Welcome to Scribd. Sign in or start your free trial to enjoy unlimited e-books, audiobooks & documents.Find out more
Download
Standard view
Full view
of .
Look up keyword
Like this
6Activity
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
TaChiDaiTruong

TaChiDaiTruong

Ratings: (0)|Views: 444|Likes:
Published by thachbinhsia8221

More info:

Published by: thachbinhsia8221 on Jan 08, 2009
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC or read online from Scribd
See more
See less

07/13/2013

 
Một khoảnh Việt Nam Cộng Hoà nối dài [1] (Tạ Chí Đại Trường)Đăng ngày 03/01/2009 lúc 06:14:15 ESTĐề tài: Nhìn Lại Mình 
Một khoảnh Việt Nam Cộng Hoà nối dài
Tạ Chí Đại Trường 
“…
chúng tôi đã có ý nghĩ dùng những kinh nghiệm tù đày như một tài liệu lịch sử, thóiquen của những người muốn viết sử mà không muốn chép lại lời người khác khi có dịp,như dịp này: biến động sụp đổ của Việt Nam Cộng hoà và tác động đến một thành phầncủa nó, trong đó có chúng tôi
…”
Phạm Đỉnh:
Trong tủ sách
Thông Luận
đã có vài ba tập hồi kí: 
của Tiêu DaoBảo Cự,
của Trần Vàng Sao, và
củaTrần Thư. Đấy là những trường hợp tiêu biểu cho tập hồ sơ nhân chứng một thời đại chàđạp nhân vị con người cá nhân xuống hàng con số không.Hôm nay, chúng tôi gửi đến bạn đọc tập hồi kí do một nhà sử học viết ra trong nhữngngày ông trải qua thân phận của một thứ “chuẩn công dân hạng nhì” (mượn cách nói củatác giả) cũng trong lòng xã hội ấy, trải dài qua những năm tháng đầy biến động của mộtthời nhiễu nhương độc đáo kia.Tập hồi kí của Tạ Chí Đại Trường giàu tính cách văn học cũng như tài liệu xã hội tươinguyên của một thời trong lịch sử đất nước đang chuyển động từng ngày trước mắt. Conmắt sử gia đã bén nhạy ghi nhận những nhịp đập vui buồn của một thời thể hiện qua số phận một cá nhân. Nhưng tập hồi kí còn cho người đọc đôi nét khắc hoạ về con ngườinhạy cảm tinh tế của một nhà văn. Chúng ta trân trọng tập hồi kí vì tính cách sống độngvà chân thực của nó. Tập hồi kí này sẽ thêm vào kho hồ sơ lưu trữ xác thực về một thời kìlịch sử mà thế hệ trẻ Việt Nam rất cần được biết và nhớ. Vì một tương lai khác cho đấtnước chúng ta.Tập hồi kí
Một khoảnh Việt Nam Cộng Hoà nối dài
được các bạn hữu của tác giả xuất bản thành sách lần đầu tại Hoa Kỳ năm 1993, khi ông còn ở trong nước. Sau này, tác giảđã có thời gian chỉnh đốn bản thảo. Công việc hiệu chỉnh này hoàn tất năm 2005. Gầnđây, toàn văn bản cảo do tác giả hiệu chỉnh cũng được lưu trữ trên trang nhà của tác giả:www. Tạ Chí Đại Trường. com, trên mạng thông tin toàn cầu, ở dạng .pdf. Chúng tôi giữđúng toàn văn bản cảo do chính tác giả hiệu chỉnh, chỉ hiệu đính những lỗi đánh máytrong bản thảo mà thôi.Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc
Thông Luận
.
Một khoảnh Việt Nam Cộng Hoà nối dài
Tạ Chí Đại Trường 
Tặng anh bạn xích lô trên đường phố Sài Gòn một hôm nào đó,đạp xe chồm tới: “
Ê, Trường, mạnh giỏi?
 
