You are on page 1of 9

Trò đời 

Xếp bút, nghiêng bầu, gác nợ danh

Trò đời lừa lọc, mãi xoay vần

Anh ly chú chén, hờn ghen dạ

Em nhớ cô yêu, chán cõi lòng

Nhiều bạc lắm tình, đua tới tấp

Công danh lận đận, đổi thay dần

Ví như đã biết, tuồng dâu bể

Chẳng đã sinh ra, chốn bụi trần

_____ Nguyễn Thiên Thu _____

Bạn này làm thơ thật là tuyệt.

Chán ngán 

Mấy năm lạc bước, chốn hồng trần

Chán ngán tình người, có lại không 

Thế cuộc nửa chừng, râu tóc bạc 

Sự đời chưa kết, mặt da nhăn 

Cửa thiền thoái ẩn, duyên còn nợ 

Đỉnh giáp thoạt ly, nghiệp chất chồng 
Bứt xức muốn than, cùng cố hữu 

Gẫm ra tri kỷ, biết đâu lần ? 

___ Nguyễn Thiên Thu ___

* _ * * _ *

Lẽ tất nhiên

Tưởng gì lạc bước ghé vào xem

Thì ra ông nọ nhẻm nhèm đen 

Chắc tại số sui vận đèn sách 

Công danh thi cử chẳng ra chi.

Gái bỏ, tiền chê, thiền tính bước 

Mà nào có được tại con kêu 

Tóc râu bạc bẽo da nhăn nhúm

Đổ tại số trời, xa quá xa .. .

Này này ông bạn, tui nói nhé 

Thật giả đôi lời, ghé mà nghe 

Tình bạn , tình thù, duyên tri kỷ 

Bạc bẽo sự đời lẽ tất nhiên. 

__ Thiên Thu buồn __

Ngẫm thấy hay xin về cho 
Trả thù 

Tặng cho kẻ thù của tôi 
Nếu có thể
Hãy tốt hơn
Chính bản thân mình.
Tu nhân
Tích đức
Chẳng bao giờ muộn.

Hãy dừng lại
Tự ngẫm

Ngẫm ta, ngẫm người
Dù tốt, xấu
Gắng lên
Tốt người phúc ta.
Tiếng thơm muôn thủa
Con cháu thái bình
Phúc thọ cam lai.

Hãy làm điều tốt
Làm điều thánh thiện

Thay vì
Trả thù ai đó
Để ý ai đó
Chiến thắng ai đó.

Tha thứ
Là đứng trên kẻ thù

Dù kẻ thù 
Tưởng như vô cùng bé nhỏ
Ta chẳng bao giờ thắng nổi
Càng cố hơn, 
Ta càng nhỏ bé hơn
Kẻ thù.

Kẻ khôn ngoan
Biết chọn cách nào!

Cho dù,
Ta chẳng còn
Tư cách 
Tha thứ!

Nếu có thể,
Hãy tha thứ
Cho Người
Hoặc cho chính ta.

Saturday April 7, 2007 ­ 02:07pm

Bích Liên
Chết tha’nh thiện, hơn sống tầm thường

Con người ta, 
Sống trên đời,
Đôi khi mắc lỗi
Với nhiều người
Dù không phải mọi sự
Đều do Người ấy.

Thế gian vùi dập
Chỉ bởi Người 
Quá sắc sảo
Quá hoàn hảo
Bởi lòng đố kỵ
Bởi hận thù.

Đôi khi 
Sự dập vùi
Làm Người kiệt sức
Hủy hoại người ta
Một cuộc đời 
Một tâm hồn
Một trí tuệ
Một con người.

Nếu có thể,
Người ta luôn muốn
Phải sống,
Sống,
Và tàn nhẫn
Để chiến thắng
Để là kẻ còn lại

Cho dù
Chỉ là cái xác
Vô hồn...
Vô hồn.

Nhưng đôi khi
Người, 
Không thể sống
Chỉ để là người
Còn sót lại.

Bởi
Sống, 
không hẳn chiến thắng 

Chết,
Không phải thất bại.

Thế mới gọi
Sống 
không bằng 
Chết.

Chết vinh quang
Hơn
Sống tầm thường !

Sống và chết – Bích Liên

Saturday April 7, 2007 ­ 01:05pm

KHÔNG ĐỀ 

Có thể không?

Lạnh lùng đến thế,

Bi ai đến thế,

Có thể không?

Thờ ơ đến thế,
Bất cần đến thế.

Có thể không?

Tàn nhẫn thế,

Nhân từ thế.

Hà Nội, Đêm 16 tháng 10 năm 2007.

Bích Liên ­ Tặng người bạn lớn của tôi.

HOÀNG HÔN THỨC GIẤC 

Một vì sao rớt xuống trong đêm,
như anh đến ôm em bên thềm
Dường như em chỉ muốn anh thôi,
ngồi lặng im lắng nghe anh cười anh nói
Anh như là gió, vừa mới đến đó thế nhưng đã xa rồi
Em đang ngồi đây, mà thương nhớ cứ trôi về anh mãi

Người yêu dấu biết bao ngày nhớ anh
nhưng em không sao nên lời
lang thang trong cơn mơ tìm đâu thấy anh
cho vơi đi bao nỗi nhớ
Ôi! em làm sao! Tình yêu bắt đầu
cho em u sầu đôi mắt
khi em trong cô đơn là khi biết
em đang yêu thương anh tha thiết
Ôi! em làm sao! Vì đâu những chiều
em luôn mong chờ anh tới
Một lần được nhìn anh, là như giấc mơ
mang theo cơn gió bay về

Lần đầu tiên chỉ thấy anh thôi,
là em đã nhớ nhung anh rồi
Bài tình ca chỉ hát cho anh
người yêu hỡi hãy nghe những lời em nói
Yêu anh là nhớ, là chỉ biết
đến những giây phút mong chờ
Anh đâu thờ ơ mà đem giấu
nỗi nhớ lững lờ không nói. 

­­­­­­­­­­­­­­­­­­ Mỹ Tâm ­­­­­­­­