Dương Tuấn Khang

Luåc baát quï hûúng
Lời thơ lục bát yêu thương Quê hương vẫn mãi là đường con đi

2006 Lời ngỏ 1

Tiïëng goåi quï hûúng
“Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người” Tôi nghe hai tiếng quê hương vọng từ miền yêu thương da diết. Tôi nghe trong những cánh cò lượn thẳng tắp trên đồng lúa bát ngát xanh. Tôi nghe trong mong manh hơi sương của đất và trong chất ngất tiếng hò lời ru. Ai sinh ra cũng có một quê hương, nơi ta ở, khi ta đi, là chốn để nhớ mong. “Khi ta ở đất chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” Giữa dòng người lao nhanh vội vã, vẫn nghe một tiếng gọi thiết tha. Giữa cuộc đời ồn ã, vẫn nghe hương quê đậm đà. Khi sinh ra ta có nơi để nhớ cho tâm hồn thả vào những dòng thơ. Con sông nhỏ vẫn êm đềm khua nước. Ai biết trước một ngày phải xa quê. Cha mẹ ơi, con còn thương còn nhớ: những mái đầu đã bạc điểm sương.Những đôi tay gầy gò trong nắng sớm đến tối trời vẫn còn lo miếng cơm. Ta quên sao những tháng ngày thơ bé, giận hờn ư, bao nỗi niềm vu vơ. Ta quên sao từng con diều trước gió, gọi hồn về mấy nẻo đường quê xưa. Và xa xa cánh đồng đương trải khắp, từ chân trời cho đến miền thùy dương. Và cao cao làn mây bay trong nắng, nhớ đêm về ngồi ngắm một vầng trăng. Ôi tháng ngày cứ trôi về phía trước, giữa dòng đời ngược xuôi của lòng tôi. Khi tuổi thơ không còn lên tiếng nữa, giữa phố phường nghe lặng một chiều mưa. Mà sao nhớ những buổi trời trưa. Những đêm dài bên đôi bạn tri kỷ. Cùng nhâm nhi chén rượu khúc tâm tình. Từ nơi ấy bắt đầu và kết thúc, một tình bạn đẹp tươi và sáng ngời. Từ nơi ấy tôi bắt đầu biết viết, những lời thương lời nhớ rồi phiêu diêu.Và sau cùng tôi nhớ thương cuộc sống, thời trẻ trai chìm đắm giữa sông dài. Nên yêu thương mạnh hơn lên gấp bội. Ngồi một mình lặng lẽ vẽ quê hương. Tác giả

Töi vêîn nhúá
Ði xa vẫn nhớ tháng ngày Yêu thương thưở bé thơ ngây năm nào Có con diều biếc nghiêng chao

2

Xôn xao cơn gió nắng vào ngang sân. Thương sao hạt gạo trắng ngần Mồ hôi của bác nông dân ngoài đồng. Bầu trời xanh ngút mênh mông Tựa như con sóng biển Ðông tuôn trào Mặt trời khe khẽ lên cao Đêm đêm có ánh trăng vào nhà chơi. Hiên nhà từng buổi mưa rơi Từng giọt thánh thót khi rời trời xanh Thương sao thương đến vô ngần Nhớ sao là nhớ bao lần chưa quên. Những khi nghe khúc nhạc êm Tình quê thương nhớ gom thêm tình người Dù đi xa đến muôn nơi Việt Nam yêu dấu là trời quê hương.

Nhúá quï
Xa quê đã mấy năm rồi Tình thương nỗi nhớ một thời tuổi thơ. Mẹ giờ tóc trắng bạc phơ Người cha xạm nắng từng bờ ruộng xưa Tiếng hò câu hát đu đưa Nghe trong gió lạnh hàng dừa dưới trăng Những ngày cha dẫn đi đăng Ao che bóng lá, lưới chằng cá lên Mẹ ơi! Nghe giục trống rền Cùng đi xem hội đình đền làng ta. Bao năm con đã cách xa Qua sông mới biết con là tha hương. Con về tìm lại tình thương Giữa bao la gió cánh đồng mây bay Quê hương nhìn đã mắt cay Ðôi hàng lệ ướt thân này nhớ mong.

