hơ là tiếng nói của trái tim đến với trái tim, của tâm hồn đến với tâm

hồn.Vâng, người ta thường nói thơ là người, thơ ra sao thì cảm nghĩ của nhà thơ cũng vậy. Có đôi lúc tôi viết thơ để xua tan nỗi buồn, để giải tỏa nỗi ưu phiền chất chứa. Thật đúng khi có người nói rằng : “Khi tôi nhỏ, thơ giống như người mẹ Tôi lớn lên, thơ lại giống người yêu. Chăm sóc tuổi già, thơ sẽ là con gái Lúc từ giã cõi đời, kỷ niệm hoá thơ lưu”. Gắn bó với thơ từ thuở thiếu thời cho đến lúc từ giã cõi đời, hiếm ai được như vậy. Tôi đến với thơ cũng hết sức tình cờ, ban đầu chỉ là những câu ngả nghê không vần điệu. Nhưng càng về sau, thơ đã mang hồn hơn, tải được trong nó cái âm trạng của bản thân mình. Có lẽ thơ tôi viết rất buồn. Tuy là buồn, là cô đơn, lả lẻ loi thật đầy nhưng chất chứa bao hoài niệm, nỗi niềm và mong ước của tôi. Tôi về chủ đề tình bạn nhiều, tình bạn

T

1

trong tôi rất lớn, có cảm giác như nó chính là cuộc sống của tôi vậy. Sống trong tình yêu thương của bạn bè, ta mới tấhy hết thế nào là cuộc sống. Khi ta vui, lúc ta buồn, bạn chứ không phải ai khác là người sẽ đến và chia sẻ với ta. Tình bạn thật sự quan trọng đối với tôi. Một mảng thơ khác của tôi, viết về tình cảm tuổi học trò với bao yêu, thương, giận ghét, vu vơ. Có lúc tôi sung sướng hạnh phúc, cũng có lúc tuyệt vọng đau khổ. Trong mọi tình huống, tôi luôn cố gắng đứng vững và tạo cho mình một khuôn mặt kiên định, có không ít sự hiểu lầm gây chia rẽ nhưng tôi vẫn dũng cảm chấp nhận. Có lẽ tình cảm tuổi mới lớn thật khó hiểu, thơ tôi không thể phản ảnh hết bản thân tôi trong những trường hợp đó đều chọn cho mình giải pháp thinh lặng, vì : “ Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều Để nghe dưới đáy nước hồ reo Để nghe tơ liễu run trong gió Và để nghe trời giải nghĩa yêu” (Hàn Mặc Tử) Tôi yêu thích thơ của Nguyễn Khuyến, ở đó tôi thấy chính tôi và quê hương tôi. Qua những bài thơ tả cảnh viết về con người cuộc sống, cụ Nguyễn Khuyến thật tài tình và xứng đáng với danh vị Tam Nguyên Yên Đỗ. Bắt chước ông, tôi cũng làm một số bài tả cảnh. Nhưng qua cảnh ngụ tình, có lẽ khi đọc thơ của tôi hay bất kỳ của ai khác, chúng ta phải hiểu theo nghĩa hàm ẩn thì mới thấy hết của một bài thơ. Tôi chưa thể bằng vời những nhà thơ nỗi tiếng nhưng tôi muốn góp một phần bé nhỏ của mình để làm cho trời thơ Việt Nam thêm phong thú. Không bao giờ

2

tôi muốn tỏ ra mình hơn ai cả, tôi chỉ mong sao mình trưởng thành hơn mình hôm qua là đủ. Bởi thế, đừng ngại, hãy góp ý thẳng thắn với chúng tôi nếu như có gì thắc mắc hoặc chưa vừa lòng về tập thơ này. Mong sao nó là niềm vui, thư giãn nho nhỏ cho các bạn. Chúc các bạn luôn mãi hạnh phúc vui vẻ và hãy cố gắng sóng tốt, là những người bạn chân chính của nhau. Trước khi hết lời, xin cho tôi được trích dẩn một đoạn thơ khác làm đề cho cả lời ngõ này : “Nửa mùa nắng, nửa mùa mưa Nhưng tôi riêng có một mùa để yêu. Mùa thu đẹp biết bao nhiêu Cờ bay cùng với cánh diều tuổi thơ”. Tác giả

