You are on page 1of 1

NHỮNG ĐIỀU TRÁI TIM CHUA DÁM NÓI

Ấy biết không?...
Không biết bao nhiêu lần tớ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện…
Tớ ước rằng chúng ta sẽ mãi luôn bên nhau…
Tớ ước rằng tớ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của
ấy, sẽ luôn là người để ấy chia sẽ niềm vui nỗi buồn…
Và ấy ơi, điều ước quan trọng nhất là gì ấy có biết? “tớ ước rằng ấy là
người hạnh phúc nhất trên thế gian để tớ là người hạnh phúc sau ấy”.
…Ấy ơi!...
Giá như lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi.
Giá như tớ có thể bước vào tâm hồn ấy.
Giá như tớ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh ấy trong tâm trí.
Gía như tớ có thể mơ về ấy hằng đêm.
Giá như tớ biết ấy nghĩ gì về tớ.
Giá như mà có ấy ở đây!...
Giá như ấy là con mắt phải, tớ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên nhau,
chẳng có con mắt thứ ba nào cả.
Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, ấy là mặt trời và tớ là biển rộng.
Giá như tớ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử
lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau
qua cánh đồng cỏ nội.
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng
sông đều đỗ về một biển nhưng không phải dòng sông nào cũng sâu cạn
như nhau.
Và ấy ơi ! giá như tớ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà tớ có thể
gửi những yêu thương vào gió.
Giá như yêu thương không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát
dưới chân qua.
Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà để chúng ta có chung ô cửa sổ,
chung cửa đi và chung một mái nhà.
Giá như mà ấy biết, có những điều giản đơn mà tớ chẳng thể nói thành lời.
Giá như mà tớ chẳng phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy,
không phải đắn đo điều gì đó vô tình.
Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt ,
nụ cười, sau cái nhìn xa xôi và sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy.
Và mỗi khi nghĩ về tớ…
Giá như ấy đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ… bởi vì thế mà họ
mơ rất giỏi!
Giá như ấy đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện… bởi vì thế
mà họ bịa rất tài!
Tớ có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một nhà viết kịch, tớ có thể tô màu lên
những điều nhợt nhạt của cuộc sống… nhưng dường như trái tim tớ lại là
điều mà chẵng bao giờ tớ có thể viết hết thành lời.
Đơn giản vậy thôi…! Tớ …
… Và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu “chấm”
sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn!...