Khuác haát phûúng xa
Mưa rơi hiu hắt con đường Chiều nay một chiếc lá vương tơ sầu Một mình lặng ngắm mưa ngâu Ngoài kia thánh thót vài câu hát buồn. Ngày xưa như áng mưa tuôn Nhớ hoài cơn gió thổi hồn mơn man. Mồ hôi giọt rớt chứa chan 3

Tình quê mặn đắng từ ngàn dâu xanh. Sương mờ thôn xóm mong manh Mẹ cha sớm sớm nhọc nhằn sao quên? Mẹ ơi, con nhớ từng đêm Ngồi khâu chiếc áo dưới đèn cheo leo. Cha ơi, năm tháng trèo đèo Lội sông lội suối mà nghèo rưng rưng. Chiều nay lòng bỗng ngập ngừng Ôm đàn con hát lệ đừng từng câu Mưa rơi bóng đổ bao lâu? Mình con lặng lẽ mái đầu lạnh sương…

Hûúng xûa
Quê hương biết mấy thân yêu Có con sông nhỏ sớm chiều nước lên. Những hàng bèo tấm lênh đênh Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh ai qua? Vàng rơi đồng lúa xa xa Con trâu đi trước cái cày theo sau. Từng hàng cò trắng phau phau Nơi chân trời sáng có gàu nước trong. Hàng tre uốn gió cong cong Con đường ngập nắng hoa đồng hoang sơ. Giậu thưa khói bếp mập mờ Trong hơi sương sớm còn mơ cánh diều. Hàng dừa dáng đứng liêu xiêu Tuổi thơ yêu dấu bao điều nhớ thương. Người đi lòng mãi vấn vương Bước chân xa xứ con đường về quê.

Haát vúái doâng söng
Em ơi có những nỗi buồn Sông dài em hát để hồn lang thang. Lòng tôi có chút mơ màng Tìm con đò cũ lá vàng đầy khoang. Giậu xưa rẽ lối tìm sang Hoa cau rụng trắng vội vàng sân quen. Tường vy khẽ quấn cài then Mái tranh thưa gió chiếc rèm đu đưa. Tình quê em hát say sưa Hồn quê mấy nẻo lưa thưa lục bình.

4

Nhớ màu hoa tím xinh xinh Trên dòng sông cũ thương mình xa quê…

Vö àïì
Bốn dòng tứ tuyệt quê hương Lời yêu lời nhớ lời thương lời tình Bốn dòng mở cửa bình minh Ðồng xanh bát ngát đẹp xinh quê làng.

Lúâi ru…
À ơi… nghe tiếng hát ru Trên đồi nương vắng ao tù suối khe. À ơi… xanh những đồi chè Bao giờ con lớn con về dựng xây.

Gioåt…
Một giọt mưa, nghiêng mái đầu Một giọt thương nhớ cho bầu trời kia. Một giọt lệ, của chia lìa Một giọt từ trái tim. Kìa, chảy ra! Ðó là giọt của hai ta Giọt tình đã vỡ đôi và chia phôi. Chỉ còn tôi với tôi thôi Còn tôi còn bóng còn trời nhớ thương.

Cún mûa chiïìu nhúá em
Vô tình những hạt mưa rơi Yêu thương thưở ấy từng lời tình đong. Vì yêu giấu kín bên lòng Vì thương nên đến đường vòng cũng đi Giọt mưa giọt ướt bờ mi Sầu thương sầu nhớ sầu thì vấn vương. Mưa chiều còn lại từ thương Từ thuơng em viết nên thường cách xa. Dây mơ cuốn với dây cà Vườn thưa lắm cỏ em là hoang vu. Mưa rơi gió cuốn vi vu Lòng anh chợt nhớ cho dù đã quên. Ngày xưa như áng mưa tuôn Đàn ai vang khúc êm đềm lời ca 5

Cho dù hải đảo cách xa Đất liền thương nhớ vẫn là tình chung. Thương em thương đến vô ngần Vì đâu ta nát nhạc ngừng lời êm ? Mưa gieo bao nỗi sầu thêm Mà lòng đau nhói biết làm sao đây ? Mưa ơi thương chút tình này, Đường hoa cũng ướt lệ đầy tấm khăn. Ôi, tình sao mãi băn khoăn ? Mưa nay lại nhớ một lần mưa xưa...

Hoãi…
Nghiêng đi giọt nắng gọi hè Nghiêng đi chiếc lá chú ve gọi đàn. Phượng buồn cơn gió mơn man Buổi chiều vắng bóng đôi hàng mưa reo.

