You are on page 1of 2

Tôi là một chàng trai HN.

Hiện tôi làm việc cho một công ty dược phẩm của nước ngoài. Tôi có
bằng đại học, có chuyên môn, năng lực, cũng không phải là kém ăn nói hay ít kinh nghiệm yêu
đưong, nhưng quả thực là ngoài 30 mà tôi chưa lấy vợ. Tôi coi mục Tâm sự là chuyện nhảm nhí,
tầm phào… cho đến hôm nay vô tình đọc mấy bài mà thấy sao bức xúc quá, nên quyết định kể
chuyện mình.

Chuyện của một kẻ thứ ba, tức là kẻ chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, kẻ mà chị,
mẹ các bạn luôn nhắc nhỏ là phải tránh xa. Nhưng tôi đâu có chủ động, ngạn ngữ Pháp có câu
"Phụ nữ như mèo, càng gọi càng né, nhưng nếu lờ đi thì lại… luẩn quẩn bên chân".

Ngoại trừ cô người yêu đầu đời là gái chưa chồng, con nhà gia giáo, tôi nhận ra tất cả mối tình
sau đó của tôi đều là gái... chồng chết, chồng bỏ, chồng chê, hoặc là chê chồng. Thế có chết
không? Tôi cũng không phải là loại Sở Khanh, chỉ nhăm nhăm tấn công những phụ nữ thế
này, thậm chí tôi cực lực phản đối quan điểm của mấy ông bạn lợi dụng hoàn cảnh cô đơn
của người ta để tấn công.

Nhưng ghét của nào trời trao của ấy, tôi toàn dính vào chuyện tình ái với phụ nữ đã hoặc
đang có chồng. Tôi tự kiểm lại, thấy nguyên nhân là vì với tuýp phụ nữ này, giai đoạn yêu
đương, tìm hiểu rất ngắn. Họ chủ động, hoặc khôn khéo hơn, cho ta cảm giác là kẻ chủ
động. Nhưng nếu chỉ có thế, thì tôi không viết lên đây làm gì. Hiện tôi thắc mắc mấy chuyện
sau:

- Tại sao họ lại ngoại tình? Chồng họ cao to, đẹp trai có; giàu sang, thành đạt có; chiều vợ,
chăm con có; vậy tại sao họ lại chủ động với trai chưa vợ như tôi? Rõ ràng là không có
tương lai gì vì tôi là con nhà khá giả, đàng hoàng, coi chuyện lập gia đình là nghiêm túc. Khi
quen, có cô thì nói dối là đã ly dị, có cô lại nói là đang chuẩn bị ly dị, nhưng thực ra vợ
chồng họ vẫn sống với nhau, và hàng xóm nói là họ vẫn đang hạnh phúc! Vậy là sao?

- Cứ như nhiều chị em than vãn mọi chuyện, đủ thứ lý do, nhưng nói tóm lại là thấy chồng
trở nên nhạt nhẽo sau thời gian dài chung sống, giờ ở với nhau là nghĩa vụ. Nếu viện lý do như
vậy để ngoại tình, thì liệu tôi có nên lấy vợ không, khi mà tương lai rồi vợ tôi cũng lại… ngoại tình
sau thời gian dài chung sống?

- Tôi không biết làm sao để đảm bảo an toàn cho gia đình mình sau này nữa. Tất cả lý do mà
chị em viết ở Tâm sự tôi đều gặp ngoài thực tế. Tôi luôn tìm hiểu về các ông chồng để rút
kinh nghiệm cho chính mình, mà rồi tôi cũng không lý giải nổi. Tiền ư? Khối ông mua xe ôtô
cho vợ đi. Tình dục ư? Nhiều ông có khả năng tuyệt vời, hơn cả tôi. Hấp dẫn ư? Khối ông vô
cùng nam tính, đẹp trai, hóm hỉnh, từng trải và thông minh. Chăm lo gia đình ư? Khối ông rất
chăm lo cho con cái, cha mẹ nội ngoại, chu toàn việc trong nhà, tế nhị trong chiều lòng vợ, mua
hoa, quà tặng vợ để làm vợ bất ngờ dù chẳng phải là sinh nhật hay 8/3. Thế thì tại sao vợ họ lại
đi ngoại tình với tôi? Không phải là tôi bẫy họ, cũng không phải là giây phút mềm yếu nhất thời,
cũng không phải là một lần? Thế thì tại sao?

Tôi là người va chạm nhiều, kiến thức từ sách vở đến thực tế đều từng trải, mà đến giờ tôi cũng
hoang mang quá. Càng hoang mang hơn khi mà từ một người phụ nữ ngoại tình, họ lại giới thiệu
bạn họ, rồi lại bạn của bạn họ… và câu chuyện ngoại tình cứ tiếp tục. Tất nhiên là tôi phải giữ bí
mật chuyện quan hệ với từng người, vì dù gì, họ cũng biết nhau, cũng có tự trọng, và rất ghen
tuông. Nhưng xem ra, ngoại tình cũng như việc kinh doanh ấy, cũng đi theo bầy đàn, nhóm này
kéo qua nhóm khác, liên kết với nhau thành tập đoàn ngoại tình.

Giờ đây, tôi dường như phát hiện ra một thế giới khác, thế giới của những phụ nữ
ngoại tình. Thế giới này có số lượng rất đông đảo, một số có vỏ bọc bên ngoài hoàn hảo đến độ
tôi hơi… hoảng khi phát hiện ra chủ ý của họ. Họ đều có điểm chung là từ 28-30 tuổi trở lên,
con lớn, có gia đình đàng hoàng, kinh tế ổn định. Việc tôi không đeo nhẫn cưới ở tay là việc
họ để ý đến trong lần gặp mặt đầu tiên. Tức là họ đã có ý định ngoại tình với tôi ngay từ
lần gặp đầu rồi, mặc dù tôi không đẹp trai như Lưu Đức Hoa, hay mồm mép, đầu mày
cuối mắt, nhấm nháy gì cả.

Theo họ đánh giá thì tôi cũng là loại “hình thức được, càng ngắm càng ưa”, điểm làm họ tin
tưởng trao thân gửi phận là tôi đàng hoàng, hiểu biết, có giáo dục, ăn nói có duyên, nên nếu có
quan hệ, thì cũng ít nguy cơ bị chơi xấu, lợi dụng. Bước tiếp theo là họ bóng gió xa gần chuyện
tình cảm, cô đơn vì bỏ chồng, hoặc ly thân. Rồi họ chủ động “bật đèn xanh” ở lần gặp tiếp
theo, khi cả hai vừa đi ăn uống gì đó về, và không biết đi đâu cho hết tối.

Đa phần kịch bản đều giống nhau. Quan hệ là điểm đến cuối cùng. Có người đam mê
nhục dục đến điên cuồng, nhưng có người cũng không đặt nặng lắm việc chăn gối, mà thích thú
việc tâm sự, giãi bày hoặc thủ thỉ yêu thương, chăm sóc tình nhân. Tuyệt đối không có việc lợi
dụng đào mỏ, hoặc dụ dỗ, mua chuộc bằng tiền bạc như cánh báo chí vẫn viết.

Bây giờ, tôi đang tự hỏi rằng, phải chăng là phụ nữ ngoài 30, khi mà gia đình đã ổn định rồi, lại
có nhu cầu mạo hiểm tình ái? Có lẽ, cuộc sống đủ đầy hay nhàm chán của gia đình làm họ
nảy sinh ý định ngoại tình, như là tìm kiếm một cuộc phiêu lưu cảm giác mạnh? Tôi không ngần
ngại hỏi thẳng chị em, và các câu trả lời thật khác nhau. Có người xấu hổ, có người hối hận, có
người khóc lóc số phận, có người thản nhiên, nhưng họ không hề nói là sẽ chấm dứt quan hệ
với tôi. Thậm chí họ còn lo đến cả chuyện làm sao duy trì quan hệ khi mà tôi sẽ… cưới vợ?

Tôi đã đọc nhiều bài ở mục Tâm sự, tôi biết dư luận lên án ra sao, phụ nữ phẫn nộ thế nào với
kẻ thứ ba. Nhưng hầu hết câu chuyện về kẻ thứ ba đều là một cô cave hoặc một cô gái nào đó,
chứ không có kẻ thứ ba là nam giới. Chuyện tôi tự kể ra đây có lẽ là câu chuyện đầu tiên với kẻ
thứ ba là nam giới. Tôi tin là có rất nhiều đàn ông cũng đang trong hoàn cảnh tương tự tôi, đang
băn khoăn như tôi. Hơn nữa, có câu “gieo gió gặt bão, ác giả ác báo”, tôi cũng muốn lấy vợ và
vợ mình sẽ không bao giờ ngoại tình. Vậy hỡi chị em phụ nữ, hãy giúp tôi bằng cách trả lời tôi.
__________________