 Không lúc nào nhớ tên anh nhưng biết vì sao anhquen tôi, nhớ đến tôi. Và tôi cũng đã quen anh, nhớ đến anh. Lại anh bạn cùng nghiệp “cu li” nằm đêm ở Mĩ (năm 2000),kêu khóc: “Sao tới bây giờ mà cũng vẫn chưa về?”để bà vợ thúc cùi chỏ đánh thức dậy!
KỂ LẠI CHUYỆN TRƯỚC NĂM 2000
Viết như trên không phải để lân la làm quen với một tác giả nổi tiếng trong ngoài nước vềquyển sách ghi lại kinh nghiệm tù đày của ông ta ở các trại Miền Bắc (Bùi Ngọc Tấn,
Chuyện kể năm 2000
, Hà Nội.) Tác giả nổi tiếng vì là con dân của chế độ hiện hành nênsách dù sao cũng đã được in ra cho 80 triệu người với chuyện lạ dễ gợi tò mò, lại vì hànhđộng “phản động” đó đã gây ra phản ứng với cơ quan công quyền trong nước và sựhưởng ứng nồng nhiệt bốc cao của những người chống Cộng thường dễ dàng ca tụngnhững xuất hiện như thế. Tuy nhiên dù sao thìmượn một chuyện kể tương tự để nóichuyện mình, chuyện của những chuẩn công dân hạng nhì trong giai đoạn đổi thay quyềnlực, nghĩ cũng là một cơ hội làm sáng tỏ thêm một thời đại từ nhiều phía, có hại gì đâu! Nguyên, cũng giống như người viết bài bạt đăng trên bìa 4 quyển sách in năm 1993,chúng tôi đã có ý nghĩ dùng những kinh nghiệm tù đày như một tài liệu lịch sử, thói quencủa những người muốn viết sử mà không muốn chép lại lời người khác khi có dịp, nhưdịp này: biến động sụp đổ của Việt Nam Cộng Hoà và tác động đến một thành phần củanó, trong đó có chúng tôi. Trong thư viết cho Giáo sư Nguyễn Thế Anh khi ra tù, nói vềviệc đang làm, có câu “Biến động lớn quá, không ghi cũng uổng”. Trong trại, không thểghi chép và lưu giữ được chút gì, chỉ còn lại ý định ngay từ đầu làm khởi điểm nên trínhớ là chỗ cất chứa duy nhất. Và vì thế không xakhi về nhà, chúng tôi bắt đầu làm việcngay, cứ sợ để lâu ngày quên mất! Chính vì thế mà không cần câu cái, văn từ, cứ viết theonhững gì mình cho là còn nhớ. Lại cũng không nghĩ rằng có thể xuất bản, cần xuất bản.Trong cuộc sống co rút của mình, chúng tôi không hề biết có những hồi kí cải tạo làmxôn xao bên kia bờ đại dương. Chưa kể những điều viết ra, vì mục đích ghi sự kiện, cóthể đụng chạm đến những người còn sống, bạn bè quen thuộc đã đành mà còn có nhữngngười có danh vọng trong thời đại cũ, nổi bật so với đời sống ẩn khuất của chúng tôi. Lạicòn về phía chính quyền đương đại, cách thức nhận xét của chúng tôi hẳn không thể làmhọ bằng lòng nhất là khi họ đang được tung hô, những lời tung hô chưa bị những biếnđộng tiếp sau 1975 làm họ nhụt ý thức kiêu căng mà chiến thắng, mà quyền bính thì cònthừa đủ để trút lên đầu những cá nhân “tội phạm” lẻ tẻ vừa tạm thoát khỏi vòng tay củanhà tù.Một đời người thì ngắn so với biến chuyển lịch sử cho nên đã có ý nghĩ để những điềughi lại là một
Mémoires d’outretombe
, mượn ý của ông văn sĩ Tây, chưa đọc! Xin nhữngngười cùng “phe” theo với sự tình cờ của lịch sử chớ coi đó là một biểu hiện bi quan?Kravchenko, người đầu tiên tố cáo chế độ xô viết Nga trong những ghi chép, kiện tụnglẫy lừng trước Thế chiến II vẫn không ngăn được phong trào cộng sản thế giới hàng hànglớp lớp, cuối cùng phải tự tử (1946) khi Liên Xô mang sức mạnh chiến thắng quân sự phùtrợ cho chính nghĩa diệt trừ phát xít nổi bật lên như một chứng minh hùng hồn ngược lại.Ông không thể đợi sống đến nửa thế kỉ sau.
 
Trong tình hình suy nghĩ và hiểu biết cá nhân như thế thì tập hồi kí tuy có được đánh máycho thoát khỏi tình trạng giấy rơm đen điu cũng không được chú tâm nhiều. Gởi qua Mĩ trong lúc biết mình sắp ra đi cũng không ngờ người quen biết đem ra phổ biến. Không cógì phải trách để phụ các tấm lòng ưu ái đó. Không có gì hối hận vì sợ hãi khi nó được in.Chuyện kí tên thật trên các chữ nghĩa viết ra đã được xác định từ lâu. Có điều vì sự lạothảo đã kể mà bản in có quá nhiều điều không được ưng ý. Bây giờ ngồi chép lại, chắcvẫn không khỏi thiếu sót, nhưng hãy cứ coi như thêm một giai đoạn sửa chữa. Sửa chữakhông đánh mất những suy nghĩ cũ, dù đến bây giờ thấy có sai sót, thấy vụng về.Chuyện của một tập thể nhìn từ một cá nhân, tính chất của một hồi kí đã đủ phân trần vềsự thiếu sót kia trong khi vẫn giữ được tính cách nhân chứng lịch sử dành cho ngườikhác, cho người sau nhận xét. Chúng tôi chỉ sửa chữ, kể cả những chữ sai sót vì người inkhông hiểu ý, nhưng như đã nói, không để sai lạc ý tưởng ban đầu. Lúc viết vì ngạingùng đã ghi tắt các tên người,nay được chỉ thẳng ra, trừ một vài tên thấy không cầnthiết, không nhớ được. Các cá nhân được đề cập nay có người vẫn còn sống, lại thêmdanh vọng ở hải ngoại nữa, hẳn có chút ngứa mắt không bằng lòng tuy người viết rõ ràngđã rán chỉ làm việc ghi chép, không thiên lệch. Nên, xin thưa: Lịch sử nay đã định hình,ân oán giang hồ tuy vẫn còn đấy nhưng ba mươi năm trôi qua rồi, tập sách dự định làmmột tài liệu lịch sử nay đã có vị trí đúng của nó, ít ra là trong tính cách một vật nằm ở góctủ nào đó chờ người đến phủi bụi đi tìm thời gian đã mất. Nên, xin chớ giận hờn làm chi.Chép lại sách cũ, có hứng cũng ghi thêm vài dòng nhỏ mới, đã cẩn thận không bỏ quathời điểm “2004” để khỏi lẫn lộn.Việc làm, nhìn kĩ lại thì cũng chỉ vì mình, vì chút ý thích cá nhân, thấy cũng hơi ích kỉ. Nên, để đỡ ân hận, trong lời đề tặng có thêm một chứng tích về tình trạng nghĩ là
 post-traumatic syndrome
của người đồng cảnh cùng chia xẻ với mình trong những cơn mơ nơixứ cho đến bây giờ vẫn còn không biết là lạ hay quen mà vẫn phải chấp nhận nó.Hãy cứ coi là xong lúc 8:06 ngày 8-1-2005 ở Westminster, California, USA. Ngày 21-9-2004, bắt đầu chép lại trên bản in 1993 của Thanh Vân xuất bản. Ngày 8 tháng Mười hai2004: dự định làm đề từ cho bản chép lại này. Ngày 14-3-2005, về Sài Gòn tìm lại bảnthảo cũ, không thấy bản đánh máy, chỉ có bản viết tay, nửa phần trên giấy rơm đen, nửa phần trên mặt trái giấy pelure đã đánh máy bản Luận án Tiến sĩ dở dang (thiếu giấy quámà!), định so sánh xem có gì thiếu sót để chấn chỉnh lại, cũng vẫn giữ ý định không làmsai ý nghĩ ban đầu. Chắc cũng không làm việc so sánh đầy đủ vì hơi làm biếng, vả lạicũng không cần thiết phải chi li đến như thế. Thấy tiêu đề sách, ghi tháng 8-81 là
Mémoires d’outre-tombe... nối dài
”,
 Prélude
– chắc cho chương đầu. Lúc đánh máy đãkhác với lúc viết tay vì thấy bản viết tay dư nhiều đoạn không chắc người biên tập ở Mĩ có thì giờ sửa gọn như đã xuất hiện. Dòng chữ
Một khoảnh VNCH nối dài
có mặt bêntrong bản thảo, không biết đã nghĩ ra để dùng làm tên sách từ lúc ấy không. Nhan đề có lẽ gợi từ tên lạ lùng của những con đường Sài Gòn lúc mới đến năm 1955như: Rue Richau Prolongée (Phan Đình Phùng / Nguyễn Đình Chiểu). Đùa bỡn cũng cócái hay là khiến người ta nhớ dai nên thấy trên một tờ báo ở Úc có một tên khác: “Mộtkhoảnh Liên Xô nối dài”, hay “Một khoảnh VNCH nối dài” dùng cho loại văn nghệ hải

Activity (6)

You've already reviewed this. Edit your review.
1 hundred reads
1 thousand reads
anhkhue2011 liked this
tubodu liked this
tubodu liked this
tubodu liked this

You're Reading a Free Preview

Download
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->