Luåc baát quï hûúng
“Lời thơ lục bát yêu thương Quê hương vẫn mãi là đường con đi” Mấy thưở quê đã rời xa Lòng bâng khuâng nhớ mái nhà tranh xưa. Thời gian thấm giọt sầu đưa Lòng càng thương nhớ trong cơn mưa chiều. Nắng về quê cũ liêu xiêu Đôi con đường đất đôi chiều tha phương. Xanh xanh chiếc lá bên đường Lòng quê một chút nhớ thương êm đềm. Ôi con đò cũ đêm đêm Trăng lên trong tiếng mẹ hiền ầu ơ. Mẹ giờ tóc đã bạc phơ Quê hương là mái nhà, giờ xót xa. Lòng còn thương lắm tình cha Vai mang nặng gánh nhọc nhằn gian nan. Nhà quê cỏ lấm vài gian Lòng quê chìm đắm miên man bồi hồi. Thương người trong những đêm trôi Hồn còn đi mãi bầu trời xốn xao.

6

Yêu thương từ cái đêm nào Nghẹn lòng nay khóc tìm vào lời ru. Quê hương còn mãi cho dù, Đò qua bến vắng ngậm ngùi thê lương. Giọt mưa hiu hắt bên đường, Sầu đưa lặng lẽ trên bờ ao sen. Đời cha như những ngọn đèn Đời mẹ như những chiếc rèm lưa thưa. Mẹ ơi thương nhớ sao vừa? Cha ơi con nhớ đò dưa đêm dài Bây giờ đã mắt lệ cay Con xin tạ lỗi những ngày khi xưa…

Nûúác mùæt muöån maâng
Khi con đi giữa cuộc đời Chẳng may vấp ngã ai người thương con? Ngày xưa gót hãy còn son Mẹ cha thương lắm khi còn bé thơ. Mà sao con lỡ hững hờ Khổ cha khổ mẹ bao giờ con hay? Khi về gặp nỗi đắng cay Còn đâu ai nữa đêm ngày lắng lo? Trời đông con rét nằm co Sương đêm rơi trắng tuổi thơ con buồn. Mẹ già tay gánh bán buôn Còn con hoang phí lầm đường hôm nay. Thương cha trên luống ruộng cày Lòng con đau nhói những ngày bơ vơ. Trời ơi, con biết là mơ! Mẹ cha còn nữa đâu mà ăn năn...

Laâm laåi tûâ àêìu
Nếu như làm lại từ đầu Anh xin tìm lại bờ rau ruộng chè.

7

Anh nguyện làm một hàng tre Tìm em trong gió một bè tảo xanh Tre già sương sớm mong manh Bờ rau nhấm cỏ chòng chành thuyền đưa. Anh tìm trong những cơn mưa Bao lời ru cũ sớm trưa nhọc nhằn. Anh tìm lệ ướt tờ khăn Ngày xưa em đã in hằn trong tim. Anh xin làm một loài chim Nghiêng đôi cánh bé hòa mình vào không. Ngày thơ anh mãi còn trông Anh xin tìm lại chút hồn ban sơ. Hồn anh hòa với dòng thơ Nếu như còn nữa những lời yêu xưa…

Tûâ ngaây em ài
Em đi từ cái hôm nào Khi con chim nhỏ vườn đào không qua. Em đi từ thưở rất xa Mà anh đâu biết trong làn hương xưa. Bất chợt trời đổ cơn mưa Lòng anh đau nhói nhịp đưa câu hò. Tìm em, sang những chuyến đò Tìm em trong những cánh cò quê hương. Tình quê anh mãi vấn vương Rồi em đi mãi nên đành tương tư…

Laâm sao?
Làm sao luôn thấy bầu trời Làm sao luôn thấy cuộc đời đẹp tươi? Đẹp xinh hay dở bởi người Còn luôn hay mất bởi lời nói ra. Chim trời bay mãi rồi xa Mây trời trôi mãi biết là chia phôi. Dù đi qua khắp núi đồi Làm sao vơi hết những lời yêu thương? Chợt nghe câu hát bên đường Hơi sương giá buốt hoa thường héo tan. Làm sao không có đêm tàn? Vì sao lấp lánh trăng vàng đêm đêm. Lẻ loi tôi với màn đêm

8

Vẫn trong ký ức êm đềm hôm qua. Mình tôi với chữ “thật thà” Trời xanh lỡ phụ, tôi làm sao đây?

