You are on page 1of 3

Kính gửi các anh/chị đồng nghiệp

“Trở thành ngân hàng số 1 Việt Nam” và “Tiệm cận tới mức
lương của các ngân hàng thế giới” đây là 2 trong số rất
nhiều những khẩu hiệu mà chúng ta nói tới.

Thật chua sót thay với mức thưởng tận 4 tháng cho một số
rất ít ỏi nhân viên mà đa phần là các sếp- những người có
mức lương đã cao nay lại càng cao.

Nhân viên thì bị bọn nhân sự o ép, “đầy dần xuống đáy” cùng
của sự đánh giá đầy cảm tính và xuẩn ngốc, có quá nhiều
người không được nhận 1 xu nào tiền thưởng chắc là xuân này
họ không về, tuy biết bây giờ mẹ chờ em mong....hix..hix...

“Làm ngân hàng Techcombank cơ mà, giầu lắm đấy” ,có lẽ phải
ra 72 Bà Triệu vừa đi vừa chửi “Ai cho tôi làm người nghèo”

Trong nhà thì thế, đến bọn cớm vàng nó cũng nghĩ vậy “người
khác phạt 100k, nhưng chú làm TCB nên 200k nhé he he”

“Ngân hàng số 1 Việt Nam” nên cũng phải đua đòi mua đồng
phục để tạo hình ảnh, anh em Techcombank trước kia cường
tráng là thế, đàn ông là thế, mà giờ đây vào một ngày đẹp
trời biến thành GAY cả lượt

Chỉ khổ những người mẹ Việt Nam anh hùng, giờ lại thêm 3
túi nilon đến buộc tay áo và cổ áo cho con, sợ giặt cho con
“hồng phai bạc mệnh”. Không hiểu anh HAN có biết nỗi khổ
này không nhỉ?
“Nhân họ Hồ chính sự phiền hà
Để trong lòng nhân viên oán hận
Bọn chuyên gia thừa cơ gây loạn
Bọn gian tà còn la liếm cầu vinh”
(trích Bình Ngô Đại Cáo- bản dịch Ngô Tất Tố)

Năm 2009 đã khép lại với một sự kiện “tăng lương, giảm thu
nhập” và những lời hứa hẹn tiệm cận, chuyển đổi thế mà giờ
đây sự thật thật phũ phàng quá. Các đồng nghiệp của tôi ơi,
các bạn “Đừng nghe Techcombank nói, hãy nhìn Techcombank
làm” (Trích Nguyễn Văn Thiệu)

Không hiểu ở Building 72 lộng lẫy kia có hiểu được nổi khổ
của nhân viên không nhỉ?

Các anh em sales bị “vắt cổ chầy ra nước” để rồi họ phải


“lấy trí nhân để đạt kế hoạch”: hàng ngàn tài khoản như
những nấm mồ cả năm không được nhang khói, con cái phải lấy
trộm CMT của bố mẹ, để rồi hàng tháng đổ lương cho các cụ
vừa được tiếng hiếu thảo lại vừa đạt kế hoạch.

Các chị em văn phòng xinh xắn đáo để vào TCB cũng “Củi khô
thua tóc, cóc nhường làn da”, tiền ăn còn chả đủ nói gì tới
trang với điểm. Chỉ có những người sếp của họ là vẫn cần
mẫn mua giấy vệ sinh vượt kế hoạch để một ngày đẹp trời có
xe bốn bánh đi cho đỡ bụi. Và rồi lại một ngày đẹp trời
nữa, họ chuyển sang làm 1 nhiệm vụ hết sức cao cả “bảo vệ
quyền lợi của người lao động” và người kế nhiệm họ lại như
vậy....

Các anh bảo vệ cao to cũng chả kém phần long trọng “TCB vào
dễ, khó ra. Khi vào trai tráng khi ra bủng beo”. Trong khi
sếp của các anh cũng nghèo lắm anh các anh biết không?
thưởng chẳng biết được bao nhiêu chỉ biết phải nộp thuế cả
trăm triệu đồng.

Các chị giao dịch viên ở chi nhánh cũng vậy, từ tinh mơ đến
tối mịt có lúc nào cũng tất bật, họ làm vì cái gì nhỉ? “Số
em có tội tình gì, mà sao em chổng phao câu lên giời. Bây
giờ đông vụ chí kỳ em mà không chổng lấy gì các anh xơi”.

Nghe thiên hạ đồn đại, ở HO trọng vọng kia, có anh hùng


thời loạn “Head of Dao” đã tiết kiệm cho TCB hàng tỉ đồng
trên sự thống khổ của nhân viên:

Tiền công tác phí cắt, điện thoại cắt, làm thêm giờ cắt,
xăng xe cắt, tham quan cắt, taxi không cắt mà đi xe bus cho
nó tiện....có lẽ anh ta còn kiêm thêm chức danh “Head of
Keo”.

Tuy vậy, nhưng anh “Head of Dao” cũng tâm huyết với TCB đó
chứ, một mình anh làm không hết việc nên kéo vợ là hậu
phương; thành lập công ty để tổ chức các sự kiện của TCB,
để làm gì thì mọi người tự suy xét nhé.

“Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ, đừng đợi ngày mai
đến lúc tôi xa người, đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra
đi, ôi buồn làm sao nói lời tạ ơn”

Những người đồng nghiệp thân quý, tri ân của tôi. Tôi biết
những dòng thư này cũng là những bức xúc của nhiều người,
và còn quá nhiều những bức xúc nữa nhưng do hạn chế về mặt
ngôn từ cũng như thời gian tôi không thể nói ra hết, rất
mong các đồng nghiệp thông cảm.

Những con sâu bọ sống không có chữ tâm kia làm cho nồi canh
đục bẩn, cũng như những cái đầu xuẩn ngốc về mặt quản lý
làm cho nhân viên các phòng ban nói xấu nhau: RBO (rửa bô),
CCA (chỉ có anh), RCC (rất ), HO (hỏi ông), AMC (anh móc
cống), bọn IT (chưa bao giờ nói mấy anh IT bao giờ cả).

Nhưng trong tôi vẫn thấy cảm thấy được sự nhiệt huyết,
thương yêu từ các bạn. Sự nhiệt huyết của các bạn xứng đang
được trân trọng và ghi nhận. Tôi cũng hy vọng với bức thư
này sẽ là 4 tháng lương tinh thân giành cho các bạn, các
anh chị đồng nghiệp

(tôi không dám nghĩ bức thư này viết hay hơn 4 tháng lương
tinh thần, chỉ dám nhận mức cao nhất mà TCB đã giành cho
chúng ta).

Dậy mà đi, dậy mà đi hỡi đồng bào ơi !

Năm mới sắp tới, chúc các anh chị cùng gia đình sức khoẻ,
hạnh phúc và thành đạt.

@a. Dũng: Đọc xong bức thư thông báo thưởng KDBS năm 2009
của anh, tôi chợt nghĩ phải nhờ anh gửi tới bức thư ngỏ
này. Anh sẽ là transporter của TCB- chở những thông điệp
này tới các anh chị em. Cám ơn anh vì điều này, sự hy sinh
nhỏ bé của một người nhưng sẽ mang lại sự hạnh phúc cho bao
người “Sống trong cuộc sống cần có 1 tấm lòng, để làm gì
anh biết không? “.

Trân trọng

Cán bộ của Techcombank.

Điện thoại: 19001590 (24/7)