3

Tònh Baån

Tôi kể bạn nghe người bạn tôi Những người thân nhất chẳng xa rời Tuy tôi khác họ mà như một Cùng chung chí hướng một niềm tin Bạn đến trong lúc tôi gục ngã Chia gánh buồn vui của cuộc đời Dẫu cho thời gian trôi xa mãi Tình bạn vẫn hoài ở trong tim Dù cho cuộc sống có đổi thay Bên nhau mãi mãi chẳng xa rời “Tình bạn” hai tiếng thiêng liêng quá Xin ghi khắc mãi chẳng hề quên 2004

4

Taåm biïåt
Bước chân đi xa mà sao lòng lưư luyến Quay mặt về phía bạn hiền nơi xa Bạn đứng đó bên phi trường lộng gió Những cơn gió sao bạt nổi tình bạn ta Tôi thấy những giọt nước mắt Rơi lặng trong tâm trong lòng mình Tôi thấy bạn tôi còn đứng đó Giơ tay tự biệt dưới bóng trăng Hôm nay phải xa nhau, phải xa nhau Biết đến bao giờ mình hội ngộ Nhưng dòng ký ức lại hiện về Như một thước phim đang quay chậm Bạn đã sống cùng tôi dưới mái trường Bạn là niềm vui tôi tìm thấy Là nguồn động viên lúc đau buồn Khi tôi thành công , lúc thất bại Bạn như con thuyền, tôi con sóng Bạn là mái nhà, tôi viên gạch Bạn là tình yêu, tôi sức sống Bạn là tất cả của đời tôi Cho dù tôi phải đi xa mãi Tôi không còn bên bạn hàng ngày

5

Tôi vẫn mong ước Mãi mãi là bạn thân : chẳng thay đổi Khi chuyên cơ cất cánh vươn trời cao Khi bóng mây thay thế cho bóng bạn Là lúc màn đêm chìm vào tăm tối Là lúc bạn ơi, tôi xa mãi Ở nơi ấy tôi sẽ nhớ đến bạn Cầu chúc cho bạn thật hành phúc Vì đời bạn có lắm bể dâu Sống để biết mình sống : có tôi và có bạn Bạn ơi, tạm biệt nhé Bê kia đại dương sóng dâng trào… 2005.

Tûå traách
Lòng ta tan nát từ bao giờ Nước mây man mác dạ ngẩn ngơ Đưa ta đi vào khung trời mới Bước tiếp hồn thơ ngượng với đời Có thể ta đây không muốn thế Tấm lòng còn mãi hương về đông

6

Có hiểu cho ta, nhân thế hỡi ? Hay ta tự hiểu một mình ta. “Giá trơ như đá thì đâu khổ Còn chút lương tâm mới khó nguôi” (*) Rơi lệ trong lòng mà cố bước Biết người ngồi đó có hay không ? Xn lỗi ngàn lần nhân gian hỡi Để ta tự trách cái tấm thân Gian nan thử thách ngăn cản bước Sầu vương lệ khắp suốt con đường. 28. 12. 2006. (*) Thơ Nguyễn Khuyến.
Thân tặng tập thể lớp 92 Trường PTCSBC Tam Hiệp năm học 03 -04

Ngaây mai
Ngày mai như bao ngày Nhưng mai là bữa cuối Của cấp học Phổ thông Nhớ lại thuở đầu ấy Ngày bỡ ngỡ vào trường Bạn bè chưa quen biết Còn e dè ngại ngùng