9

Tiïëng goåi tûâ miïìn yïu thûúng
“Ngày xưa đi với một người Bây giờ đi với cuộc đời trần ai” Về đâu khi đã xa rồi? Con chim hồng nhỏ bỏ đồi hoang vu. Về đâu giữa chốn sương mù Suối trong uốn với mây từ hôm qua. Giờ đây trời rộng bao la Cao cao cơn gió lượn lờ qua đây. Vụt ngang một chiếc lá bay Màu không thắm cỏ đêm càng thêm đen. Đơn côi trong những ngọn đèn Vi vu trong cõi nhạc nền trắng trong. Buồn ơi buồn quá mảnh mong Nhớ ai thêm nữa cho lòng nhói đau. Tháng năm là của mai sau Mà như đã cứa tận vào trong tim. Người đi lặng lẽ im lìm Trăng khuya lặng lẽ đứng im, tình buồn. Cỏ hoa sương gió cùng tuôn Mưa rơi lối nhỏ như luồn vào nhau. Ôm vào cho khỏi nỗi đau Nhập vào cho hết u sầu trong tâm. Giờ đây hãy đến âm thầm Màu xanh ngọc bích hương trầm quê hương. Giờ đây vẫy gọi từ “thương” Cho ta thanh thản bình thường lời ru. Hãy gọi hồn vào vi vu Và cho bay mãi mối thù khi xưa Tình yêu thương mến chưa bưa Liễu lay trong gió, lan đùa trên cao. Lòng xuân một đóa hoa đào Giờ đây thức giấc đi vào đời yêu. Không còn là cõi phiêu diêu Bồng lai chi nữa, cánh diều mà thôi! Hãy quên một chữ đơn côi Hãy cho bay hết ngậm ngùi đắng cay. Bây giờ uống những men say Của trăng, của chốn tiên này em ơi! Ngoài kia xác lá rơi rơi Người còn đi mãi cách rời không gian. Còn đây trong những miên man Trong hương ly biệt vô vàn lời đau. Chắc tình còn ở mai sau Nếu còn nhớ nữa mái đầu bạc thôi.

10

Tònh àún phûúng
Một ngày bất chợt hè sang Bâng khuâng giọt nắng lá vàng đầy sân. Đâu còn bao đứa bạn thân Chỉ còn đây những tháng năm học trò. Niềm yêu xin gởi vào thơ Niềm thương xin gởi tận vào trong tim Hàng cây ghế đá lặng im Trời xanh rơi xuống khẽ chìm hư không. Đâu còn những buổi thầm mong Chiếc xe ngày ấy vẫn còn bơ vơ. Lá rơi, sao lá hững hờ? Người đi bỏ lại vẩn vơ tâm buồn. Chợt về trong thoáng mưa tuôn Gặp nhau mới biết cái hồn cách xa. Mênh mông trời rộng bao la Ve kêu thánh thót lời ca gọi hè. Đâu còn những thưở lặng nghe Đôi chim oanh hót cây me năm nào. Bằng lăng tím, rụng trên cao Phượng buồn khẽ nở, ngọt ngào lắm ư? Giờ đâu còn nữa lời thư Bồ câu không đến tương tư làm gì? Dịu dàng cất bước ra đi Nhẹ nhàng lưu lại mùa thi cuộc tình. Nụ cười môi thắm đẹp xinh Hoàng hôn buông xuống mối tình đơn phương Chợt nghe khúc hát du dương Đừng tin vào những lời đường mật ong. Giờ đây lặng lẽ sầu đong Nhặt thêm chiếc lá dắt vào tim đau. Long lanh trời đổ mưa ngâu Cô đơn một bóng nhớ câu tình buồn…

Àiïåp khuác tuöíi thú

11

Ai về nghe nhịp đò đưa Sông xưa bến cũ lưa thưa lục bình. Ai về trong thoáng bình minh Mơ màu khói bếp quê mình đất cha. Một con đò, thoáng như xa Một con đường nhỏ mái nhà tranh xưa. Thoáng miên man, dưới hàng dừa Lối mòn xanh thắm mây vừa mỏng manh Ao sen một thoáng long lanh Chân trời cánh én lượn quanh ruộng bờ. Ngày xưa cái thưở hay mơ Lá bay cũng tiếc ngẩn ngơ ngồi buồn. Cánh diều gởi gió nụ hôn Hôn trời hôn đất ôm hồn vi vu. Trăng lên giữa tiếng mẹ ru Nụ cười thơ bé ngậm ngùi còn đâu. Xin về trong thoáng mưa ngâu Chạy trên lối vắng dưới màu xanh trong Xin được làm một loài ong Loài chim loài bướm bay vòng tuổi thơ.

