You are on page 1of 2

Họ và tên : Phí Thùy Thúy Hằng

Lớp

: K17KT6

MSSV

: K110506

ĐỀ : CẢM NHẬN CỦA ANH CHỊ VỀ BUỔI THAM QUAN BẢO TÀNG CHIẾN TÍCH
CHIẾN TRANH
Bài làm:

Hồi học năm nhất, tôi vẫn còn nhớ buổi tham quan đầu tiên đến bảo tàng Hồ Chí
Minh, nơi đây đã giữ lại nhiều kỉ niệm quý báu của chủ tịch Hồ Chí Minh, và giờ đây
khi tôi học sang năm hai cũng tại căn phòng C001 này tôi lại được học môn Đường
Lối Cách Mạng Của Đảng Cộng Sản Việt Nam, và tất nhiên chúng tôi sẽ được tham
quan lần nữa nhưng không phải là bảo tàng Hồ Chí Minh mà là bảo tàng Chiến Tích
Chiến Tranh.
Vào khoảng lúc 7h30, tất cả chúng tôi được đặt chân vào bảo tàng ,tôi nhìn xung
quanh ,nhìn xem nơi này đã cất giữ những hiện vật thời xưa có hình dạng như thế nào,
có gì khác lạ so với bây giờ hay không.Tôi vừa đi vừa nhìn và hình dung nhiều thứ
trong đầu lắm, cái cảm giác hơi tò mò lại xuất hiện trong tâm trạng. Đầu tiên chúng tôi
được đưa đến một căn phòng ở tầng trệt cùng với cô hướng dẫn viên để nghe tất cả
những gì chúng tôi sẽ được tham quan, lúc đó tâm trạng tôi rất hồi hộp , hồi hộp ở đây
có nghĩa là tận mắt được xem những thảm khốc trong chiến trang, do bọn giắc Mỹ,
Pháp…xâm lược nước ta, tôi ngồi nghe cô hướng dẫn nói về lịch sử của đất nước và
cũng phần nào hiểu rõ hơn về nỗi dau đớn , vất vả và vô cùng cay đắng của các vị anh
hùng năm xưa, họ hi sinh hết mình cho Tổ Quốc, họ là những con người hết sức hào
hùng, khi nghe nói về những hình phạt tra tấn dã man của bọn giặc Mỹ, Pháp…tôi
cảm thấy rất ức hận, và cầm thù bọn chúng, thật kinh khủng...chúng dùng những hình
phạt như nhốt vào chuồng cọp, lên máy chem., bỏ đòi, đánh đập dã man…chính lúc
đó , tôi hình dung và tự nói trong lòng mình “ bọn chúng không phải là con người”…
tôi buồn cho những con người vô tội, tôi xót cho mạng sống của những anh lính năm
xưa , tôi khóc thầm cho những anh hùng vì đất nước mà hi sinh một cách vẻ vang,
đáng ghi nhớ suốt đời, đáng được học hỏi, đáng được tôn thờ.Sau khi kết thúc về
hướng dẫn, tôi và các bạn cùng nhau tham quan các hình ảnh minh họa trong chiến
tranh. Chúng tôi rũ nhau ra phía sau bảo tàng , đi vào chuồng cọp và nhìn người lính
bị nhốt trong tù…trông họ rất căm thù giặc, tôi nghĩ rằng với tư thế bị giam cầm đó,
chắc họ không khuất phục giặc thể hiện qua cú đấm tay xuống thềm, không có gì làm
họ lung lay trước những lời vô bổ của giặc.Tôi tự hào người lính dân tộc mình biết
bao.Sau đó, tôi được tận mắt nhìn thấy chiếc máy chém từ lúc xưa để lại ,thật sự
không tin được , chúng dùng cực hình rất ghê tởm, con dao từ trên cao rơi đưa xuống
phần chém, bên cạnh đó còn có chỗ để xác người,chúng quá thâm độc và nham hiểm,
chúng muốn người Việt Nam ta phải hi sinh , phải chết, chúng thật sự quá tàn
1

Buổi tham quan cũng đến lúc kết thúc. thì đây mới chính là niềm vui lớn nhất trong tôi.nhẫn. vừa hay. vẫn được chăm sóc như mọi người bình thường. được nhìn thấy cái kia. nhưng cái chung nhất là niềm vinh hạnh. và khi mỗi người trong số đó biết đứng lên trong vất vả cuộc sống. tôi thầm lặng nhìn thật lâu . chúng tôi cùng nhau ra về. để lại bao nhiêu nỗi đau tuột cùng cho những ai không may bị dính phải. tôi thầm hy vọng rằng dù những con người đó có bị về hình dạng bên ngoài đi chăng nữa nhưng trong con người họ vẫn có niềm vui. tuy là nhỏ nhoi nhưng phần nào cũng làm cho họ tự tin hơn và tiếp tục phấn đấu trên thế giới này. chúng tôi nói với nhau về chất liệu và hình dáng của chúng. dù chỉ là một chi tiết nhỏ trong thời chiến tranh. chúng được thiết kế rất cứng.nghĩ lại mà thấy uất hận. niềm kiêu hãnh trước tinh thần của dân tộc ta.Họ có quyền bình đẳng . vẫn có ước mơ. mang niềm vui đến cho họ. 2 . tôi đi xung quàn và nhìn từ từ từng bức tranh một. những dụng cụ chiến tranh rất đặc thù. trong lòng mỗi đứa cũng đều ngậm ngủi trong viễn cảnh lịch sử. tôi hy vọng một ngày nào đó có thể đi thăm những trẻ em khuyết tật mà trong số đó có những người bị di chứng từ chất độc để lại.Tham quan xong bên ngoài chúng tôi lên lầu 2 và 3 để xem hình ảnh ghi lại những giây phút bọn giặc xâm lươc Việt Nam như thế nào.Thông qua buổi tham quan này. tôi nhìn vào hình mà cảm thấy lòng xót thương . chúng dùng hình với người lính và điều kinh khủng nhất mà vẫn còn in dấu ấn đến ngày nay đó là chất độc màu da cam do bọn giặc độc ác gieo vào cho người dân Việt Nam. có quyền được như hưởng mọi quyền lợi cho bản thân họ. chúng tôi lại ra ngoài sân tham quan chiếc máy bay và xe tăng. vẫn có khao khát . và đây cũng là nơi mang lại nhiều ý nghĩa để tất cả mọi người không bao giờ quên được. vừa lạ. tàu trong chiến tranh. chúng giết người.Xem xong những quan cảnh ở nhà tù. biết vượt qua khó khăn thì họ chính là những con người đáng để chúng ta làm tấm gương để noi theo.thuyền . bị dị tật về hình dạng cơ thể. rất chắc xem mà thích lắm. nhất là trẻ em sinh ra cũng bị ảnh hưởng. căm thù sâu sắc bọn giặc không có tính người này. đứa này kể lại được nhìn thấy cái này. từng hình ảnh gợi đến cho tôi quan cảnh năm xưa. tôi được học và biết nhiều hơn về lịch sử của Việt Nam mình. tôi sẽ ân cần khuyên bảo họ.