7

Rồi những năm lớp bảy Chúng ta dần quen nhau Tạo thành tình bạn mới Bên nhau lúc vui buồn Sẻ chia cùng năm tháng Bao nụ cười niềm vui Bao đau khổ cay đắng Cùng nhau ta vượt rồi Vui nhất năm lớp chín Năm cuối cấp chúng ta Bạn thân nhau hơn trước Học hành luôn tiến bước Thầy cô cũng vui buồn Theo lớp Chín hai luôn Và nhắc nhở học tốt Để mai sau giúp đời Hôm qua còn với nhau Mà hôm nay bữa cuối Lòng nôn nao khó tả Nước mắt chợt chảy dài Chia tay nhau đi mãi Biết bao giờ gặp lại ? Xin ngay mai đừng đến Để còn lại bạn bè Nhưng thời gian vẫn trôi Xa nhau nhưng vẫn nhớ Gặp nhau ở tương lai Cám ơn các bạn tốt

8

Nhớ nhiều cả bạn hư Làm lên Chín hai đó Vang bóng cả một thời Mai chia tay bạn bè Vẫn nhớ hoài trong tim Hy vọng gặp lại nhé Ở bến bờ mai sau 2004

Thêët tònh
Lại một lần nữa cô đơn Một mình một bóng giữa cơn mê chiều Con phố như hóa liêu xiêu Bởi vì một tiếng tôi yêu một người Bắt đầu từ một nụ cười Bắt đầu như thế giữa trời bao la Bây giờ người lỡ đi xa Để tôi một bóng còn ta với mình Ai kia đi giữa cuộc tình Mới thấu hiểu hết chân tình của tôi Biết rằng tình chỉ xa xôi Biết rằng tôi vẫn đơn côi một mình Muốn bay xa vào hành tinh
9

Tìm nơi trú khác, trốn tình dương gian Bất chợt cơn gió miên man Đôi hàng lệ đã chứa chan bao giờ Tình yêu sao chẳng như thơ ? Để giờ tôi vẫn ngẩn ngơ đi về. 03. 11. 2005.

Thùçng khúâ dïî thûúng
Nếu em gọi tôi là gã khờ Thằng khờ này cũng vẫn yêu em Bao lâu tôi còn trên đời nữa Tôi vẫn chờ em vẫn đợi em Nếu em gọi tôi là thằng điên Thằng điên cũng biết yêu đấy chứ ? Cũng biết thế nào là khổ đau Vậy làm thằng điên cũng được đấy Nếu em vẫn gọi tôi như thế Tôi vần là tôi, vẫn yêu em Tôi xin em hãy nghe tôi nói Chỉ một lần thôi hãy nghe tôi Thằng khờ không bao giờ nói dối Kẻ điên chẳng biết lừa ai đâu Chỉ một lời thật lòng em nhé

10

Tôi vần là tôi, vẫn yêu em. 25. 11. 2005.

Nhúá baån
Thân tặng Đức Huy Đêm qua nhớ về bạn hiền Bạn đã ở mãi một miền nào xa Ở trong tâm thức của ta Ở trong trái tim, lời ca gởi người Một non, một nước, một trời Một bên là biển, một đời phiêu du Bây giờ tìm lại lời ru Trở về chốn cũ cho dù đã xa Sáng nay còn lại mình ta Hoa kia như úa, vẫn là giọt sương Vẫn còn một người bạn thương Tìm lại với những con đường năm xưa Và nhớ những buổi ban trưa Nhớ cả đêm vắng cơn mưa đổ về Bên nhau ngỡ tưởng cơn mê Mất nhau nhanh quá lời thề còn đâu ? Thôi thì lời cuối cho nhau Gặp nhau khẽ nói : “Xin đừng quên nau” 04. 11. 2005.

11

Viïët tùång möåt vêìn thú
Thân tặng Xuân Mai Viết tặng Xuân Mai một vần thơ Trong lúc thanh vắng trời yên tịnh Giữa lúc lòng tôi đã trải lòng Viết tặng Xuân Mai một vần thơ Ngoài kia ánh trăng đang chiếu sáng Ngoài kia ánh sao đang ngập tràn Có hiểu lòng tôi một người bạn Cuộc đời đi giữa cõi văn chương Bút nghiêng tập sách người tri kỷ Viết áng văn thơ kể chuyện đời Đời buồn tôi biết còn mãi mãi Cứ mạnh bút đi viết thật nhiều Dù cho bạn bè tôi không biết Dù cho có lắm nỗi hiểu lầm Viết tặng cho bạn một vần thơ Một mình tôi giữa cõi nhân trần Chẳng còn ai nữa lòng hiu quạnh May sao có bạn ở kề bên Buổi chiều thứ bảy tôi nhớ mãi Quán nước ngồi nghe những tâm tình Và cõi lòng đã vui trở lại Một tiếng cười thôi xoá muộn phiền
12