Miïìn thuây dûúng
Tặng Minh Thùy Thùy dương sóng cuốn dập dìu Có con thuyền nhỏ đìu hiu xuôi dòng. Hải âu cánh lượn về không Chân trời xa vắng hoàng hôn buông dần. Lượn lờ mấy áng phù vân Da trời xanh thắm xuống gần trên tay. Sóng xô bờ cát bay bay Thuyền xô vào sóng trời mây xô mình. Vì sao cơn gió làm thinh? Một không gian vắng vô tình thuyền trôi Bây giờ có một cái tôi Cái tôi yêu mến đất trời thùy dương.

Tiïîn baån lïn àûúâng
Thân tặng Đức Huy-Minh Vương

12

Chuyến tàu đêm cuối rời ra Chầm chậm anh bước qua phà sang sông Mình tôi còn lại nhớ mong Một người đi mãi khuất trong cuộc đời. Bạn tôi, giờ đã xa khơi Con tàu lướt sóng, đâu lời yêu thương. Bạn tôi đâu bước chung đường Những đêm mưa gió phủ sương trăng tàn. Kỷ niệm còn mãi chứa chan Vòng tay yêu dấu qua ngàn thương đau. Đêm sương lạnh giá mái đầu Ba-lô một chiếc chẳng giàu chẳng sang. Ra đi giữa những vô vàn Lời thương lời nhớ ngập tràn đò đưa. Ngọn đèn leo lét trong mưa Lòng càng quyến luyến tiễn đưa bạn hiền. Cách xa nỗi nhớ triền miên Đêm nay đêm cuối gọi miền yêu thương. Lệ rơi lòng đã vấn vương Khói bay sương tỏa ánh dương đâu còn! Đêm nay còn chút tình con Gom vào thương nhớ hao mòn tâm can Bạn hiền đã khuất trường giang Tàu vừa khuất bóng mây ngàn vụt bay. Tôi nguyện cầu anh phúc may Tin lành vượt bến ngàn ngày như xưa. Lòng thương lòng mến chưa bưa Hẹn mai gặp lại, nhịp đưa tâm buồn. Mình anh lặng khuất hoàng hôn Mình tôi lặng lẽ lối mòn lạ…quen

13

Mûa buöìn
Cơn mưa lặng lẽ tâm buồn Mình tôi lẻ bóng áo vương tơ sầu. Tình người đã hóa bóng câu Nhịp cầu lỡ bước mái đầu buốt sương. Trông xa hiu hắt bông hường Mưa rơi như lệ nhòa đường tôi đi. Bầu trời cũng ướt tờ mi Bầu trời đang khóc, nỗi vì thương tôi. Thương tôi sống thật với đời Nhưng người lỡ phụ bỏ rơi phũ phàng. Để mình tôi bước lang thang Trong cơn mưa ấy mơ màng ai hay? Trên đường một chiếc lá bay Màn đêm buông xuống và ngày nát tan. Chợt nghe câu hát miên man Trên căn gác nhỏ vô vàn lời thương. Thương mình còn mãi vấn vương Nhớ thương một thoáng quay cuồng đã xa. Bóng tôi che khuất ánh tà Bóng em cũng khất mái nhà mưa rơi…

Vö àïì
Ngoài kia phượng rụng đầy sân Long nôn nao nhớ bước chân ngập ngừng. Tuổi thơ mắt lệ sầu rưng Trôi theo năm tháng, lòng đừng lãng quên. Sân trường bóng nắng êm đềm. Lá bay qua lớp cho mềm lòng ai? Bây giờ...biết có một mai Mình xa nơi ấy tháng ngày học sinh.

