06/28/2012

pdf

text

original

 
Giới thiệu
 
Cuốn tiểu thuyết kể về những vụ giết người hàng loạt rùng rợn liên tiếp xảy ra ở một thànhphố. Phương Mộc, một sinh viên thạc sĩ có khả năng phân tích tâm lý tội phạm xuất sắc bịcảnh sát kéo vào cuộc.
 
 Đề thi đẫm máu là tiểu thuyết trinh thám ăn khách của nhà văn Trung Quốc Lôi Mễ, do NXBVăn học và công ty Cổ Nguyệt ấn hành tháng 11/2010.
 
Một tên sát thủ có sở thích uống chất hỗn hợp máu nạn nhân với sữa tươi, hắn có cănbệnh gì đặc biệt hay là con quỷ hút máu bất tử nghìn năm trong truyền thuyết?
 
Trong thành phố C liên tiếp xảy ra 4 vụ cưỡng hiếp giết người, nạn nhân đều là những côgái trí thức từ 25
-
35 tuổi, đây rốt cuộc là giết người trả thù hay chỉ đơn giản là cưỡng
dâm?
Hàng loạt cái chết bí ẩn thảm khốc của những người sống trong trường Đại học J liên tiếpxảy ra. Ở mỗi hiện trường vụ án, hung thủ đều để lại gợi ý cho vụ án tiếp theo, nhằm mụcđích gì?
 
Trong hàng loạt vụ án ly kỳ khiến cảnh sát bàng hoàng bó tay, cậu sinh viên Phương Mộctrầm mặc kiệm lời đột nhiên bị cảnh sát lôi vào cuộc. Tên ác quỷ giấu mặt lần lượt giết hạinhững người bạn của cậu, vì sao?
 
Khi câu trả lời được vén màn bí mật, thì đề thi tàn khốc đã bị tích 5 dấu X đẫm máu. Mộtcuộc đấu trí so tài khốc liệt đầy kịch tính nổ ra. Ai sẽ là người thắng cuộc?
 
Trong mỗi vụ án, việc phân tích tâm lý tội phạm từ đó phác thảo chân dung hung thủ và môitrường sống của hung thủ là rất quan trọng.
 
Cuốn tiểu thuyết với cấu tứ chặt chẽ, tình tiết hợp lý, không thừa hay sơ hở bất
 
cứ chi tiếtnào, khiến độc giả bị cuốn hút từ câu chữ đầu tiên đến cuối cùng.
 
Tác phẩm này hiện rất ăn khách ở Trung Quốc, nhiều khi "cháy" hàng. Tác giả cho biết,tiểu thuyết đã được mua bản quyền làm phim tại Trung Quốc.
 
Lôi Mễ là giảng viên một trường cảnh sát của Trung Quốc. Do đặc thù nghề nghiệp, tácphẩm của anh rất chuyên nghiệp, cẩn mật, xác thực. Trước khi xuất bản, Đề thi đẫm máuđã nổi danh trên mạng, được độc giả đón nhận nồng nhiệt. các fan đều gọi tác giả là"thầy".
 
 Đề thi đẫm máu đã nhận được nhiều lời khen ngợi của độc giả:
 -
Trong số rất nhiều những cuốn tiểu thuyết trinh thám phạm tội trong nước tôi đã đọc, "Đềthi đẫm máu" chính là cuốn xuất sắc nhất. Tác giả dùng ngòi bút tinh tế và chuyên nghiệp,đã kể lại cho chúng ta một câu chuyện phạm tội hết sức ly kỳ rùng rợn.
 -
Chúng tôi cam tâm tình nguyện lạc vào mê cung mà Lôi Mễ đã dàn dựng. Sau khi bò
 
được ra, nhắm mắt lại, tưởng đã kết thúc, kết quả là những nhân vật trong truyện đều ởngay bên cạnh chúng ta. Mong rằng tác phẩm này sớm được dựng thành phim truyền
hình!-
Cuốn tiểu thuyết có kết cấu chặt chẽ, tiết tấu căng thẳng gấp gáp, khiến tôi quên ăn quênngủ, bị cuốn hút vào từng câu từng chữ trong tác phẩm, không thể thoát ra được!
 
Dịch giả Hương Ly từng tốt nghiệp loại giỏi trường Đại học Sư phạm Hoa Trung
- Thành
phố Vũ Hán, Hồ Bắc, Trung Quốc. Các tác phẩm văn học Trung Quốc đã dịch: Mẹ chồngăn thịt cả nhà nàng dâu, Mắt mèo, Tà áo học sinh, Những con quỷ Sa
-
tăng cô đơn, Cánhtay trái của thiên sứ, truyện tranh Cô nhóc
 
Tiểu Anh Đào…
 
Phần dẫn
 
QUÁI VẬT
 
 Đêm hôm qua, bọn họ lại đến tìm tôi! Họ vẫn không nói gì, chỉ im lặng đứng bên đầugiường tôi. Còn tôi thì vẫn cứng đờ người, nằm bất động trên giường, cứ trơ mắt nhìnnhững cơ thể bị cháy đen, không đầu, vây xung quanh
mình.
Còn anh ta, anh ta cũng vẫn thì thầm bên tai tôi: "Thực ra, cậu cũng giống tôi thôi!"
 
Tôi đã quá quen với việc gặp gỡ bọn họ lúc đêm khuya, thế nhưng, toàn thân vẫn đầm đìamồ hôi.
 
Cho đến khi họ lặng lẽ bỏ đi, tôi mới lại nghe thấy hơi thở đều đều của Đỗ Ninh bên giườngđối diện.
 
 Ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ soi vào, ánh đèn trong phòng ký túc xá đã tắt từ lâu, cảmthấy hơi lành lạnh.
 
Tôi gắng gượng trở mình, sờ được con dao găm để dưới gối, cảm nhận được sự thô ráp,sần sùi của cán dao, hơi
 
thở dần bình thường trở lại.
 
Rồi tôi chìm vào giấc ngủ mê man.
 
Thỉnh thoảng tôi cũng quay về thăm trường cũ
-
trường Đại học Sư phạm. Tôi ngồi bênvườn hoa trước cổng ký túc xá nam sinh số 2, ở đó trước đây có một cây hòe cổ, bây giờlà những loài hoa sặc sỡ đang rung rinh trước gió. Tôi thường trầm ngâm ngắm tòa nhà kýtúc xá hiện đại 7 tầng trước mắt, cố hình dung lại dáng vẻ trước đây của nó: gạch đỏ đãbạc màu, những cánh cửa sổ gỗ lung lay như sắp rụng, cánh cổng sắt to nặng nề han gỉ.
 
Và cả những khuôn mặt trẻ trung đã từng đi ra đi vào tòa nhà này. Đột nhiên, tôi thấy lòngmình trĩu nặng nỗi thương cảm, giống như bị một thứ tình cảm yếu mềm tấn công. Và cánh
 
cửa ký ức lại bất giác thoáng hé mở, liên miên không dứt, không thể nào khép lại được.
 
Nếu bạn quen biết tôi, bạn sẽ cảm thấy tôi là một người kiệm lời, ít nói. Phần lớn thời gian,tôi đều cố gắng được ở riêng một mình, ăn một mình, đi lại một mình, thậm chí khi lêngiảng đường, tôi cũng cố tránh ngồi cùng với người khác.
 
 Đừng có lại gần tôi!
 
Tôi thường dùng ánh mắt này để ngăn cản những người có ý tìm hiểu,tiếp cận tôi. Tất cả mọi người đều có vẻ kính trọng nhưng rất xa cách tôi. Còn tôi, tôi đãquen thuộc tính cách và thói quen sinh hoạt của những người xung quanh. Nếu trong giảngđường, nhà ăn hay trong vườn trường, bạn nhìn thấy một kẻ sắc mặt nhợt nhạt, mặt màykhinh khỉnh nhưng luôn chú ý đến người khác, người đó chính là tôi đấy.
 
Tôi ở phòng 313 tòa nhà B, khu ký túc xá 5 Nam Phạm của trường Đại học J. Bạn cùngphòng tôi tên Đỗ Ninh, đang học thạc sĩ chuyên ngành Pháp lý. Chắc là vì ở chung mộtphòng, cậu là một trong số ít người hay trò chuyện với tôi trong Học viện Pháp lý. Cậu làngười tính tình lương thiện, có thể nhận thấy được rằng, cậu đã cố gắng tạo mối quan hệtốt với tôi, để tôi không trở nên quá cô độc trong học viện
-
mặc dù tôi cũng chẳng mấy đểtâm đến điều này
-
nhưng, tôi không khước từ việc thỉnh thoảng trò chuyện với cậu và cảvới cô bạn gái có vẻ nũng nịu thái quá của cậu.
 
"Nào, cùng ăn nhé!"
 
Tôi đang cầm bát, vừa ăn
 
bát mì cay trộn, vừa tập trung tinh thần xem một bức ảnh và lờichú thích dưới bức ảnh trên máy vi tính, không để ý thấy Đỗ Ninh và bạn gái cậu vàophòng từ lúc nào.
 
 Đó là một xiên thịt dê nướng, bên trên rắc ớt cay và các hương liệu tẩm ướp, nước mỡ
vàn
g đang nhỏ xuống, tỏa ra mùi nướng cháy.
 
Tôi nghĩ, lúc đó chắc mặt tôi phải trắng bệch hơn bức tường đằng sau.
 
Tôi ngẩn người nhìn xiên thịt dê đang giơ ra trước mặt tôi, trong cổ họng kêu lục bục mấytiếng, sau đó, tôi nôn hết nửa bát mì vừa ăn xuống cái bát đang cầm trong tay.
 
Tôi bịt miệng, bê cái bát đầy đồ nôn còn bốc khói lao ra khỏi phòng, đằng sau thấy vang lêngiọng nói kinh ngạc của Trần Giao: "Anh ấy sao thế nhỉ?"
 
Tôi rũ rượi cúi người vào bồn rửa trong nhà vệ sinh, lấy nước vã sơ qua lên mặt. Ngẩngđầu lên, nhìn thẳng vào tấm gương bị hoen ố trên tường, trong gương hiện ra một khuônmặt bợt bạt, lấm tấm nước và mồ hôi lạnh, ánh mắt đờ đẫn, khóe miệng còn dính ít thức ănvừa nôn chưa rửa sạch. Tôi cúi người, lại nôn khan mấy tiếng, cảm thấy dạ
 
dày trống rỗng,quả thực không còn gì để nôn nữa, bèn gắng gượng run rẩy đứng dậy, lại gần vòi nước,uống ngụm nước lạnh, súc súc miệng, rồi nhổ đi.
 
Ném bát mì vào sọt rác, tôi lảo đảo trở về phòng.
 
Trong phòng, một mớ hỗn độn. Trần Giao đang khom người
 
ngồi trên giường Đỗ Ninh,dưới đất là bãi nôn, khắp phòng nồng nặc mùi ô uế. Đỗ Ninh bịt mũi, đặt cái chậu rửa mặttrước mặt cô. Thấy tôi vào, Trần Giao ngẩng khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt, giơ

You're Reading a Free Preview

Download
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->