Tự nhủ lòng tôi đứng buồn nhé Có người sẻ chia áng văn rồi Mở cửa ngồi nghe gió đêm thổi Viết tiếp cho bạn cả bài thơ. 11. 10. 2005

Mú tònh
Em là ai giữa muôn trùng thiếu nữ ? Tóc em dài như ngọn gió mùa thu Áo em bay đưa hương xuân rải khắp Đôi mắt đen tuyền đi vào mấy dòng thơ Ôi ! người thiếu nữ ấy Người mà lòng tôi đã chót mang bóng hình Có hiểu không ? Có hiểu không trong đêm dài u tối Hồn gọi nàng mà trái tim thao thức Trời cao chỉ có ánh trăng vằng Vầng trăng có lẽ cùng cảnh ngộ Tương tư ai đó mới ngẩn ngơ Ô hay ! tôi bết yêu rồi nhỉ ? Biết từ khi nào, thật hay mơ ? Cầu xin giấc mơ còn mãi mãi Để thấy bóng em giữa muôn trùng
13

Nguời thiếu nữ tôi yêu ! 10. 12. 2005.

Töi yïu em !
Tôi yêu em : chẳng ai hiểu cả Một tình yêu như sóng giữa trùng khơi Tôi yêu em và trái tim mách lối Một con đường tìm vào đến tim em Tôi yêu em thì hy sinh tất cả Cả mạng này nếu cần cũng cho em Tôi yêu em, đâu bằng lời sáo rỗng Vậy mà sao em chẳng hề tin tôi ? Tôi yêu em và tôi chỉ có em Đến khi nào tôi không yêu được nữa Tôi tình nguyện vẫn là kẻ theo em Một tình yêu chỉ âm thầm lặng lẽ Chỉ mình tôi tự hiểu, tự hiểu thôi Tôi yêu em: hỏi những vì sao ấy Sẽ làm chứng mối tình của chính tôi Một mai khi tôi không còn nữa Để trái tim này mãi gọi tên em

14

Chỉ có thế và tôi sẽ đến Tôi sẽ đến chỉ vì : tôi yêu em. 22. 11. 2005.

Chúâ baån
Chờ bạn ngồi nhìn cuộc đời trôi Đường phố đêm nay có mấy người ? Nay chỉ tôi và màn đêm tối ? Cơn gió se lạnh gió mùa đông Ngõ tối nhà ai đen chưa tắt ? Có mấy bóng người nhớ đến nhau ? Tôi ngồi nơi đây ngồi lặng lẽ Gió thoảng mây trôi cũng quên rồi Mùa đông xứ lạnh tôi lạc lõng Chờ đợi một người chờ thật lâu Thời gian đưa giọt buồn nhỏ xuống Ngước mắt nhìn trông, thấy những nhà Chờ bạn ngồi nhìn cuộc đời trôi. 21. 12. 2005

15

Baâi haát cuöëi
Trong đêm vắng nhớ về một người Một người còn mãi trong lòng tôi Tháng ngày qua đi dần cướp mất Níu kéo được đâu người bạn hiền Tháng ngày khi xưa ta chung bước Nụ cười câu hát và bài thơ Tâm hồn thả theo những làn gió Để gió mang đi tới mọi người Dòng đời vô tình trôi hối hả Bạn đã đi xa chẳng hồi âm Tình bạn giờ đây sao tan vỡ Chỉ có mình tôi với cây đàn Tôi sẽ tặng anh bài ca cuối Tiễn anh đi khắp nới chân trời Mong anh luôn là người hạnh phúc Mãi còn hình bóng trái tim tôi Lời ca tha thiết thả theo gió Bao giờ anh nghe lời tôi hát Bài hát cuối cùng tặng anh đây. 26. 11. 2005

16

Thú tònh
Thư tình viết đêm mưa gió Những dòng ký ức như có thần hơn Viết cho một người lỡ thương Viết cho một người vấn vương bao giờ Lúc này tình ngỡ như mơ Ngôn từ như hoá bài thơ bay về Bay về tháng ngày đê mê Bay về một kiếp cơn mê còn dài Thơ tình viết gửi tương lai Gửi cho nhân thế ngày mai sáng ngời Cả thế giới một bầu trời Có nàng ta thấy ngời ngời mùa xuân Cho dù bao nỗi gian truân Cho dù mưa có thấm nhuần thời gian Tình yêu có lắm gian nan Nhưng lòng ta mãi chứa chan tình này. 04. 11. 2005

17

Mûa
Những hạt mưa bé nhỏ Rơi xuống từ trời cao Chỉ âm thầm lặng lẽ Đem nước tưới cho đời Khi mưa về đất nắng Thấm nhuần màu đất tươi Cho cây thêm sức sống Cho sông thêm tràn đầy Em yêu mưa tí tách Em yêu những nụ cười Em yêu màu xanh ấy Cho em khung trời vui. 11. 10. 2004.

Coäi nhúá
18

Cõi riêng con đi một lối Về lúc hoàng hôn chiều hấp hối Con đi xa quê, đi xa biệt Chẳng về nhìn lại ánh bình minh Chiều buồn xa quê nhớ đất nước Bóng mẹ mong chờ đã bao lâu ? Con đi xa mãi biết bao giờ Trở lại quê hương một ngày mới Đầt nước vươn mình trong vận hội Đổi mới từng ngày tấm giang san Mắt mẹ mòn mỏi trông phía trước Hiên nhà sao vắng bóng hình con ? 2005

Àõnh nghôa yïu
Định nghĩa cho tôi một chữ yêu Một chữ mà thôi chẳng nói nhiều Yêu là chi thế nhiều kẻ ước ? Yêu là gì vậy lắm người mong ? Sống ở trên đời phải biết yêu Yêu mình chưa hết phải yêu người

19

Quanh ta có biết bao nỗi khổ Nói một chữ yêu có hai gì ? Giơ tay dang rộng, lời yêu đó Chia xớt bao điều đến thế nhân Để cho cuộc đời thôi tiếng khóc Thế giới bình yên chẳng hận thù Một chữ yêu thôi, sao đơn giản Mà có bao người nói được đâu ? Ngoài kia nhân thế bon chen sống Biết có ai hiểu một chữ yêu ? Tình yêu con người là như thế Yêu mình yêu hết cả thế gian Định nghĩa tình yêu chỉ mấy chữ Nhưng hiểu từ yêu là biển lòng Người ơi nghe tôi đi, người nhé ! Hãy yêu như chưa từng được yêu Quên đi bản thân vì tất cả Để cho thế giới mãi tươi màu 08. 12. 2005.

20

Àûâng buöìn
Thân tặng Sơn Phong Đừng hỏi chuyện tôi lúc tôi buồn Mùa thu lá rụng chiều dần buông Mặt trời góc núi mây bóng xế Đàn chim mỏi mệt cũng quay về Đừng hỏi chuyện tôi lúc tôi buồn Đời nhiều ngang trái đành buông xuôi Con thuyền lẻ loi giữa dòng vắng Chẳng biết tình ai có đậm đà ? Những lúc tôi buồn xin đừng hỏi Cứ để mặc tôi nghĩ về đời Tự tôi phải tìm con đường đúng Và bước trên đó với chính mình Những lúc tôi buồn xin đừng hỏi Ánh mắt đã nói hộ bản thân Ngày mai khi niềm vui trở lại

21

Tôi sẽ ngạo nghễ cười với đời. 10.10.2005

Kyã niïåm möåt chuyïën ài
Đà Lạt hôm ấy đẹp biết bao Sương sớm mây giăng trông mờ mờ Đường đèo quanh co vùng núi thẳm Rừng thông trong gió giữa ngàn hương Con đường chạy dài ra trước mắt Thành phố lệ hoa đã đón chào Lưng chừng phố núi dừng ngắm cảnh Sông núi thu nhỏ như bàn tay Chuyến xe vượt dốc vào đường lớn Cánh đồng ruộng lúa dọc dọc ngang Ở xa thấp thoáng vài đoàn khách Sau lưng lấp ló mấy quán hàng Ơ kìa ! Thác Pren đẹp hùng vĩ Suối thác tuôn trào gió thổi quanh Dừng chân Cam-ly thác tuyệt đẹp Ớ kia Than Thở giữa đất trời

22

Khi xưa Xuân Hương là thi sĩ Ngày nay Xuân Hương lặng hồn thơ Dừng chân Trúc Lâm nơi cửa Phật Hồ mây bay lặng ấy Tuyền Lâm Đà Lạt hoa khoe hương đưa sắc Thành phố đắm mình giữa vườn hoa Hoa hồng, hoa lan, hoa cúc trắng Forget, lưu-ly với hồng đào Ai chưa đến đó thời chưa biết Phố núi lưng chừng mây trắng bay Đi xa sao lòng hoài lưu luyến Mong ngày trở lại, Đà Lạt ơi ! 2005.

Heâ vïì
Hè về lòng buồn mơn man Gió đưa cành phượng bay ngang giữa trời Giữa trời những hạt mưa rơi Làm sao át được tiếng ve gọi mùa Chiều buồn bên lớp học xưa Chẳng còn tà áo bay vào hồn ai ? Lá vàng rơi nhẹ ngoài sân Nỗi lòng ai đã vấn vương. Học trò ! Hỡi ai lỡ trách mình khờ

23

Để cho áo trắng khuất mờ còn đâu ? Những dòng thơ gửi mai sau Và dòng Lưu bút sẽ đưa nhau về. 2005

Suy nghô trong àïm
Lòng ta không trách nguời trần đâu Chỉ muốn trách mình sao đớn đau Cuộc đời có bao giờ đẹp mãi ? Cuộc đời chẳng giống một bài thơ Thôi cười đi tôi, hãy cười lên Cười quên kiếp sống lắm phong trần Mai kia đơn côi tôi phải nhớ Có lúc mình cười với nỗi đau Nhìn vào tấm gương thấy phản chiếu Bộ mặt chính mình ngỡ mặt ai ? Cuộc đời khắc thêm bao nỗi khổ Chẳng còn nét vẽ tuổi thơ ngây Lặng lẽ nhìn ta qua bóng nước

24

Sao lại lăn tăn chẳng bình yên ? Bàn tay ai đó xua tan mất Phải chăng cuộc đời là phù du ? Một mình thế đó đâu ai biết Vẫn mãi chỉ là kẻ thứ ba Tình yêu, tình bạn, tình chi nữa ? Vẫn còn tình người ở trong tôi. Cô đơn lạc lõng vào vô tận Trôi hoài trôi mãi dừng ở đâu ? Ngoài kia nhân thế bon chen sống Chỉ có mình ta lặng lẽ nhìn Và lại bước đi tìm dĩ vãng Chỉ còn một mình mới nhận ra Ta chưa tự làm ra tất cả Để đến bây giờ ngồi trách ai ? Thôi thôi kiếp người là thế đó Đi một bước mà bay cả đời Dù mơ cũng không phải mơ nữa Tỉnh giấc lại thấy mình đơn côi. 02. 12. 2005.

25

Tòm laåi tuöíi thú
Tôi muốn trở lại tháng năm đầu Tuổi thơ yêu dấu đã về đâu ? Cánh diều lơ lửng bay theo gió Tiếng sáo lưng trâu với câu hò Tôi muốn tìm lại tháng năm đầu Ngày tôi thơ bé chẳng lo âu Chơi đùa vui vẻ bên lũ bạn Tháng ngày niềm vui cứ ngập tràn Tôi muốn sống lại thời ấu thơ Để tôi tiếp tục mà mộng mơ Giấc mơ cánh én bay qua ngõ Đưa những màu xanh tô thêm đời Tôi muốn trở nên trẻ thơ mãi Chẳng phải vướng bận chuyện trần ai Cuộc đời với tôi như mây gió Tôi sẽ lướt gió vượt qua mây. 12. 12. 2005.

26

Thûúng nhúá möåt doâng söng
Sông đang xuôi về bể Sao lỡ đổi dòng đây ? Sông đi đâu xa mãi Về cuối chân trời xưa. Để núi non đứng đợi Để rừng cây mong chờ Để biển Đông thương nhớ Suối nước ngọt từ sông Ôi ! con sông lòng ta Chảy hoài trong tâm trí Trôi đi dòng ký ức Miên man giọt thời gian Ôi ! con sông tuổi thơ Đã hững hờ trôi mãi Mà vô tâm đứng đợi Để lòng ai mong chờ. Dòng sông trôi mãi mãi Cuốn từng lời mẹ ru Cuốn cả người thương nữa

27

Hồn nhớ mong thẩn thờ Sao sông chọn lối đó ? Chảy vào tận rừng sâu Đi vào tận dĩ vãng Kỷ niệm giờ còn đâu ? Sao sông không chịu hiểu ? Biển Đông là bao la Ánh sáng là vô tận Ơi ! con sông lòng ta. Thôi sông đừng buồn nhé Chẳng muốn làm phiền đâu Cho dù không còn nữa Vẫn mình tôi sẽ chờ. 06. 12. 2005.

Aánh trùng tan
Đêm nay ngước mặt nhìn vầng trăng Mà trăng nơi đâu sao xa vắng ? Đêm đen vương một nỗi buồn thảm

28

Tái tê lòng tôi với đất trời. Ngó khắp trời cao, khắp núi cao Chỉ thấy vòm mây đương trôi mãi Ngôi sao lẻ loi đứng thầm lặng Cô đơn mình tôi với bóng hình Lòng tôi muốn kéo vầng trăng lại Nhưng ngại mây kia, e phũng phàng Hay tôi đi tìm ngôi sao sáng ? Tìm đâu để thấy chút ánh tàn ? Nếu như trăng trôi vào dĩ vãng Tan theo giấc mơ ngỡ miên man Thì tôi một mình làm sao sáng Chiếu khắp trời đêm mãi không tàn 20. 12. 2005.

Vùæng trùng !
Đêm nay trăng đi đâu ? Để bóng mây u sầu Để ngôi sao mong nhớ Để hồn ai thẩn thơ
29

Giờ ở nơi chốn ấy Biết trăng có buồn không ? Mình mây trôi lặng lẽ Lững lờ biết về đâu ? Sao không còn lấp lánh Trời đêm không là thơ Ngôi sao tàn le lói Giờ trăng ở nơi đâu ? Lặng lẽ và lặng lẽ Cô đơn hoà cô đơn Không còn bóng trăng nữa Bầu trời thật chơ vơ Vẫn mong ngày nào đó Anh trăng sẽ trở về Để mây vui ca hát Để ngôi sao làm thơ 28. 11. 2005

Dêëu xûa

30

Rừng cây xanh bát ngát Đứng giữa trời mênh mông Bên cạnh con đường vắng Chiếc lá khẽ rơi về Một bóng người bé nhỏ Bước một mình lang thang Cô đơn và lạc lõng Giữa đất trời bao la Những kỷ niệm xưa ấy Trong tôi lại hiện về Những người bạn thương nhớ Hồn đã lạc đi đâu ? Và đôi chân cứ bước Xa xăm mà vô tận Đi tìm ngày xưa đó Biết ở đâu bây giờ ? 10. 12. 2005

Chaâo em!
Chào em, cô gái vầng trăng

31

Em đi đâu mà hôm nay khuyết ? Đi đâu mà mất nửa rồi em ? Đem tahnh vắng trời không sao Mất nửa rồi, em không còn sáng nữa Làm sao tôi đi giữa đêm đen ? Chào em, cô gái vầng trăng Mắt em buồn ngấn ngàn giọt lệ Lệ tuôn rơi và ánh trăng rơi Rơi vào hư vô, cô quạnh Sao em để tôi, một mình cô đơn quá Chào em, em đi đâu ? Dưới bòng hàng cau hằng mong nhớ Núp bóng nàg trăng đã bao lâu ? Khóc đi em nếu em muốn khóc Buồn chi em, đời cũng đã qua Một thoáng em đi, tôi thương Một đêm em đứng, tôi mơ Thôi ! chào em lần cuối vậy Chờ một cô gái, vầng trăng ơi ! 15. 11. 2005.