14

Viïîn xûá möång chên quï
Quê hương đã gọi lòng anh Tràn trong giấc mộng đêm trăng hôm nào. Đã nghe diều biếc nghiêng chao Đã thương đò nhớ ca dao tình đời. Để nâng lòng đến chơi vơi, Để đem máu lệ đổ trời hôm khuya. Ra đi hai tiếng chia lìa Miền xa cát trắng đầm đìa lệ tuôn. Chạnh lòng thức dậy còn vương Một con cò trắng trên đường chân quê. Màu xanh phủ khắp sơn khê Ngày thơ dãi nắng dầm dề giang mưa. Phố cao còn nhớ ngày xưa Đèn kia có biết đò đưa đêm dài? Giấc mộng quê vỡ, còn ai? Chợt anh thức giấc, trên vai lời thề Anh sẽ đứng dậy về quê Gọi ngàn thương nhớ đê mê năm nào.. Ngỡ đâu trăng đã qua đời

Ngúâ àêu trùng àaä qua àúâi
Ngờ đâu trăng đã qua đời Hôm nao gặp gỡ bỏ rơi câu hò. Ca dao đứt tiếng người ơ… Hôm nao lặng ngắm bầu trời không trăng. Thương quê ngồi hát câu rằng: Đò qua bến nhớ, bằng lăng gọi hè. Trời cao in mấy hàng tre Trăng xưa lấp lánh một bè mây bay. Ngờ đâu trăng cũng đi đày Hôm qua thương nhớ hôm nay đâu còn. Mà tình đã chót màu son Nhưng rồi đã mất dẫu còn thề xưa. Quê hương đã biết cho chưa? Rằng trăng nay cũng mới vừa qua đi. Em thơ mắt biếc hiểu gì? Còn trăng đâu nữa mà thi kéo đèn. Cụ già chếnh choáng hơi men Ngâm nga lạc lõng cung đàn mồ côi. Người ta nay đã quên thôi Còn tôi thương nhớ cuộc đời vầng trăng.

15

Kyã niïåm boã quïn
Bao nhiêu chiếc lá sau hè Bấy nhiêu kỷ niệm bạn bè vụt qua. Từ khi nước mắt xa nhà Bỏ quên tuổi nhỏ, thật thà còn đâu. Nhịp đưa chiếc võng vườn sau Hắt hiu cơn gió vo nhàu thời gian. Tuổi thơ đan chiếc lá vàng Niềm thương niềm nhớ ngỡ ngàng trơ vơ. Hoàng hôn sương trắng ai ngờ Còn trong ký ức chứa chan mặn nồng. Bạn tôi biết còn nhớ không? Ngày xưa bên luống ruộng đồng có nhau. Bạn tôi đã khuất còn đâu Bỏ quên kỷ niệm thưở nào ấu thơ…

Sûúng giùng
Sương giăng khắp nẻo đường trần Phố sương chìm lấp trong màn đê mê. Lá xuân xưa bỗng theo về Đường xuân xưa cũng bốn bề hoa xuân. Đi qua biết mấy gian truân Bước chân lãng tử phong trần từ lâu. Mặt trời ơi, lặn nơi đâu? Trong hơi giá buốt sương mờ trắng tinh. Mây trời trông vẫn xinh xinh Chim trời bay mãi một mình người ơi! Non sông biết mấy đầy vơi Thiên nhiên cùng với cuộc đời hòa ca. Sương giăng mấy nẻo xa xa Xe lăn lướt bánh tôi và tôi thôi. Tìm về cái thưở xa xôi Một ngày khi ấy trăng xưa trôi về. Sương mờ một cõi như mê Tôi bay vào chốn sơn khê lâu rồi.

16

Bêng khuêng
Khi đi xa chốn tuổi thơ Nghe câu ví dặm hững hờ bên tai. Bâng khuâng chợt nhớ sông dài Thả hồn về với một vài chút xưa…

Töi yïu Viïåt Nam
Việt Nam! hai tiếng Việt Nam Bao la rừng núi, bạt ngàn đồi xanh. Quê hương suối mát trong lành Tuổi thơ in dấu tháng ngày ấm êm. Tôi yêu những buổi trời đêm Có ông trăng sáng bên thềm mùa thu. ……… Năm năm tháng tháng phù du Yêu thương ngọt đắng đủ mùi thời gian. Việt Nam vươn tới mây ngàn Cửu Long chín chữ, Hồng Giang ghi lòng. Việt Nam con cháu Lạc Hồng Bốn ngàn năm nữa còn trong sử vàng. Lòng tôi sẽ mãi âm vang Tiếng cha ông vọng từ ngàn trùng dương. Dù bên kia Thái Bình Dương Dặn lòng ghi khắc cố hương bên này. Xin được tạm biệt đêm nay Bình minh ước đến cái ngày gặp nhau.

Hïët
Biên Hòa, tháng 04 năm 2006 Copy right © April 2006 by Khang Duong

17

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful