You are on page 1of 5

.

A Di Đà Phật, mõ rền chuông nổi


Tôi đắm chìm trong thế giới trầm hương
Bỗng nghe vang lời cầu nguyện bi thương
Chợt tỉnh, lặng ngắm nhìn tín đồ nam nữ:
Đây là vợ khóc chồng đày xa xứ
Đây là chồng khóc vợ tử biệt ly
Cha có con khổ bệnh đến quy y
Cảnh oằn oại trong vòng vô lượng khổ
Trí vang ngân lời kinh cầu siêu độ
Từng nhịp lòng nhân ái gửi theo chuông
Trong phút giây, tôi sống giữa hai đường
Phật bất diệt và trần gian tiêu diệt
Ngày 07.08.2008, Công An Xã Damb’ri ra lệnh (bằng văn thư có đóng dấu ký tên) các
tu sinh theo pháp môn Làng Mai phải ra khỏi Bát Nhã trong vòng 24 giờ đồng hồ.
Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Nguyễn Phương Nga ‘khẳng định hoàn toàn không
có cái gọi là Việt Nam ép 400 người tu theo pháp môn Làng Mai phải rời khỏi tu
viện Bát Nhã.’ Không đúng.

2. Từ tháng 7.2009, Chính quyền ra lệnh cắt điện nước của tu viện Bát Nhã. Người
phát ngôn Bộ Ngoại Giao Lê Dũng nói điện bị cắt vì tu sinh theo pháp môn Làng Mai ở
Bát Nhã không trả tiền điện. Không đúng.

3. Ngày 27.09.2009, Chính quyền Lâm Đồng có mặt tại tu viện Bát Nhã khi tu viện bị
tấn công. Công an mặc thường phục đứng quay phim và chỉ huy cuộc tấn công. Các
thầy các sư cô bị hành hung và xâm phạm đến nhân phẩm. Các thầy Pháp Hội và Pháp
Sĩ, hai trong những vị lớn của tu sinh sau khi bị đánh đập, lôi kéo và quăng lên xe, mỗi
vị được bốn nhân viên công an bắt chở đi. Thầy Pháp Tụ cũng bị quăng lên xe nhưng
đã kịp nhảy xuống trốn thoát, hiện giờ không biết tin tức.

Ông Nguyễn Thanh Xuân, phó trưởng ban Thường Trực Ban Tôn Giáo Chính Phủ nói:
‘Chính quyền địa phương đã tích cực hòa giải các mâu thuẫn.’ Không đúng.
Ông Nguyễn Thanh Xuân nói: ‘Tôi cũng khẳng định từ trước, trong và sau khi xảy ra
xung đột, không hề có một người nào bị chính quyền bắt giữ.’ Không đúng.
Ông Nguyễn Thanh Xuân nói: ‘Không có ai bị thương, bị đánh đập.’ Không đúng.

4. Phát tin trên đài truyền hình Lâm Đồng, phát loa trong thị xã Bảo Lộc, tuyên truyền
trong trường học tu sinh làm chính trị. Ông Trương Văn Thu, phó chủ tịch UBND tỉnh
Lâm Đồng nói: ‘Chính quyền địa phương không can thiệp vào.’ Không đúng.

5. Ngày 29.6.2009, công an đứng nhìn khi bao nhiêu máy quay phim và chụp hình của
đoàn cúng dường trường hạ từ Sàigòn lên bị đập nát. Ngày 27.9.2009 công an đứng
nhìn và quay phim khi máy vi tính bị nhúng nước, máy quay phim bị đập nát, người bị
đuổi đi không đem được gì ngoài vật dụng cá nhân.

Ông Thu nhấn mạnh: "bảo đảm tuyệt đối an toàn tính mạng, tài sản của công dân."
Không đúng.

6. Tu viện Bát Nhã tu học và tổ chức các khóa tu dưới sự bảo trợ của GHPGVN, ông
Nguyễn Thanh Xuân tuyên bố là tu viện Bát Nhã tổ chức các khóa tu mà không xin
phép. Không đúng.
7. Thượng tọa Đức Nghi bị áp lực của chính quyền và công an không bảo lãnh cho giáo
thọ Làng Mai và tu sinh Bát Nhã tiếp tục ở lại Bát Nhã tu học. Chính quyền quyết tâm
giải thể tu viện Bát Nhã bắt đầu từ trước Phật Đản 2008. Ông Hoàng văn Châm phó
phòng nội vụ TX Bảo Lộc yêu cầu giáo thọ Làng Mai nói thầy Nhất Hạnh phải xin lỗi
và rút lời đã đề nghị với chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Người phát ngôn Bộ Ngoại
Giao và Ban Tôn Giáo tuyên bố vấn đề Bát Nhã chỉ là vấn đề tranh chấp nội bộ giữa
thầy Đức Nghi và các tu sinh. Không đúng.

8. Những việc bạo hành xảy ra tại Bát Nhã như ném phân, ‘phản ứng bằng gậy gộc,
gạch đá’ (lời ông Nguyễn Thanh Xuân, phó TB thường trực phụ trách BTG chính phủ)
vào thành viên ban trị sự Phật giáo tỉnh; đập phá cửa, quăng liệng kinh sách Pháp khí
xuống đất bùn, mắng chửi, xúc phạm đến tăng sinh do những người nghèo khổ bị mua
chuộc, thuê mướn hoặc lừa gạt mà chính quyền tuyên bố họ là Phật tử tu viện Bát
Nhã. Không đúng.

9. Ngày 28.09.2009, Cảnh sát công an bao vây chùa Phước Huệ, buộc thầy Thái Thuận
đuổi các tu sinh Bát Nhã ra khỏi chùa ngay đêm ấy. Các đoàn công an từ các tỉnh khác
đến chùa Phước Huệ gặp tu sinh và buộc tu sinh phải rời Phước Huệ để về nguyên
quán. Quyết tâm giải thể các tu sinh theo pháp môn Làng Mai của chính quyền rất rõ.
Ông Võ Ngọc Hiệp, người phát ngôn của UBND tỉnh Lâm Đồng nói: ‘Đây là việc tranh
chấp nội bộ giữa phật tử Tu viện Bát Nhã và số người tu theo pháp môn Làng Mai.
Chính quyền địa phương không can thiệp vào.’ Không đúng.

Ông Hiệp nói: ‘ngày 06.10, Thượng tọa Thích Thái Thuận cho biết hoàn toàn không
có chuyện gây rối, đe dọa những người tu theo pháp môn Làng Mai đang ở tại chùa
Phước Huệ.’ Không đúng.

Bà Nguyễn Phương Nga cho hay ‘hoàn toàn không có việc gây rối, đe dọa những
người này tại chùa Phước Huệ.’ Không đúng.
1. Từ sáng ngày 09/12/ 2009, bọn côn đồ cả trăm người ở bên ngoài đã bạo hành,
ùa vào Chùa Phước Huệ quấy rối, đánh sư, phá chùa, xua đuổi tăng thân Làng
Mai ra khỏi chùa Phước Huệ rồi gây sức ép buộc TT Thái Thuận ký vào biên
bản đã được bọn chúng soạn sẵn trong khi phái đoàn EU Nhân Quyền Châu Âu
đang đến làm việc với TT Thích Thái Thuận và thăm tăng thân - tu sỹ Phật giáo
là người Việt Nam tu theo Pháp Môn Làng Mai đang tỵ nạn tại chùa Phước
Huệ.

Những hành động quấy rối của bọn người nhân danh là “phật tử” nhưng có phải
là phật tử? Là Phật tử ai cũng kính Phật trọng Tăng, không ai có hành động vô
đạo như vậy. Chắc chắn họ không phải là phật tử. Thượng tọa Thích Thái
Thuận đã nói - họ không phải là Phật tử. “Những người đó chính là những
người mà họ giả Phật tử thôi“. Họ là ai? Kẻ quấy rồi, lưu manh, vô luật pháp, vô
văn hóa ấy là ai? Chắc chắn không phải là người lương thiện nhưng vì sao nhà
nước, những lực lượng bảo vệ pháp luật lại không có biện pháp nào để ngăn
chặn khi chúng xâm phạm nơi tu hành, nơi thờ tự, chốn thiêng liêng của tôn
giáo; xâm phạm nhân phẩm con người mà không bị trừng trị, thậm chí, còn
được dung túng! Chùa là của thập phương chứ không phải riêng ai, vì sao chỉ
một nhóm nhân danh Phật tử lại có quyền gây rối? Mỗi sự việc xảy ra, dù đúng
hay sai thì pháp luật, công cụ pháp luật phải kịp thời ngăn chặn; đúng sai phải
xử theo pháp luật chứ không thể để sự việc vô pháp, vô cương, rối loạn xã hội
xảy ra như vậy. Nhà nước Việt Nam có luật pháp không? Nếu có vì sao lại
không bảo vệ an ninh trật tự xã hội, bảo vệ người công dân sống theo pháp luật?
Chẵng lẽ văn hóa, đạo đức, luật pháp, xã hội Việt Nam hiện nay xuống cấp đến
thê thảm vậy sao?

2. Những kẻ bạo hành, quấy rối trên như là kẻ “chuyên nghiệp”, phải chăng đó
là người “thực thi pháp luật” của nhà nước Việt Nam theo Văn thư 22t/PNV
ngày 7/12/2009 của Phòng Nội Vụ Bảo Lộc bác Đơn xin gia hạn lưu trú đối với
những tăng sinh tu theo Pháp Môn Làng Mai tại chùa Phước Huệ, Bảo Lộc,
Lâm Đồng; Công văn số: 1185/TGCP-PG ngày 26.11.2009 do ông Nguyễn
Thanh Xuân, Phó Trưởng Ban Thường Trực Điều Hành BTGCP ký bác bỏ nội
dung Đơn bảo lãnh của Viện chủ Tu viện Toàn Giác và Thiền viện Vạn Hạnh
thông qua 2 Công văn số 500/CV.HĐTS và 505/CV.HĐTS ngày 09 tháng 11
năm 2009 phê duyệt Đơn Bảo Lãnh của HĐTS-GHPGVN ?

Việc luật pháp phải do luật pháp giải quyết. Kẻ thực thi pháp luật mang tính
chất gây rối, hành động vi phạm pháp luật không thể là kẻ đại diện cho pháp
luật. Chúng ngang nhiên lộng hành khi bọn chúng hai mà một.

Nhà nước bác đơn xin gia hạn lưu trú đối với những tăng sinh tu theo Pháp Môn
Làng Mai tại chùa Phước Huệ lại với lý do cư trú, vì chính quyền các địa
phương không chấp thuận việc những người tu theo pháp môn Làng Mai tập
trung tu tập đông người tại một cơ sở Tôn giáo ở địa phương! Những lý do trên
đều không chính đáng. Nước Việt Nam này là thống nhất chứ không phải mổi
địa phương là một quốc gia riêng biệt. Kẻ cư trú bất hợp pháp trên đất nước
này, có những người là công dân Việt Nam do cuộc sống vì mất đất, mất ruộng,
mất nhà …nên đến các đô thị làm ăn nhưng còn những bọn lao động Tàu đang ở
Bảo Lộc, Bảo Lâm, những kẻ da đen châu phi nhập lậu vào VN … gây nên
những tệ nan xã hội, hiểm nguy về an ninh quốc gia nhưng sao chính quyền
không có biện pháp, nhân dân “ giả danh phật tử” quấy rối kia sao không “thực
thi”, không có thái độ phản ứng gì để giữ gìn đất nước, bảo vệ cuộc sống an
bình cho nhân dân?

Các Tu sinh Làng Mai là những công dân Việt Nam tu tại Tu viện Bát Nhã, đã
bị đàn áp nay tạm trú tại Chùa Phước Huệ, họ là những người tu; họ không có
hành động nào gây rối trật tự trị an, không làm chính trị; không chống đối nhà
nước, thậm chí không chống lại những kẻ đàn áp mình. Họ tu theo Pháp Phật,
học theo chánh pháp. Bằng hình ảnh của họ qua tu học, tu tập Phật tử các nơi đã
đến với họ để dự những khóa tu. Những con người có tâm hướng thiện, tu theo
chánh đạo, “tự độ, độ tha”; “cứu người, giúp đời”; họ là những người thiện tâm,
là những nhân lành để xây dựng một xã hội Việt Nam sống hữu đạo, “tốt đạo,
đẹp đời”, đúng ra nhà nước, địa phương cần phải trân trọng họ nhưng sao lại có
hành động ngược lại, không chấp nhận họ với lý do tập trung tu tập đông người
tại một cơ sở Tôn giáo ở địa phương, gây cho họ đủ mọi khó khăn mà những
người dân lương thiện cảm thấy có một điều gì đó bất minh. Hay nhà nước sợ
họ sẽ làm chính trị? Vụ trưởng Phật giáo Ban TGCP Bùi Hữu Dược đã nói
“chưa có đủ cơ sở để kết luận Tu Sinh Làng Mai hoạt động chính trị…”(1).
Chính nhà nước đã áp đắt chính trị vào tôn giáo, biến tôn giáo thành công cụ
chính trị chứ tôn giáo không làm chính trị. Hoặc cho rằng HĐTS-GHPGVN
không thừa nhận Làng Mai?- Không phải, vì HĐTS-GHPGVN đã phê duyệt
đơn Bảo lãnh và đã gửi cho Ban tôn giáo chình phủ. HĐTS-GHPGVN đã thừa
nhận Pháp môn Làng Mai là một pháp môn tu học của Phật giáo. Các Công văn
của HĐTS-GHPGVN trước đây và vừa qua đã thể hiện và đã cho phép Pháp
môn Làng Mai mở các khóa tu. Công văn 553/CV-HĐTS do Hòa thượng Thích
Thiện Nhơn ký ngày 30.11.2009 chỉ là một công văn thực hiện sự chỉ đạo của
BTGCP, thể hiện GHPGVN, nói riêng, tôn giáo, nói chung, đã bị chính trị hóa,
phục vụ chính trị của đảng cộng sản ; tự do tôn giáo là tự do trong phục vụ các
nhiệm vụ chính trị của kẻ nắm quyền lực. Pháp môn Làng Mai được phát triển
khắp nơi trên thế giới nhưng vì sao tại VN lại không được chấp nhận? Họ đã
làm gì gây “bất bình” trong nhân dân? Ai đã “bất bình”? Những kẻ quấy rối, vô
văn hóa, vô trật tự, vô luật pháp, kẻ “giả danh phật tử” kia là “nhân dân bất
bình” hay sao? Nhà nước và Luật pháp bảo vệ ai? Nhằm mục đích gì? Quyền tu
học là quyền tự do tín ngưỡng của mỗi công dân trong xã hội; quyền ấy là nhân
quyền, là những quyền tự do, dân chủ mà Hiến pháp, Luật pháp VN đã quy định
vì sao lại ngăn cấm!? Hay nhà nước “sợ tăng thân, thù chính đạo”?(2)

Sự đàn áp tăng thân Làng Mai tại tu viện Bát Nhã và Chùa Phước Huệ vừa rồi
chính nhà nước đã vi phạm Hiến pháp, Pháp luật; vi phạm quyền tự do tôn giáo.
Nhà nước đã thể hiện là một nhà nước không có Luật pháp khi dung túng cho
bọn côn đồ quấy rối, áp bức người tu, phá Chùa, hại Đạo. Chính bọn quấy rối ấy
là kẻ vi phạm pháp luật cần phải trừng trị. Nếu những lực lượng bảo vệ trị an,
bảo vệ Pháp luật dung túng bọn xã hội đen, bọn lưu manh, quấy rối an ninh trật
tự xã hội thì chính nhà nước đã đứng về phía cái ác, là kẻ làm phân hóa, chia rẽ
trong nội bộ nhân dân chứ không phải là ai khác. Nhân dân ngày càng cảm thấy
nhiều nổi bất an, lo sợ vì xã hội không có kỷ cương, phép nước. Luật pháp
không bảo vệ người ngay, không bảo vệ lẽ công chính….

3. Nếu nhà nước Việt Nam là nhà nước có luật pháp, không phải là luật pháp
bảo vệ cái ác:

+ Nhà nước cần thực thi pháp luật công băng, nghiêm minh, bảo vệ mọi công
dân việt Nam trong xã hội bình đẳng; tôn trọng các quyền tự do tôn giáo, bảo vệ
các cơ sở tôn giáo cũng như bảo vệ cuộc sống mỗi gia đình, mổi công dân trong
xã hội; phải trừng trị những kẻ gây rối, dù bất cứ nhân danh gì, bất cứ lý do gì
như sự việc mới xảy ra tại chùa tại Phước Huệ, Bảo Lộc, Lâm Đồng những
ngày vừa qua. Nếu Chùa Phước Huệ có vi phạm pháp luật thì đó là việc của
pháp luật, của tòa án chứ không thể “thực thi” bằng quyền của bọn xã hội đen…
Xã hội không bao giờ chấp nhận những bọn lưu manh, côn đồ ấy tự do tự do tác
oai, tác quái trong xã hội. Những kẻ ấy là kẻ gây tội ác, gây sự bất an ninh cho
mỗi người dân, cần phải nghiêm trị. Bất cứ kẻ nào, lực lượng nào dung túng cho
những kẻ đó cũng phải loại trừ ra khỏi bộ máy nhà nước…thì khi đó pháp luật
nhà nước mới công minh.

+ Nhà nước cần tôn trọng ý nguyện của nhân dân, của các tu sinh Làng Mai-
những người công dân trong xã hội chỉ có một hạnh nguyện tu; của các vị Viện
chủ Tu viện Toàn Giác và Thiền viện Vạn Hạnh đã đệ đơn bảo lãnh tu sinh tăng
thân Làng Mai theo những quy định và trình tự luật pháp. Pháp môn Làng Mai
tu theo pháp phật với hình thức tăng thân, tăng đoàn, là một pháp môn của Phật
giáo. Pháp môn Làng Mai không làm chính trị. Cơ sở tu học theo Pháp Môn
Làng Mai trên thế giới đã thể hiện điều ấy. Nhà nước nắm chính quyền, pháp
luật và mọi công cụ pháp luật trong tay tại sao lại sợ những người tu chỉ có một
hạnh nguyện tu !?

+ Nhà nước nên nghiêm khắc xem xét lại chính mình khi đã có một lực lượng
bảo vệ pháp luật, bảo vệ an ninh cuộc sống nhân dân nhưng lại không bảo vệ
nhân dân; dung túng cho những kẻ bất lương, hành động vi phạm pháp luật diễn
ra trước cả con mắt của ngưới nước ngoài với những hành động, thái độ vô văn
hóa. Chẵng lẽ đó là bản chất của nhà nước “của dân, do dân, vì dân”? Nhà nước
không có kỷ cương, luật pháp? Nhân dân đã trả lương cho những người bảo vệ
luật pháp, bảo vệ an ninh xã hội là cho những kẻ ấy sao, những kẻ không bảo vệ
mà còn chống lại nhân dân, gây nên ngày càng nhiều nổi bất an cho nhân dân
trong cuộc sống! Công cụ bảo vệ pháp luật hiện nay bảo vệ ai? Có tuân thủ,
thực thi pháp luật, bảo vệ nhân dân, người lương thiện hay bảo vệ kẻ phạm
pháp, đứng ngoài Luật Pháp? Nhân dân cũng rất không yên tâm về luật pháp,
công cụ bảo vệ pháp luật Việt Nam, về tất cả những gì Việt Nam cam kết với
thế giới. Mong tất cả những cam kết của Việt Nam với thế giới được thực thi
chứ không phải chỉ cam kết trên giấy và mong thế giới buộc tất cả những quốc
gia đã cam kết phải tôn trọng thực hiện. Thế giới ngày nay không thể là thế giới
của những kẻ độc tài, của cái ác độc tôn!

Ở một nước Cộng Sản, Đảng tuyệt đối độc quyền chính trị, nắm giữ mọi quyền hành;
theo chủ nghĩa Cộng Sản giai cấp nắm quyền không bao giờ san sẽ quyền lực cho bất
cứ ai khác. Để mãi mãi nắm quyền, hưởng mọi đặc quyền, kéo dài đến vô tận, khai
thác đến tột cùng của chiều sâu; nói một cách gẩy gọn là một chế độ chuyên chế ở ba
chiều không gian, một chế độ chuyên quyền gần như tuyệt đối, gian xảo nhất, cứng rắn
nhất trên thế giới và trong lịch sử nhân loại. Dưới một chế độ như thế, quyền tự do là
một lầm lẫn, một loại bệnh hoạn cần phải loại bỏ trong dân chúng. Vì vậy, không bao
giờ có bất cứ loại ngành nghề nào là nghề tự do, không có nghề Luật Sư, không có
nghề Bác Sĩ mà chỉ có những người là nhân viên làm việc và ăn lương của Nhà Nước,
phải nhanh chóng thi hành lệnh của họ. Khi mà Đảng và những người chóp bu không
thể có mặt ở mọi lúc mọi nơi để hành xử quyền tuyệt đối của mình, họ bắt buộc phải
nhờ vả đến những người có khả năng, mà khả năng nếu có, chỉ là khả năng tuân chỉ
người chủ của mình một cách mù quáng và tự động. Hậu quả là những người nắm giữ
quyền hành từ cao đến thấp đều làm việc không với kiến thức hay khả năng cần thiết
mà bằng sự thiếu sót về văn hoá và sự ngu dốt! Ở vài nước, Bộ Trưởng Giáo Dục chưa
hề qua hết lớp Trung Học Phổ Thông, Bộ Trưởng và Thứ Trưởng Bộ Tư Pháp chưa hề
học qua Trường Luật. Trong những hoàn cảnh đó, một Luật Sư Đoàn chân chính làm
sao có thể hoạt động được? Bị lệ thuộc hoàn toàn vào nhà cầm quyền, Luật Sư Đoàn
không thể sinh hoạt theo như truyền thống được.