Vêìng trùng cö àún
Bước chân một mình trong đêm vắng Ngước nhìn bầu trời cao và xa Muôn ngàn vì sao đang chiếu sáng

32

Chỉ có vầng trăng là cô đơn Một người cô đơn ngước nhìn thấy Vầng trăng cô đơn toả ánh vàng Những vì sao đông vui như thế Sao để vầng trăng một mình đây ? Bây giờ tôi cũng lẻ loi lắm Hay ta làm bạn nhé vầng trăng ?! Để ta và trăng cùng toả sáng Và sẽ chẳng còn người đơn côi Hãy đưa tôi lên chơi, trăng nhé ! Dẫu sao vẫn có người bạn thương Chúng ta sẽ cùng đi khắp chốn Lại hát bài ca xây cuộc đời Đừng cô đơn trăng, trăng nhé ! Hãy vui lên hỡi tôi, tôi ơi ! Không còn tôi một mình nữa Chỉ có vầng trăng mới hiểu thôi. 25. 11. 2005

Caãm taác cuöëi nùm
Mây đen u ám cuối trời Lòng tôi nghe thấy chơi với với lòng Cơn mưa kéo hoài về đâu ? Một người đi mãi nhớ mong tháng ngày Xào xạc xác lá rừng cây

33

Đêm nay ta thấy đắng cay ngậm ngùi Mặt trời khẽ khuất lòng tôi Núi non sông suối ngỏ lời chia ly Bây giờ lệ ướt bờ mi Nếu đi xa mãi thì đừng quên nhau Mặt trăng đêm trắng lặn đâu ? Bước chân tan tác phia màu thời gian Trời lạnh cơn gió miên man Se đôi mắt ướt chứa chan tình đời Một mình chưa hẳn chơi vơi Lẻ loi chưa hẳn đơn côi lỡ làng Tôi lại dấn bước lang thang Chờ cho mưa tắt nắng vàng khẽ lên. 21. 12. 2005.

Ngaây mai, muâa xuên túái...
Một năm qua đi Xuân lại tới Xuân về sân trước nở nhành mai Sắc vàng, gió đưa hương Xuân tới Năm cũ vừa qua, năm mới về Chào mùa Xuân, cô nàng đỏng đảnh

34

Đi đâu mất biệt cả năm trời ? Đợi lúc hoa mai khẽ mời gọi Xuân cũng nhẹ nhàng lướt bóng qua Ô hay ! Xuân về đây rồi nhỉ ? Vậy mà ngơ ngác tưởng Xuân qua Xuân sang thôi tôi đừng buồn nữa Ngắt một bông hoa, tôi đón chào. 31. 12. 2005

Vêìng trùng khoác
Đêm mười lăm, trời mưa tầm tã Chú Cuội đi trú giữa màn đêm Gốc đa trơ trọi vài cánh lá Chị Hằng ngồi khóc nhớ đàn em Thỏ ngọc sụt sùi bên chân chị “Trung thu buồn quá chị Hằng ơi !” Trẻ em cất đèn đi ngủ sớm. Đoàn lân chạy vội giữa trời giông Ngọn nến leo lét vừa vụt tắt Ông Địa ngồi buồn nhìn quạt mo Chiếc bánh mới mua chưa kịp cắt

35

Hương vị ngày xưa bỗng xa dần Trung thu không đèn không cờ quạt Chẳng trống chẳng kèn thấy buồn thay Ánh trăng mờ nhạt như chực khóc Mây đen kéo đến còn gì đâu Đêm nay mưa giông sao buồn bã Chú Cuội, chị Hằng lỡ chuyến thăm Vầng trăng khóc, Ôi vầng trăng khóc. Trời mưa tầm tã, đêm mười lăm …… 18.09.2005

36

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful