You are on page 1of 53

CHỈ MỘT LẦN THÔI, ANH MUỐN NÓI

YÊU EM

(Phần 1)

Anh 27 tuổi, có một đôi mắt
lạnh lùng và một gương mặt
phớt đời cũng giống như tính
cách của anh, là một con
người ngang tàng kiểu nghệ sĩ.
Không làm một việc gì cố
định nhưng chẳng bao giờ thất
nghiệp và cũng chẳng bao giờ
thiếu tiền. Không bao giờ tỏ ra
để ý tới các cô gái nhưng lại đối xử rất ga-lăng đối với bất cứ
người con gái nào ngay bên cạnh… Ở anh hội tụ tất cả những
điểm xấu xa của một gã Người trong cuộc đời nhưng lại có tất
cả những điểm đẹp đẽ nhất của một chàng trai trong tim các cô
gái. Vì vậy không khó để người ta nhìn thấy anh với hàng tá phụ
nữ “theo đuổi” – sự thật anh chẳng bao giờ cố gắng để tán tỉnh
một cô gái nào, cái phớt đời lạnh lùng của anh đã khiến những
cô nàng hiền dịu cũng có mà hiếu thắng thì lại càng nhiều, ràn
rạt nối gót theo anh. “Hiền dịu” thì muốn ở cạnh anh để dựa vào
sự che chở của anh bởi anh là kẻ có khả năng sẵn sàng bảo vệ
phái đẹp bất cứ lúc nào và “hiếu thắng” thì lại càng muốn có anh
để chinh phục cái bản tính lạnh lùng cố hữu của anh.

Thế nhưng anh là một con người rất khó để mà hiểu một cách
cặn kẽ. Có cái gì rất khó nói khi gặp anh. Một con người chứa
đầy sự mâu thuẫn cả về nội dung lẫn hình thức. Một con người
không bao giờ cố gắng để thu hút phụ nữ nhưng lại có rất nhiều
phụ nữ cố gắng để thu hút cái nhìn của anh. Một con người
không yêu bất cứ một cô gái nào trong số những người “quấn
quít” bên anh nhưng cũng chưa bao giờ từ chối một ai trong số
đó. Anh khiến cho họ vui lòng khi đưa họ đi chơi, cùng gặp gỡ
hết thảy bạn bè của anh, chở họ đi lòng vòng khắp thành phố,
ngắm hoàng hôn ở một nơi đẹp đẽ nào đó, ân cần, dịu dàng và
chiều chuộng hết sức chu đáo…nghĩa là những hành động của
anh không khác gì hành động của những cặp tình nhân lãng
mạn.

Nhưng anh cũng khiến họ băn khoăn quá đỗi vì chẳng bao giờ
anh nắm tay hay gần gũi theo cách mà những người yêu nhau
nên có, chẳng bao giờ họ được nghe thấy tiếng yêu được phát ra
từ môi của anh… Chỉ ít lâu sau, nhiều nhất cũng chỉ 3 tháng sau,

những cô gái đã từng hạnh phúc khi được đứng bên anh cũng sẽ
dần dần rời xa anh, bởi họ hiểu rằng, dù có cố gắng, họ cũng
chẳng bao giờ chiếm được trái tim của anh.
Tiếng yêu ấy cũng không bao giờ dành cho họ. Họ ra đi những
cũng chưa một ai có thể trả lời được câu hỏi vì sao luôn thường
trực trong suy nghĩ của họ. Chỉ một mình anh biết. Chỉ một
mình anh hiểu. Rằng tình yêu của anh duy nhất chỉ có một, đã
trao cho duy nhất một người… nên anh không thể nào trao cho
một ai khác ngoài người con gái ấy. Người ấy, chưa một lần anh
dám nói tiếng yêu…

10 năm, một con số tròn trĩnh, là quãng thời gian trải dài suốt
tình yêu của anh. Một quãng thời gian quá dài cho một tình yêu
thầm lặng, một tình yêu mà anh luôn giấu kín trong tim, tình yêu
chỉ từ phía anh. Ít nhất đối với anh là như vậy. Anh luôn mạnh

mẽ trong mắt mọi người nhưng sao đối diện với người con gái
đó, tâm hồn anh bỗng trở nên mềm yếu.
Tròn trịa 10 năm, anh vẫn gặp cô hằng ngày, vẫn đi bên cạnh
cuộc đời cô, dõi theo cô nhưng trái tim của hai người vẫn hướng
về hai phía khác nhau. 10 năm, anh gìn giữ tình yêu của mình
nguyên vẹn, trong sáng như thủa ban đầu anh mới quen cô. Mặc
dù quãng thời gian quá dài ấy đã khiến con tim anh có nhiều tì
vết, tiếng yêu một lần không thể nói ra, càng về sau lại càng
không đủ can đảm. Với anh, không phải chỉ một lần anh đứng
đối diện với cô, không phải chỉ một lần anh có cơ hội để tỏ cho
cô thấy tình yêu của mình. Đã bao nhiêu lần cơ hội đó vụt mất
khỏi tay anh. Rồi anh tự nhủ mình, thôi thì cái gì đến sẽ đến…
Một, hai lần anh dễ dãi buông xuôi, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng
đã 10 năm dài đằng đẵng.
Thời gian quá đủ để làm chín tình yêu, quá đủ để tình yêu
đơm hoa kết trái, nếu như chỉ một lần thôi anh đủ can đảm để
nói với cô rằng “anh yêu em”. Vậy mà anh đã không thể. Bao
nhiêu lần cơ hội đến với anh thì cũng là bấy nhiêu lần anh lựa
chọn giải pháp giữ kín tình yêu cho riêng mình. Anh nâng niu nó
như một viên pha lê mỏng mảnh mà anh sợ chỉ một cơn gió thôi
cũng đủ để làm nó vỡ tan. Anh cất giữ tình yêu của mình như
một vật báu, thi thoảng mới hé ra để nhìn ngắm, vuốt ve và an ủi
nó.

Chẳng phải ai cũng bảo rằng yêu đơn phương khổ lắm hay
sao? Nhưng anh vẫn chọn con đường đó. Anh vốn là một con
người khó hiểu. Cũng là yêu nhưng lại chẳng được may mắn
như người ta, được quấn quít bên nhau, được chia sẻ với nhau,
được gần gũi, được quan tâm, chăm sóc lẫn nhau và cũng chẳng
bao giờ được nói với nhau những lời yêu thương. 10 năm trọn
vẹn một tình yêu với cô là 10 năm anh dằng dặc những day dứt,
trăn trở, dằng dặc những nỗi buồn, dằng dặc những cô đơn anh
không biết chia sẻ cùng ai. Cảm giác của anh cũng giống với
cảm giác của người đang giấu giếm một điều gì đó trong lòng.
Cảm giác ấy khó chịu lắm. Cứ như mình là mắc lỗi mà không
được tha thứ phải luôn tìm cách trốn tránh, dò xét thái độ của
người ta. Thỉnh thoảng lại cứ phải giật mình bởi những chuyện
đâu đâu lại na ná giống của mình. Thế mà anh lại phải giấu đi

khi yêu ai cũng muốn nói!) . Dù có thể gặp nhau một cách chính đáng nhưng anh vẫn thích nhìn cô từ xa với cái nhìn âu yếm mà trước mặt cô anh không thể… . rằng khi anh yêu em anh muốn cả thế giới biết được điều đó. những hạnh phúc cỏn con. đẹp đẽ và trong trẻo vô ngần. Là niềm hạnh phúc khi mỗi ngày đi qua. tình yêu là gì? Là niềm vui. Đó là tình yêu đã ngập tràn trong trái tim vốn rất nhạy cảm của anh khi đứng trước cô. là muốn được sẻ chia với tất cả…Còn anh? Anh không thể hét to với cả thế giới rằng anh yêu cô bởi thậm chí với cô anh cũng chẳng thể nói được điều đó. tình yêu của anh lại lớn dần lên. Hằng ngày anh cũng cố gắng đi qua trên những con đường mà cô thường đi. là đau khổ?…Đơn giản tình yêu là sẻ chia. dù chẳng ai nói được với nhau một câu trọn vẹn nhưng được nghe giọng nói của cô. là nhớ nhung. Là niềm vui. khi mỗi lần gặp gỡ. nhưng đau đớn là người ta chẳng thể biết rằng mình đã yêu người ta. Chính anh tự tạo cho mình con đường đó nên cũng chính anh phải tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ. để được thấy cô đi làm mỗi buổi sớm và trở về khi tan sở. Cũng phải. Cũng sẽ là niềm hạnh phúc vô bờ khi cô tin tưởng nhờ cậy anh giúp đôi ba công việc và là niềm sung sướng tột độ khi anh làm được những công việc ấy một cách trọn vẹn ( bao giờ anh cũng trọn vẹn đối với cô) để được nhìn thấy nụ cười cảm ơn xuýt xoa trên đôi môi cô.một điều thật quan trọng. là hạnh phúc. Hạnh phúc là được yêu cô. Anh tạo ra cho mình một con đường riêng lẻ. Có một ai đó đã từng nói ( câu nói này. được nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên môi cô. song song với cô để chẳng bao giờ cô và anh giao nhau tại một điểm.

dằn vặt. bởi so với niềm vui và hạnh phúc mà anh cố tìm kiếm cho mình ấy là cả một quãng thời gian dài anh đã yêu bằng một trái tim lẻ loi và đơn độc. . So với niềm vui và hạnh phúc. Tất cả chỉ là những niềm vui nhỏ nhoi mà thôi. trăn trở và đau đớn còn da diết hơn nhiều. nỗi cô đơn.

Mỗi lần nhìn thấy cô lại thấy nhói . nhìn quanh cũng chỉ bốn bức tường phẳng lặng. Tình yêu cứ trôi chảy miệt mài trong anh nhưng người ta không đón nhận nó. Đó là mỗi tối. anh trở về căn phòng của mình. Nhưng buồn. đành rằng cho rất nhiều mà chẳng cần nhận lại.(Phần 2) . Tình yêu đến là lạ.. buồn lắm..Đó là khi tình yêu trong anh rất lớn mà anh không thể chia sẻ cùng người mà mình yêu thương. anh một mình trở qua trở lại vì nhớ cô mà chẳng thể nào chợp mắt nổi. anh cảm thấy buồn bã và cô đơn. chính anh đôi khi cũng chẳng muốn đón nhận để làm gì? Để làm gì khi hằng đêm.

không thể đưa tay mà lau giọt nước mắt hôi hổi lăn trên má cô. Anh chỉ dám nhìn cô. nói đôi ba lời an ủi nhạt thếch rồi lại bất lực nhìn cô nở nụ cười gượng gạo mà đứng dậy ra về. những lúc cô buồn cũng không thể cầm nắm bàn tay cô mà an ủi. Anh chán bản thân anh. anh không thể đứng bên cô để cảm nhận niềm vui cùng cô. cũng có thể chẳng bao giờ. Rồi lại trách cứ mình. không biết đến lúc nào cô mới là của riêng mình.đau trong lồng ngực vì anh biết chỉ mình anh yêu vậy thôi. ngang tàng làm gì sao khi đứng trước cô lại chẳng có một chút nào mạnh mẽ? Những lúc cô vui. có cái gì đó nặng trĩu chặn lại nghèn nghẹn ở cổ. không thể là bờ vai vững chắc cho cô dựa vào. có khó gì đâu một câu nói. Chẳng có người con trai nào lại không muốn làm những điều như thế. . không thể nào thoát ra. chỉ ba chữ thôi mà cứ như trôi tuột đi mỗi khi nhìn thấy cô. Lạnh lùng làm gì. Chỉ ba chữ thôi mà bàn tay run run chẳng dám cầm bút để mà viết. Anh cũng muốn nhưng anh không thể.

Giữa cô và anh. Bởi một lẽ. gìn giữ như anh đã gìn giữ tình yêu của mình. Nỗi đau của anh cũng chỉ anh chịu đựng mà thôi…. Anh không thể nói và chưa bao giờ dám nói ra ba tiếng quý giá đó. thiêng liêng mà bấy lâu nay anh đã trân trọng. Anh không thể nói rằng anh yêu cô bởi anh không có đủ dũng khí để vượt qua một điều thật quý giá. . Vì anh sợ. tình yêu của anh chỉ riêng anh biết mà thôi. ngoài tình yêu mà anh dành cho cô còn là sự gắn bó của một tình bạn kéo dài trong suốt quãng thời gian 15 năm không hề ngắn ngủi.

15 năm là bạn của nhau thì có đến 10 năm. anh nổi tiếng nghịch ngợm còn cô lại quá hiền lành. Suốt những năm phổ thông. Cô là người bạn gái thân nhất của anh từ lúc còn học phổ thông cho đến tận bây giờ. Lần nào cô cũng chỉ cãi lại vài ba câu rồi úp mặt xuống bàn khóc nức nở và lần nào anh cũng phải dỗ dành cô bằng một chiếc kẹo mút hay một que kem. Rồi ngày hôm sau lại vẫn như vậy. anh lưu giữ trong mình một tình cảm khác ngoài tình bạn mà anh chắc rằng cô cũng không hề biết. mỗi người một tính. học cùng lớp. Thế mà chẳng ai . ngồi cùng bàn. Bởi ngoài anh ra cũng không ai có thể biết được điều bí mật mà anh đã cố gắng giấu kín. không ngày nào đám bạn trong lớp không được chứng kiến những trận cãi nhau đầy nước mắt của hai đứa. Cô là tâm điểm để cho anh nghĩ ra đủ trò trêu chọc.

hiểu nhau và đối xử với nhau rất tinh tế. Giữa anh và cô tồn tại sự đồng cảm giữa hai tâm hồn nhưng nó cũng không trần trụi mà lại rất tế nhị. Chẳng phải là người yêu nhưng vẫn có thể quan tâm đến nhau. Cả anh và cô đều tự nhận rằng mình may mắn vì đã có một tình bạn như thế. suồng sã. Còn anh và cô. kín đáo. Cũng có nhiều lời đồn thổi khi ngày ngày anh vẫn chở cô đến trường. quan tâm đến cô. cô hiểu anh. Cho đến tận bây giờ. nhẹ nhàng. lại chẳng ai có thể ngờ anh lại dành cho cô một tình cảm đặc biệt đến thế. Những người bạn gái có thể chia sẻ với nhau tất cả những tâm tình thậm chí những điều thầm kín nhất còn những cậu con trai chơi thân với nhau lại có những cách hiểu nhau rất vô tư. tình bạn của hai người vẫn đẹp đẽ và keo sơn như thế. . chăm sóc cô… Thầy cô giáo vẫn nhìn anh và cô với những cái nhìn dò xét.ngờ được họ lại trở thành bạn thân của nhau. tình bạn giữa anh và cô là một tình bạn khác giới mà cũng không phải ai khi có rồi cũng có thể gìn giữ được. Nhưng rồi tất cả những cái nhìn ấy. tình bạn của anh và cô lúc nào cũng gắn bó. nó cũng không suồng sã mà rất tinh khiết. Cả hai gắn bó với nhau như hình với bóng. Ngoài những lúc trêu đùa cùng đám bạn. Cái sự hiểu đó khác hẳn với cái hiểu của những người bạn gái hay những người bạn trai với nhau. chia sẻ cùng nhau tất cả mọi tâm tình. Bởi vì cả anh và cô đều suy nghĩ rất tâm lý. bền chặt. Anh hiểu cô. nhẹ nhàng với cô. những lời nói ấy cũng dần đi vào quên lãng bởi tình bạn của anh và cô vẫn vô tư và trong sáng đến nỗi nhiều bạn bè trong lớp lẫn trong trường có đôi phần nể phục và ghen tị. Thời phổ thông. ít ai có được một tình bạn khác giới đẹp đẽ như anh và cô. anh lúc nào cũng ân cần. Chính vì lẽ đó.

tình cảm của anh vẫn được giữ kín trong lòng. Anh sợ. cô sẽ có thái độ như thế nào? Cô có tình cảm nào khác . thổ lộ với cô tất cả những điều anh giữ kín lâu nay. Anh chưa bao giờ làm tổn thương cô. mọi chuyện sẽ khác. gìn giữ. một khi cô biết tình cảm của anh. làm tổn thương tình bạn mà cả hai dày công vun đắp. Không biết bao nhiêu lần anh tự đặt mình vào hoàn cảnh đối diện với cô. Nhưng bởi vì nó đẹp nên ngoài tình bạn với cô ra.

10 năm yêu cô là 10 năm không biết bao nhiêu lần anh phải đặt lý trí và tình cảm của mình ra để cân đo. hai người sẽ ra sao? Sẽ nhìn nhau một cách ngượng ngịu.Vì suy nghĩ đó. nâng niu như thế. liệu tình cảm ấy của anh có làm vỡ tan tình bạn của hai người không? Liệu rồi sau khi nói xong ba từ khó khăn ấy. rồi anh sẽ ân hận hơn cả sự day dứt trong lòng khi không nói ra được tình cảm của mình. dù không biết bao nhiêu lần đứng trước mặt cô. sẽ đối xử với nhau khách sáo. Cũng vì lẽ đó. anh vẫn không đủ can đảm để tâm sự với cô những điều mà ít ra với tư cách là những người bạn thân với nhau họ nên làm.ngoài tình bạn đối với anh không? Nếu chỉ đơn thuần là tình bạn. xa lạ… và tình bạn sẽ mất hay sao? Anh không dám nghĩ nhiều hơn thế. Tình bạn của anh và cô đã được giữ gìn như thế. . Chẳng thà anh giấu kín trong lòng để được gần cô còn hơn là nói ra để rồi gặp nhau mà ngượng ngùng quay đi như những người xa lạ. sao anh lại có thể. đã được tự hào. Rồi cô sẽ trách anh nhiều lắm. nếu cô không chấp nhận. đong đếm.

Nụ cười rạng rỡ của cô lúc đó khiến anh hạnh phúc đến vô bờ. Nhưng rồi. gõ gõ tay lên trán cô một cách hóm hỉnh : . anh không nói được. Nhưng anh và cô lại tiếp tục cùng nhau trên một con đường. thật. cô có còn vui được như thế nữa không? Gương mặt cô trong liên tưởng của anh từ rạng rỡ chuyển sang ngạc nhiên rồi lại bất ngờ lạnh lùng. lứa bạn của anh. anh hãy nói với cô rằng anh đi là vì anh muốn ở cạnh cô. Thế nhưng. dù là bạn thân nhưng đó là lần đầu tiên cô cầm lấy hai bàn tay anh mà hét lên sung sướng : . Hết cấp 3.Thật á? Cậu thi cùng trường với tớ thật chứ? Thật phải không? Có lẽ vì quá vui mừng nên cô không để ý thấy vẻ mặt bối rối và bàn tay của anh mà cô cầm nắm đang run rấy. Nếu anh nói ra. Cô đã rất vui mừng. niềm vui ấy cứ mơn man trong anh. lúc bấy giờ. nói đi.Ngốc nghếch cũng được. . hết sức xa lạ. tớ phải đi cùng cậu để mà kèm cặp cậu chứ. ngốc nghếch thế kia mà. Con đường đó là chính anh đã lựa chọn để được gần cô. miễn sao có cậu ở bên là tớ vui rồi. vẫn có cái gì đó đã ngăn anh lại. văng vẳng trong đầu anh : “Tớ không muốn . ngày tháng dằng dặc rồi cũng cứ nối gót qua đi. Nói đi.Ừ. ai cũng lựa chọn cho mình một con đường riêng để đi. là vì anh đã yêu cô. giọng cô đanh lại. là vì anh muốn ở bên cô. nhìn thấy cô mỗi ngày. là vì mỗi phút mỗi giây anh đều nhớ cô đến ngạt thở. Anh vội vã rút tay ra và lấy lại sự điềm tĩnh rất nhanh sau đó. nó là động lực khiến anh nghĩ đó chính là lúc anh nên nói với cô tình cảm của anh. Đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất anh không giấu được tình cảm của mình dù cho điều đó cũng chỉ mình anh biết cũng đủ để làm anh giật mình.

Cái bóng của một người bạn thân trong anh là quá lớn. anh cũng nên thử một lần để biết đâu sự dũng cảm ấy lại mang về cho anh một chút may mắn. không cần đâu”… Cái suy nghĩ xấu xa đó đã khiến cho những thôi thúc trong anh trôi tuột như hạt cát rơi khỏi kẽ tay. dù có trầy da tróc thịt để giành giật một chút cơ hội mỏng manh. Anh không mất một cái gì dẫu trong lòng anh đang bị xáo trộn bởi những con sóng dập dềnh như chính cái dập dềnh đang hiện hữu trong suy nghĩ của anh. . anh cũng sẽ giữ được luôn cả tình bạn của anh. không đủ dũng khí để đè bẹp nó mà đứng lên. rồi cả hai chấp chới cùng rơi phịch xuống đất. anh phải làm sao? Thà rằng anh giữ chặt tình yêu của mình. anh không đủ sức để vượt qua nó.cậu đi cùng tớ. Tình yêu bấp bênh nhỡ đâu lại làm cán cân bên kia nhẹ bẫng. Cơ may là một nửa nhưng anh cũng đâu có dám đặt tình bạn và tình yêu lên cán cân.

Phần 3. Anh mỉm cười mãn nguyện. Nếu cô đỗ. cũng dễ thôi. anh không đỗ. nếu một trong hai người không đỗ đại học. anh chỉ nghĩ đi nghĩ lại một chuyện duy nhất. Cả tháng qua. Chẳng ai biết anh làm gì. làm sao để vẫn được ở bên cô. anh sẽ kiếm một việc làm nào đó ở nơi cô học. vừa thắc mắc. đám bạn trai chơi thân từ thời còn cởi truồng chạy lông nhông tắm mưa khắp xóm vừa ngạc nhiên.. có hội hè nào tụ tập mà lại thiếu anh.. Suốt 1 tháng chờ đợi kết quả. Vậy mà dịp này lẽ ra là dịp xả hơi thì anh lại vắng hẳn. Thế mà dường như ông trời đã định sẵn cho hai người cái duyên số được ở cạnh nhau. Chỉ có anh khi nhận được kết quả mới thở phào nhẹ nhõm. anh là con trai. Trước đây. . xì xầm bàn tán bảo anh hâm từ sau kỳ thi đại học. Nhưng .

cô không thì anh phải làm sao? Anh đâu thể rủ rê cô theo anh được… Giải pháp tốt nhất là cả anh và cô cùng đỗ đại học. Lại cùng nhau bước đi trên một chặng đường mới. Một tháng trời. Anh gần như không ra khỏi nhà suốt 1 tháng và nhất định không gặp mặt cô một lần nào.nếu anh đỗ. nếu không thì chỉ mình cô đỗ là được rồi. Cuộc sống sinh viên xa nhà lại càng làm cho anh và cô ngày càng gắn bó nhau hơn. Những khó khăn trong cuộc sống thường ngày cả hai nương tựa vào nhau. anh tự mình hằng đêm cầu khẩn và đặt ra hình thức khắt khe để đổi lấy ước nguyện của anh. Ý nghĩ đó cứ xoay chuyển trong anh. Có lẽ nào vì thế ông trời đã động lòng thương anh chăng? Cả cô và anh đều nhận được kết quả trúng tuyển đại học. Suy . dìu dắt nhau vượt qua.

Có nhiều lúc anh còn tự hào với chính mình bởi anh chắc rằng chẳng ai trên đời này có thể hiểu cô bằng anh.nghĩ cũng ngày một trưởng thành. Nhưng có một điều mà anh chưa bao giờ chạm tới. Có vẻ như cô cũng hiểu điều đó nên tất cả mọi buồn vui của mình cô đều dồn hết cho anh. bây giờ cũng đã chín chắn hơn. Có những chuyện thời học sinh còn ngượng ngùng. Cũng giống anh thôi. đó là 1 góc khuất nhỏ nhắn trong tâm hồn cô. cô cũng đâu có biết được trái tim anh đang đập những nhịp đập vì ai? . càng ngày anh càng hiểu cô nhiều hơn. Vì thế. con trẻ. cho dù cô có hiểu anh bao nhiêu. Tình cảm của cô là điều mà cô luôn giữ kín. cởi mở hơn. anh còn khám phá được ở cô thêm nhiều điều thú vị.

Nhưng cả anh và cô đều không nhận ra điều đó? Họ cố tình hay họ không dám chấp nhận. khi chẳng còn ai theo đuổi. cũng chẳng hiểu được sao anh lại có cái ý tưởng đó trong đầu. Điều đó đáng lẽ ra sẽ tuyệt vời hơn với nhiều khi người ta yêu nhau. nếu tớ ế chồng tớ bắt cậu về làm chồng tớ. với cô chẳng ai tốt bằng anh và với anh cũng chẳng ai có thể thay thế cô. anh sẽ ngỏ lời với cô.Cậu ám quẻ tớ thế này thì làm sao có ai dám ngó ngàng tới tớ. Vả lại. nó thuộc về những người sinh ra để dành cho nhau. Vì thời gian của cô. Cô không dành thời gian và tình cảm cho họ. cô đã dành để chờ đợi một điều từ rất lâu. thậm chí anh còn có những ý nghĩ ngốc nghếch hơn là anh sẽ đuổi bất cứ thằng con trai nào dám lảng vảng quanh cô cho đến lúc cô già đi. Một điều mà anh vẫn không dám nói với cô. đến giờ này mà cũng chẳng có ai thèm dòm ngó… Chẳng ngờ câu trả lời tỉnh queo của cô lại khiến anh giật mình : . là tại họ chỉ dám nghĩ cái điều quan trọng nhất ấy trong lòng mình mà đâu có dám nói với người kia. cả hai đều không đủ can đảm . Anh phì cười với cái suy nghĩ điên rồ của mình. Cái vẫn luôn tồn tại là tình bạn. Cũng có khi anh lấy sự bông đùa để dò hỏi tình cảm của cô. Đâu phải tại ông trời trớ trêu. rằng anh sợ cô bạn thân của mình ế chồng. Dễ thôi mà? Nếu thật thế thì sao? Đã có lúc anh mong đó là sự thật. Giá như anh hiểu được điều bí mật đó có lẽ anh đã không phải tự dằn vặt bản thân mình cho đến tận bây giờ. chưa cần anh phải dùng sức mạnh của mình để tống cổ những vệ tinh xung quanh cô thì cô cũng đã khéo léo cắt đuôi họ một cách nhẹ nhàng. 4 năm trời là quãng thời gian kéo hai người lại gần nhau hơn nhưng vẫn không có một cái gì thật sự định hình trong họ. Giá như anh biết được. là tại anh và cô .

bước qua sự sắp đặt của số phận đã để cho hai người cạnh nhau nhưng lại không thuộc về nhau. không thể giải thích được vì sao trong ngần ấy năm anh vẫn giữ vẹn nguyên một tình yêu như thế. Có nhiều đêm anh giật mình nhìn lại. Nhưng càng yêu cô bao nhiêu thì lời yêu trong . Thời gian càng chất chồng thì tình yêu trong anh lại càng trở nên im lìm. nặng trĩu. Tình cảm đó trong anh không những không bị màimòn mà mỗi ngày trôi qua anh lại thấy yêu cô nhiều hơn. Bốn năm đại học trôi qua chóng vánh như một giấc mơ.

Phải bắt đầu như thế nào. 10 năm ư? Không. bon chen. suốt những năm qua anh đã trân trọng từng giây từng phút để đắp đầy tình yêu trong anh.anh lại càng khó nói bấy nhiêu. cái mặt trơ lì chình ình trong gương khiến anh thấy chán ghét đến cực độ. có thể cả cuộc đời này. anh còn thời gian đâu để mà yêu cô? Anh không thể. là hậu quả của những đêm dài thức trắng. gấp ba lần số năm anh yêu cô anh mới kể hết được. suôn sẻ khi anh đứng giữa cuộc đời đầy hối hả. chẳng bao giờ có đủ thời gian để anh nói hết với cô tất cả những tâm tư trong sâu thẳm của mình. Cũng có khi. Anh nhìn lại mình trong gương. Anh không dám bỏ lỡ. Anh im lìm. phải gấp đôi. Cuộc sống đã không an nhàn. nỗi lòng càng nặng và ngôn ngữ lại càng trở nên trơ lì như đá. phải bắt đầu như thế nào để cô biết anh yêu cô và đã yêu nhiều ra sao? Làm sao anh có thể kể được với cô tình cảm của anh trong suốt những năm qua. Nhưng nếu như vậy. của những nghĩ suy quẩn quanh mà anh không thể thoát ra. 27 tuổi mà những nếp nhăn đã xuất hiện ở đuôi mắt. . Nên tình yêu càng đầy.

Người ta . lương không cao. Tốt nghiệp đại học. Hết chỗ này đến chỗ kia. anh cũng muốn là chỗ dựa cho cuộc sống của cô cả về vật chất lẫn tinh thần. Có thể không là một người giàu có nhưng đủ để đỡ đần cho cô. Trong thâm tâm. chỉ gọi là tạm đủ nhưng công việc nhàn nhã. Nhưng anh thì lại là một thằng trai có nhiều hoài bão. Thôi thì con gái có công ăn việc làm ổn định. Nên anh mong muốn mình sẽ tìm được một công việc kiếm ra tiền. dù chỉ là giấc mơ thôi. sống cuộc sống nhẹ nhàng. sẽ trở thành người vợ hiền lành. Thế nhưng thời gian cứ qua đi mà anh vẫn chưa hài lòng với bất cứ công việc nào. cô tìm được một việc làm tại một cơ quan nhà nước. nhu mì của anh. bình yên có lẽ cũng đã là quá may mắn giữa cái lúc người ta chạy sấp chạy ngửa vì việc làm thế này. dù chẳng biết đến bao giờ nhưng anh vẫn có một tư tưởng mặc định rằng cả cuộc đời này cô sẽ ở bên anh. chỗ nào nhiều nhất cũng không quá một năm.

Khi làm việc với mức lương khá cao anh lại ngại với những chuyến công tác xa. Nhưng anh lại đòi hỏi sự hoàn hảo. Nhất định cô sẽ từ chối. Ngay cả con đường đi làm mỗi ngày cũng thiếu vắng bóng cô. Mọi dự định vẫn nằm trong những tính toán của anh còn cô vẫn tiếp tục đi trên con đường của cô. Cô ngày càng trở nên xa cách với anh.bảo được cái này thì mất cái kia. Anh cố gắng tìm ra những lý do để giải thích cho những hành động khác thường ấy. nhất định là thế. Cô đâu có đủ niềm tin để trao cuộc sống của mình cho anh. Nỗi lo sợ mất cô ngày càng lớn dần lên trong anh. không phải anh sợ vất vả mà anh sợ không được gặp cô. đơn giản chỉ vì anh quá hiểu cô. Cô vẫn là cô của ngày xưa trong anh nhưng có một cái gì đó trong cuộc sống này đang dần dần làm cô thay đổi. Dạo này anh và cô không thường xuyên gặp nhau. Anh không chấp nhận lời giải thích của cô. Anh đâu dám nói rằng anh yêu cô khi lúc này anh không thể cho cô một cái gì. Lúc khác anh lại không hài lòng với công việc ổn định nhưng mức lương lại ít ỏi… Bởi vậy. cô không có thời gian để gặp anh rồi vội vàng tắt máy. mãi nhưng anh vẫn chưa thể đi trên một con đường quang đãng. chưa biết phải lựa chọn cho mình một cuộc sống như thế nào cho phù hợp. không được đỡ đần cho cô trong cuộc sống hằng ngày. Đó cũng là một trong những lý do khiến cho anh ngày càng khó mở lời với cô. Bởi yêu cầu của anh đồng thời phải thỏa mãn cho cả hai người. Mỗi lần có điện thoại của anh cô đều ngập ngừng trả lời vì công việc quá nhiều. Anh biết có một điều gì đó đang diễn ra trong cô nhưng để gọi tên điều đó thì anh lại không thể làm . Anh cảm nhận được điều thay đổi đó ngày càng lớn lên khiến anh rất sợ hãi.

Cô không gặp anh cũng chẳng giãi bày tâm sự với anh như ngày xưa. Sẽ không có chuyện đó. Cô không thể biết được điều bí mật đó. Phải có một lý do khác. Anh không tin vì điều đó mà cô tránh mặt anh. ăn cơm chung vào những ngày cuối tuần như chưa hề tồn tại trong suy nghĩ của cô? Tại sao lại thế? Anh đã làm gì sai đối với cô? Cô giận anh? Hay… Hay cô đã biết được tình cảm anh dành cho cô? Nên cô lảng tránh anh. anh đã giấu rất kín. Dường như thói quen gặp anh hằng ngày và đến thăm anh. hàng nghìn lần chuẩn bị tinh thần để ứng phó với tình huống này. lảng tránh tình cảm của anh.được. Trời ơi. Nhưng nếu sự thật là thế thì anh phải làm sao? . chẳng lẽ cô đã yêu một người nào đó hay sao? Anh bất chợt hoảng hốt với suy nghĩ của mình dù trước đây anh đã hàng trăm. Không. kín đến nỗi dù bằng cảm nhận cũng không có một ai khác ngoài anh có thể biết được.

anh ngồi phịch xuống như một kẻ vô hồn. đừng góp ý. nếu không thể hiểu hết cô. Người sẽ ở bên cô không phải là anh mà là một người con trai hoàn toàn xa lạ. lạc lõng và yếu đuối. có hiểu cô không? Người ta có biết. người ta có làm được không? Rồi khi cô cần một người để tâm sự.. không phải dễ mà nói ra. Nhưng rồi cô có hạnh phúc không? Người con trai đó có thực lòng yêu cô không? Anh ta có tốt. xinh xắn. Chỉ nghĩ đến đó thôi nhưng tâm trí của anh đã hoàn toàn tê dại. anh rơi vào quên lãng và thế là cũng chẳng bao giờ có cơ hội mở lời với cô về tình yêu của mình. mỗi lúc buồn. thích đọc thơ cho người khác nghe. anh sẽ mất cô.. thích uống café nhiều đá. anh ta có biết những điều nhỏ bé ấy không? Họ làm sao hiểu cô bằng anh. đừng dỗ dành. sinh cho người ta một đứa con.. chỉ lắng nghe thôi vì đó là tâm sự của cô. vừa hát. Cô không thuộc về anh. anh biết nên anh cũng không thể giữ cô là của riêng mình. cô đâu thể vô tư mà chạy đến bên anh để trút hết cho anh những vui buồn. vừa làm. thích tự làm việc một mình. .Anh sẽ mất cô. thích cắm chỉ một loại hoa: Hoa hồng màu đỏ gạch. cũng chẳng phải những điều cần gỡ rối nên cô không muốn những lời khuyên bảo. anh đâu còn là gì. bực dọc. Rồi sẽ lấy người ta làm chồng. cô vẫn thường hay khóc. sao anh lại sợ hãi đến thế? Rồi khi cô yêu người ta. anh ta có biết ngồi im mà lắng nghe cô. tình bạn sẽ trở nên xa cách. Cô đã có người ta luôn ở bên cô cơ mà. đừng lau nước mắt. Đúng. Chân anh như bị treo nghìn tảng đá. Hay người ta có biết cô thích những thứ đồ nhỏ bé. cho con. sao họ có thể đem đến hạnh phúc cho cô? Sao anh lại run rẩy. đừng cắt ngang câu chuyện của cô. dành hết thời gian cho chồng. hãy để cho cô quẳng hết nỗi buồn trong lòng mình bằng những giọt nước mắt. nhiều sữa và thích ăn kem nhưng chỉ một loại kem duy nhất là kem dâu… Người mà cô sẽ yêu.

.

họ bàn tán với nhau về việc cô đã có người yêu.Phần 4 : . điều đó chẳng phải khiến họ rất tò mò hay sao. cố kiếm đi một cô nhanh nhanh còn ăn mừng luôn thể”. Có người còn vỗ vai anh khích lệ : “ Thôi nào. như một thói quen đã được lập trình. “kén cá chọn canh” chẳng để ý một ai và chẳng chấm bất cứ một người con trai nào mà bạn bè từng giới thiệu. một trong hai kẻ hâm đã bắt đầu hết hâm.. Anh chỉ cười trừ mà thâm tâm anh lại xốn xang vừa như muốn biết một điều gì lại vừa như rất sợ cái điều mà anh muốn biết ấy. Bạn bè của hai người. Và bạn bè tìm đến anh để hỏi cho ra nhẽ. Họ háo hức cũng phải bởi lâu nay cô trong mắt bạn bè là một người khó tính. nếu có bất cứ một thắc mắc nào về người này cũng ngay lập tức hỏi người kia. Vậy mà những điều anh lo sợ kia lại sắp sửa trở thành sự thật. Anh và cô. lắc đầu trả lời một cách đơn giản rằng lâu nay hai người ít gặp nhau. . anh không rõ về cô. Những ngày này cũng vậy. Anh chỉ gượng cười. Nhưng chính điều đó lại càng làm cho bạn bè thấy lạ nên càng nghĩ rằng anh và cô đang giấu họ. còn mình cậu nữa thôi đấy..

chỉ còn những nụ cười gượng gạo. ngột ngạt. Dường như cô muốn nói với anh điều gì đó mà lại không thể nói ra. Cô lại thở dài. Từng mẩu đối thoại vụn nát thỉnh thoảng lại chát chúa đập vào bốn mảnh tường vang lên khô khốc. Cũng như anh trong suốt bao năm nay cũng chỉ muốn nói một điều thôi mà cũng không thể nói được. Anh đếm được đã năm lần cô thở dài. Cô xuất hiện trước anh giữa khi tâm trạng anh rối bời. cô cũng đâu biết . Chỉ im lặng đến sợ hãi. là bạn thân. Cái im lặng khiến cho căn phòng dường như trở nên trống rỗng. Không một lời giải thích. Điều đó khó nói với anh vậy sao?Nếu như là chuyện đó. chuyện cô có người yêu. một chuyện trọng đại vậy mà sao lại khó tâm sự với bạn thân như thế chứ? Anh là bạn thân của cô cơ mà. Anh không dám hỏi những câu hỏi đang quay cuồng trong anh.

tiếng thở dài tiếp theo chưa kịp thoát ra đột ngột bị chặn lại.Tớ đến chỉ để nói với cậu. Cô cười. Đâu có điều gì ngăn cô không thể nói với anh? Cô không còn tin anh ư? Sao cô có thể thay đổi nhanh đến thế? Anh khẽ nhìn sang cô. khi cô quay sang và bắt gặp cái nhìn của anh. cậu mãi là người bạn tốt nhất của tớ… . . nụ cười buồn nhất mà anh phải nhìn thấy từ cô. rất nhanh.được tình cảm trong lòng anh.

Không.Điều đó có quan trọng gì đâu. Cô lắc đầu. … Lại im lặng.Nhưng mà. làm gì có chuyện gì.. chỉ là dạo này công ty có nhiều việc quá. không có nhiều thời gian bên cậu như xưa nên tớ nói vậy thôi. Nhưng cô đột ngột đứng dậy : . . Dù là gì thì anh cũng đón nhận như bao năm qua anh vẫn chuẩn bị tinh thần để đón nhận như thế. anh lại là người mở đầu trước : . không hề nhìn sang phía anh : . . Dù biết cô không thích bị ngắt mạch suy nghĩ khi cô chuẩn bị nói một điều gì nhưng dường như bị cái không gian ấy đè nén đến ngạt thở. . Tớ nghe đây. giây phút đó cứ kéo dài khiến cho không khí quanh hai người trở nên bức bối. tớ muốn nói với cậu… Cô ngập ngừng. tớ hiểu mà.Không phải có chuyện gì đấy chứ?. chuyện gì? Cậu nói đi.Tớ… Anh nhìn cô chăm chú. trong anh bây giờ hoàn toàn trống rỗng chỉ còn lại duy nhất sự nín thở đón chờ những lời nói từ cô.Ừ.Sao bỗng dưng cậu lại nói thế? Im lặng… .Sao vậy? Là chuyện khó nói vậy à? .

Nếu cần. chuyện này cũng không quan trọng lắm. ăn cơm ở nhà tớ nhé! Đôi chân cô như vội vã chạy ra cổng khi chưa kịp nghe câu trả lời từ anh. Anh hiều cô. Có phải anh sẽ xa cô? Một nỗi hờn ghen vu vơ dấy lên trong tâm trí anh. giống như những lời người ta nói khi sắp xa nhau. có ai phủ nhận? Có người yêu là phải chấm dứt tình bạn ư? . Những lời đó. cô không phải là người thích làm một việc tùy hứng. Cô có người yêu thì sao chứ? Cô vẫn là bạn của anh.Thôi. Tớ về đây. Tình bạn của cô và anh như thế nào.. nên cô cũng chẳng bao giờ tự dưng nói ra những lời lúc nãy cô nói với anh. tớ nghĩ rồi. tớ nói cậu nghe sau. có ai không biết? Nó đẹp đẽ ra sao. điều đó từ trước đến nay ai cũng biết. Anh biết cô đang giấu anh. Cuối tuần này.

chắc hắn ta là một kẻ ích kỷ. cười nói cũng cười nói với mình. họ đâu thích nửa kia của mình thân thiết với người bạn khác giới. anh cũng đã rất buồn hay sao? . Chính anh. là con người mấy ai không ích kỷ. Cũng phải. Chỉ thích giữ rịt lấy cho riêng mình. dù trên danh nghĩa là bạn nhưng không phải anh cũng muốn giữ cô cho riêng mình hay sao? Chẳng phải mỗi lần cô nói nói cười cười cùng người con trai khác . đàn ông. đàn bà. chia sẻ cũng chia sẻ với mình mà thôi.

chỉ còn một lối thoát duy nhất. nỗi đau của tình yêu bị chôn vùi khi chưa kịp mở ra. chỉ cần như suy nghĩ lúc này của anh. cũng chưa cần đến sự thật làm gì. Cũng như tâm trạng của anh bây giờ. hỗn loạn. càng quẫy đạp càng không thể vượt ra khỏi chính mình. Giá mà.. nỗi đau đó như chính anh đang bị người ta cắt đi phần gan ruột của mình mà nhấn chìm xuống biển khơi rát mặn. anh sẽ nói với cô tất cả tình cảm của mình. thỉnh thoảng lại nhéo một cái. hắn như một bóng ma lẩn quất trong mọi tế bào thần kinh của anh. Anh đã suy nghĩ. sẽ mở toang nó ra. . hắn hiện hữu trước anh thì quá dễ đối với anh... nếu sự thật cô có người yêu. cấm không cho hắn dù chỉ một bước lởn vởn quanh cô. anh cũng muốn trút hết giận dữ lên cái thằng có tên gọi Người yêu ấy và tống cổ hắn đi thật xa. nỗi đau ấy còn đỡ hơn gấp ngàn lần nỗi đau phải giấu kín trong lòng. nhất định. đằng này. thỉnh thoảng lại cấu một cái. Đáng lẽ ra cô chính là người giải thoát cho anh nhưng cô không nói gì lại càng khiến anh mơ hồ. anh càng bị lấn sâu vào mớ bòng bong. dù cô không đón nhận đó. anh sẽ nói với cô. sung sướng lắm. giật mình thon thót còn hắn chắc hẳn phải hả hê. làm cho anh đau. Cuối tuần này..

Có gì đón chờ anh trong ngôi nhà kia? Có cô. Cảm giác của anh lúc này giống với cảm giác của người đi xa lâu ngày mới trở về thăm quê hương. thăm ngôi nhà nhỏ xinh quen thuộc của cô. sao anh lại hồi hộp đến thế? . cái giờ phút này. vừa xa lạ nhưng lại vừa gần gũi. Đúng ra chỉ mới ba tuần nhưng sao thời gian đối với anh lại có thể chậm chạp như thế. Có những lời tự thú của anh hay những lời trách móc của cô? Hay một cái gì đó sẽ ùa vào anh khi bàn chân anh bước qua cánh cửa. có anh. Căn nhà trước mặt anh bỗng dưng khác hẳn. Vừa có cảm xúc của sự bỡ ngỡ lại vừa thấy thân quen.Phần 5 Anh dắt xe vào và không quên cài lại cánh cổng sắt một cách cẩn thận. lại vừa như muốn khước từ nó. Anh vừa như muốn đón đợi nó. Đã lâu anh chưa đến thăm cô. Cảm xúc đó lại chính là tâm trạng của anh ngay lúc này. thăm lại ngôi nhà nhiều kỷ niệm của mình. vừa muốn bước thật nhanh ôm chầm những kỷ niệm nhưng lại vừa muốn thật chậm để giữ mọi kỷ niệm khỏi vỡ òa.

. . Anh ta chỉ cao hơn cô một chút. tò mò đã kéo chân anh đứng trước ngưỡng cửa. anh ta đứng cạnh cô sao mà xứng đôi quá. trông hiền lành và cũng dễ gần như khi người ta nhìn vào gương mặt cô. “Tụi tớ”? Cô có thể nói về cô với anh chàng đang xắn tay phụ bếp cùng cô bằng thứ ngôn ngữ thân mật vậy sao? Cứ như hai người là một vậy ư? Cậu ta là ai. là ai và còn có thêm ai nữa? Chỉ vừa nghĩ đến đó. sự băn khoăn. Cô đang nói chuyện với ai? Hôm nay không phải chỉ có anh và cô thôi sao? Lần gặp nhau cuối tuần nào cũng chỉ anh và cô. chỉ hai người để có thể thỏa sức hàn huyên. Đang dùng dằng với bó hoa hồng màu đỏ gạch anh mua tặng cô thì tiếng cô nói chuyện vọng ra khiến anh giật mình. chờ tụi tớ một chút. sao im lặng thế? Sao không vào đi.A. khuôn mặt điển trai giấu sau cặp kính cận. tâm sự? Sao hôm nay lại xuất hiện một người thứ ba. cậu đến rồi à. sao lại đứng cạnh cô…Mà cũng phải.

Anh đáp lời chào của anh ta một cách ngượng ngịu. mời anh vào nhà.Chào anh. một nụ cười méo mó cố nở ra trên gương mặt vốn đã lạnh lùng lại càng làm cho anh trở nên xa lạ hơn bao giờ hết. chào anh. . Suốt đêm qua anh đã thôi không còn suy nghĩ về chuyện cô có người yêu nữa. . anh đã cho rằng nếu chuyện đó có thật thì hẳn anh phải là người mà cô sẽ thông báo đầu tiên.Anh ta nhìn về phía tôi sau câu nói của cô và nở một nụ cười thân thiện : . Sự thật dù không muốn cũng vẫn đang từ từ tiến về phía anh để anh có thể cảm nhận nỗi đau ngày một rõ ràng hơn. Dù không muốn chấp nhận nhưng anh cũng đã lờ mờ cảm thấy điều gì đang diễn ra.Vâng. Thế nhưng đã ba tuần kể từ khi cậu bạn rót vào tai anh cái tin không tốt lành một chút nào ấy.

Các cụ ngày xưa đã nói thì cấm có sai : “Thức đêm mới biết đêm dài” . Cả một đêm dài dằng dặc anh chỉ nghĩ đến giây phút đó. Nhưng anh chẳng cần phải được quá nhiều như thế. Cô hiểu anh và cô sẽ hiểu tình yêu của anh như thế nào. Và bởi anh hiểu cô nên anh tin cô và tin rằng cô không nói với anh nghĩa là không có chuyện gì. nỗi buồn của anh trong suốt bao năm nay? .anh vẫn chưa nghe một lời nào từ cô. Anh tin và chuẩn bị tinh thần cho giây phút trọng đại ấy. nghĩ đến lúc đối diện với cô. nghĩ đến gương mặt cô lúc cô lắng nghe những tình cảm của anh có khác với việc cô đã lắng nghe tất cả mọi niềm vui. thế là quá đủ với anh rồi. Suốt một đêm anh nghĩ ra cho mình cái viễn cảnh tốt đẹp của ngày hôm nay. Thời gian trôi qua một cách chậm chạp. Anh trằn trọc. Vừa phải thật lãng mạn lại vừa phải làm thế nào cho cô biết tình yêu của anh suốt bao năm qua nhiều ra sao. hết trở đi trở lại trên giường rồi lại đứng lên đi đi lại lại trong căn phòng vỏn vẹn 20m2 của mình chỉ để lấy can đảm nghĩ ra một cách nào đó để tỏ tình với cô. chỉ cần nói được với cô rằng anh yêu cô.

cô đã giao cho anh cất giữ chiếc chìa khóa còn lại và dặn dò một cách cẩn thận : “Nhớ đấy. khi cô chuyển ra sống riêng trong ngôi nhà để tiện cho việc đi làm. trước mắt anh là ai? Là chuyện gì sẽ đến với anh. 1 của tớ. Anh chỉ nghĩ đến những niềm vui. Vậy mà giờ đây. Từ lâu rồi. luôn khiến anh phải sống trong một nỗi sợ hãi mơ hồ. Bao nhiêu lo lắng.trên đời chỉ có 2 chiếc. 1 của cậu. Suốt đêm qua anh đã không còn nghĩ đến những điều không may mắn ấy. Kể cả chuyện cô có đón nhận tình cảm của anh hay không và cả chuyện bấy lâu nay luôn trăn trở trong lòng anh. tớ mà làm mất tớ sẽ đến hỏi cậu nên . sợ hãi của những ngày qua lại ùa về bủa vây quanh anh. Lẽ ra người thân thuộc với cô. nếu chẳng phải người yêu sao lại tự nhiên khi ở trong nhà cô đến thế. phiền muộn mảy may vương vấn trong anh. Anh ta. đến hạnh phúc mà không có một chút gì lo lắng. Anh háo hức mong chờ ngày hôm nay. với ngôi nhà này phải là anh mới đúng.

Có thể cô đã không còn đặt niềm tin của mình nơi anh nữa. Nhưng bây giờ.cậu phải giữ gìn nó. Cũng phải. Còn trong anh lúc đó lại dấy lên một niềm kiêu hãnh vì anh biết cô đã dành cho anh một niềm tin tuyệt đối. là bạn thân nhất nên cô không ngại chia sẻ bất cứ điều gì. anh lại cay đắng nhận ra niềm kiêu hãnh đó trong anh đang dần dần bị xé vụn. bởi anh là bạn thân của cô. Anh giữ gìn nó trong cái cảm giác của một người có trách nhiệm gìn giữ một nửa còn lại của ngôi nhà mà cô đang ở. Từ lúc cô trao cho anh chiếc chìa khóa còn lại của nhà cô. Anh sợ cái . nghe chưa?Không được để mất đâu đấy”. Cô đã chọn anh chứ không phải một ai khác. nó vẫn nằm vẹn nguyên trong túi áo anh.

Cô có thể đã chẳng còn tin tưởng anh. một nụ cười rất nhanh.cảm giác khi bị người ta tước bỏ cái đặc ân mà chính người ta đã ban cho anh. Cô đã không nói với anh về người đàn ông kia. Anh nuốt ngụm nước trà đắng chát trong miệng. không một lời thanh minh với anh về những lời đồn đại của bạn bè ngoài kia và bây giờ người đàn ông trong nhà cô đang thay cô rót chén nước. nói đôi ba câu chuyện với người khách là anh đang rất lạ lẫm trong ngôi nhà mà anh quen thuộc đến nỗi nhắm mắt lại anh cũng có thể tưởng tượng ra vị trí của từng đồ vật dù là nhỏ nhất nằm ở chỗ nào. méo xệch trên môi anh. . Bất giác anh mỉm cười. ngụm nước trôi tuột qua vòm họng nhưng cái vị đắng chát cứ chặn lại nơi cổ.

Trên bàn ăn. Cho đến giờ phút này. Anh đang phải trả giá cho cái gì? Anh không còn nghĩ đến tình cảm của mình nữa.Ừ. Hôm nay cô làm rất nhiều đồ để nhấm nháp thay vì chỉ mấy món ăn mặn chỉ dùng với cơm. hai người ngồi về một phía đối diện với anh. Cảm giác của anh giờ đây cũng giống cảm giác của người đứng giữa biển khơi mênh mông. Có được không? Cẩn thận em nhé.Phần 6 Mâm cơm cô dọn ra khác hẳn những lần mà cô và anh đã từng ăn chung.Không sao mà. Cô dành cho anh ta một nụ cười trìu mến. Cũng phải. anh như một tội đồ. anh ta đang đưa tay định nhấc chai rượu lên thì cô ngăn lại : . Phía bên này. em giới thiệu hai người với nhau luôn thể. Lạnh lùng và xa lạ. Chai rượu được đặt ngay ngắn trên bàn. trong suốt đến mức có thể thấy được mọi vật rõ ràng khi nhìn xuyên qua nó. nghĩ đến chỉ càng thêm đau đớn nhưng còn tình bạn giữa anh và cô thì sao? Cô bây giờ nhìn anh như thể anh là người mới quen.Anh để em. kể từ khi . Phía bên kia bàn. Anh ta nhẹ nhàng nhường lại cho cô : . một kẻ thừa thãi lén lút theo dõi mọi hành động. mâm cơm có hai người đàn ông và cũng có thể để chúc mừng cho một sự kiện nào đó. . mọi cảm xúc đang từng phút biến đổi trên gương mặt cô. cử chỉ. lẻ loi đến vô cùng. em vậy em rót đi. thịnh soạn như thế có gì là lạ.

Anh chẳng biết phải làm gì. Anh đã nghĩ phút giây này anh không thể chịu được nhưng anh không ngờ mình đón nhận nó nhẹ nhàng đến thế. Cô nói. anh nhỉ. Anh phải làm gì đây? Cô là bạn của anh. Còn đây là… là bạn trai của tớ…Hôm nay ra mắt với cậu… Sau câu nói đó. một luồng điện chạy xuyên qua người anh làm anh đau nhói. Nhưng anh yêu cô cơ mà? Anh đã để cô thuộc . Anh thấy trong mình nhẹ nhõm. Cô đặt chén rượu ngay trước mặt anh rồi đặt chén còn lại trước mặt anh ta. trong lúc nói. cô chỉ nhìn đâu đó trên mâm cơm rồi lại nhìn sang phía anh ta : . anh phải cười vì vui mừng cho cô mới phải. phải thật bình tĩnh. người anh nóng rần rật. lần đầu tiên trong bữa cơm. Có một cái gì đó đang tan chảy trong anh chực thoát ra ngoài nhưng anh đã kịp giữ nó lại. Khuôn mặt bỏng rát.Em giới thiệu hai người với nhau nhé. Nhưng cảm giác ấy chỉ tồn tại trong chốc lát. Đây là bạn em. Những mạch máu trong anh như bị vỡ ra. cô vẫn chưa một lần nhìn về phía anh. tim anh như bị ai bóp chặt. liền sau đó. nên cười hay nên khóc. cô nhìn anh nhưng anh không cảm thấy cái nhìn đó. em kể với anh nhiều rồi.anh bước vào nhà. Sao thế này? Anh phải bình tĩnh. Cười lên như một kẻ điên hay cười để chúc mừng cho họ. cuối cùng cô cũng đã nói ra được với anh. Có phải anh đã chuẩn bị tinh thần từ rất lâu nên anh dễ dàng chấp nhận điều đó.

Chỉ vậy thôi. ngay lập tức cô quay đi chỗ khác. Nhưng làm sao anh biết. 10 năm đâu phải là ít. vì anh yêu cô. cậu uống đi chứ? Không chúc mừng tớ à? Tiếng cô làm anh giật mình. Anh tự tin vì 10 năm qua. Cô đã quên mất rằng bên cô đã từng có một người bạn. Bỗng dưng anh thấy mình thật ngớ ngẩn trong lúc này. cái nhìn của anh đột ngột chạm vào mắt cô. cô kể về anh nhiều đến thế. Cô không còn đặt niềm tin trọn vẹn nơi anh. một thập kỷ của đời người đâu phải là ngắn. Chẳng có gì trên đời có thể đủ để so sánh với tình yêu của anh.về người khác. Cô đang trốn tránh điều gì chứ? Còn gì để giấu anh nữa hay sao? Có người yêu đâu phải là cái tội đâu. Anh phải cười làm sao để nụ cười ấy không méo mó đây? . thế mà anh mất tất cả. Anh chỉ biết yêu và vun vén tình yêu của mình mà cũng không cần nó phải đơm hoa kết trái. Và anh cũng đã để vụt mất cơ hội cuối cùng giành lại cho anh người mà anh đã yêu trong suốt 10 năm. Anh buồn. Hạnh phúc của anh là mỗi ngày được nhìn thấy cô. Dù hiện thực. Anh mất tất cả. cô không phải là của riêng anh nhưng trong thâm tâm anh . khi đã yêu có ai lại không ích kỷ. Rất yêu. Cô đã nói gì kia. kể cả khi người ta không thuộc về mình. anh ta biết tất cả về anh. nhưng anh đã yêu cô mà không cần phải nhận lại từ cô bất cứ điều gì.Này. đương nhiên. Còn anh là bạn thân của cô thì đến cả việc cô có người yêu anh cũng không biết chứ đừng nói đến việc anh đã biết gì về anh ta. Nói chuyện với anh bây giờ đối với cô còn khó đến thế kia mà. anh đâu có đòi hỏi cuộc đời phải công bằng với anh.

dù có trống trải đôi chút nhưng anh phải vui mới đúng. cô hết nhìn anh lại nhìn sang phía bạn trai.Được rồi. biết nói thế nào nhỉ. Nhưng đối với cô. anh không buồn sao được. Liên tiếp ba chén anh uống đều không còn một giọt. anh là ai chứ? Là người bạn thân nhất của cô. là người luôn bên cạnh cô. tớ. Rượu cay xè trong cổ anh lại càng làm cho người anh nóng lên. chăm sóc cô và chia sẻ cùng cô. Nhưng với anh lúc này thật khó. Anh cười. Lạ thật. Nên bây giờ.luôn giữ riêng cho mình hình ảnh của cô. cô thuộc về người khác. đầu óc anh đang ong lên vì cố sắp xếp lại những dữ liệu cho đúng trật tự của nó. chẳng lẽ anh say? Anh đã bao giờ uống thua ai đâu. Không chỉ buồn mà còn đau nữa kia. thôi thì chúc mừng hai cậu. quan tâm cô. nụ cười dằn lại tiếng nấc đang dâng lên trong ngực : . Men rượu nhanh chóng thấm vào máu anh. như bao năm nay trong anh lý trí vẫn chiến thắng tình cảm. anh ta cũng đang nhìn anh một cách khó hiểu. Anh phải vui. . Vậy thì việc cô tìm được một nửa của mình. Bên kia. Cả một hội bạn tu tập uống từ sáng đến tối cũng khó mà làm anh say. sự thật anh phải như thế. Anh nâng ly rượu chạm nhẹ vào cái ly của người yêu cô rồi ngửa cổ uống một hơi hết sạch rượu trong ly. Anh cảm thấy nóng ran và choáng váng. Sao hôm nay anh lại như thế? Trước mắt anh đột nhiên lờ mờ hết cả.

Cậu hỏi hay thật. . trái tim mày đang đau đấy. cái gương mặt ấy. cười được à? Nói được à? Mày thì cười còn tao thì đau.Tớ có làm sao đâu. cô bạn thân bé nhỏ của tôi đã có người yêu rồi. cứ mỗi lần anh mở lời anh lại thấy mọi thứ trong mình tan chảy. ổn chứ sao không. sao lại không chứ? Từ nay tớ khỏi phải lo lắng nữa rồi. Anh ấy sẽ chăm sóc cậu. tự do rồi.Phần 7 . Nó trơ trẽn quá. cuối cùng cũng tìm được một nửa của mình… . Hóa ra những lời nói của anh lại phản bội lại tình cảm trong anh. Cậu giỏi lắm. mày biết không? Vậy là anh đã chấp nhận rằng cô có người yêu. Việc đó đồng nghĩa với việc anh tự tay vùi sâu tình cảm của mình.Cậu sao thế? Ổn chứ? . . Vui lắm.. thôi. đừng uống nữa. Tớ thoải mái.Cậu này. Anh lại nở một nụ cười. cứ mỗi lần anh cười anh lại cảm thấy từng vết dao đang cứa đi cứa lại trong ngực anh. Cậu không thấy à. đã là bí mật thì suốt đời cũng chỉ theo anh mà thôi. tớ đang vui đây này. chính anh đã mở lời chúc phúc cho cô. ...

vui buồn đều có nhau. tớ cũng hay xin lỗi cậu. Mặt anh đỏ bừng lên.Tất nhiên. Người ta chẳng biết được anh đang cố kìm nén một tâm trạng bất ổn. Bát cơm của anh đã vun đầy thức ăn do cô và anh ta gắp cho nhưng anh chưa hề động đũa. Anh cũng biết chúng tôi là bạn thân phải không? . Tớ và cậu đã chơi với nhau 15 năm rồi đấy.Thế mà đã 15 năm rồi nhỉ. anh cắt ngang : . Tớ hay làm cậu buồn. chậm rãi thả từng từ theo từng hơi thuốc : . cậu thì chưa bao giờ làm tớ phật ý. tớ hơi buồn vì cậu giấu chuyện cậu có người yêu với tớ kỹ quá… . Chẳng ai không biết điều đó. khuôn mặt trông có vẻ đăm chiêu. Cạch! Ly rượu thứ tư của anh đặt mạnh xuống bàn. 15 năm qua. cậu nhỉ.Vâng. tôi có nghe kể… Chưa để anh ta nói hết. Ngược lại. Anh uống hết ly rượu thứ tư. Men rượu đã may mắn che giấu giúp anh. Nhưng gần đây.

Chắc chắn sẽ hơn tớ nhiều. anh đừng nói thế. sống mũi chợt cay cay. Có gì đâu. Anh ta cũng đồng tình : . anh đã làm đúng chưa. có một dòng nước nóng hổi đang dâng lên trong khóe mắt anh. Anh có giận cô không? Giận chứ.Cậu có người yêu mà sao tớ vui thế không biết nữa? Anh nói với cả hai người mà như nói với chính cô : Bây giờ cậu có anh ấy ở bên rồi. nhìn vào một hướng vô định và tiếp tục : . Vẫn như xưa chứ có thay đổi gì đâu. Anh phải chấp nhận thôi. Tớ ở bên cậu 15 năm nhưng chưa làm được gì cho cậu cả… ..Đúng rồi. Dù sao việc đó cũng là đương nhiên.Cậu đừng ngốct thế. Trong hoàn cảnh này. Nhưng sao anh lại nói ra những lời dối lòng mình như thế. Tớ cũng định giận cậu thật lâu đấy. Rất giận. – Cô nhìn anh. Anh hít một hơi thật sâu. đúng rồi phải không? Anh tự vấn lòng mình. quên mất cả giận cậu rồi.phải có lý do cậu mới làm thế chứ. .Cậu đừng nói thế chứ. anh làm sao chối bỏ được. Anh xua tay : . đừng xin lỗi tớ. Anh ấy sẽ chăm sóc cho cậu. chưa bao giờ giận. vẻ hối lỗi. lấy lại trạng thái đăm chiêu. Câu nói của anh đột ngột dừng lại. Nghe như sắp xa nhau vậy đó.Tớ…tớ xin lỗi. cũng muốn thử một lần cho biết nhưng hôm nay việc cậu thông báo với tớ làm tớ vui quá. Cô ngắt lời anh.

mang đến hạnh phúc cho cô nếu người đó không phải anh là gì? Đúng rồi. đừng khóc.Để tớ nói. dù ruột gan anh đau đớn lắm nhưng thẳm sâu trong anh vẫn chỉ mong cho cô có cuộc sống thật vui vẻ. . Có người yêu rồi. Hai người ấy yêu nhau. chăm sóc hơn và lo lắng cũng hơn nữa bởi vì có điều kiện để gần gũi hơn. . tớ chẳng làm được gì cho cậu. phải hạnh phúc. họ biết phải làm gì. Tôi tin vào sự lựa chọn của bạn tôi nên hãy xứng đáng với niềm tin mà cô ấy dành cho anh.Anh cũng phải hứa với tôi điều này nữa. thêm một lần nữa anh cười : .. chia sẻ với cậu. anh quay sang phía người ngồi cạnh cô. Còn anh ấy thì khác. Phải rồi. Phải hạnh phúc đấy.Này. . Anh nhìn sang cô. Anh đã nói gì ngu ngốc vậy nhỉ.Tớ khóc đâu. cô đang len lén lau đi giọt nước mắt vừa lăn ra khỏi khóe mắt. không được khóc. chỉ biết lắng nghe cậu. chợt anh sực nhớ ra điều gì đó. Là người yêu của cậu nên sẽ khác. Quan tâm hơn. anh đừng bao giờ làm cô ấy khóc. Không phải xa nhau nhưng để tớ nói. Anh cười. Chẳng phải anh đã từng mong sẽ có một người thật yêu cô. Các cậu yêu nhau. là anh lo cho cô chứ sao. hạnh phúc. thôi…. Anh ta gật đầu. Tớ chỉ mong người bạn thân suy nhất của tớ hạnh phúc thôi. Anh hứa với tôi nhé.Thôi. Nhìn giọt nước mắt mà cô vừa lau đi còn vương trên mắt cô hoe đỏ. sao anh lại như bà mẹ già nua dặn dò con gái trước khi đi lấy chồng như thế. vì tớ vui mà… Tớ nói gì rồi nhỉ? À. Tớ chỉ biết làm bạn thân của cậu mà thôi. anh tiếp tục: .

Ừ. Anh ấy hẳn phải làm tốt hơn cả tớ nhờ rồi ấy chứ. hôm nay cậu không thấy tớ buồn cười lắm à? . Anh với tay lấy cốc nước. nhấp một ngụm rồi bỗng nhiên phì cười.Buồn cười? . .Không. Hết dặn dò cậu rồi lại dám nhắc nhở anh ấy nữa.Cậu sao đấy? Cười gì? – Cô nhìn anh ngạc nhiên Anh xua tay : . . nói linh tinh nãy giờ. Mà này. không có gì đâu. Tớ ngốc quá.

Anh bao giờ cũng vậy. Anh là ai mà dám nhờ anh ta chăm sóc cô. Ai khiến anh xen vào chuyện của cô và anh ta chứ. Nhưng quả thật. thực sự anh đã đánh mất tình yêu của mình nhưng đó là bị đánh mất chứ cô đâu thuộc về anh mà anh gửi gắm lại cho người ta. trước đây. phải đứng trong hoàn cảnh ấy mới hiểu được vì sao anh lại hành động như thế. Suy nghĩ thế này. Anh thật đáng xấu hổ. Đúng là anh ngốc thật. đâu phải anh? Hành động của anh đâu có khác gì hành động của một kẻ vừa trao lại tình yêu của mình vào tay người khác. Bởi thế lúc nào anh . có đặc biệt cũng chỉ là thân hơn những người bạn khác. Chắc bây giờ hai người ấy đang cười thầm anh trong bụng. là người yêu của cô cơ mà. Dù cho trong lòng anh. anh ta là bạn trai. nói rồi lại nghĩ rằng mình đã sai. cô với anh chỉ là bạn thôi. Chẳng biết mình hành động. bây giờ và ngay chính lúc này anh vẫn luôn là một người đầy mâu thuẫn. nói ra thế kia. Suy nghĩ và hành động chẳng bao giờ trùng khớp với nhau vậy nên trong bất cứ tình huống nào anh cũng gặp phải vướng mắc. nói năng đúng sai như thế nào.

chọn con đường đó có còn gì khiến anh băn khoăn? Thế mà thực sự anh vẫn không thể từ bỏ một cách dễ dàng như thế. có gì đâu. Ừ. thì có người yêu. vẫn không thoát ra khỏi sự trói buộc của những khắc khoải. hờn ghen. dù muốn dù không. Nhưng sao cười mà vẫn đau. những nụ cười trống rỗng mà chắc cả cô và anh ta cũng chẳng để ý làm gì.cũng rơi vào vòng luẩn quẩn. Nỗi đau và sự hụt hẫng trong anh là quá lớn. Như lúc này. Và anh cười. xa xót trong lòng. mất phương hướng. tôi mừng cho bạn. trong anh hỗn độn bao nhiêu thứ tâm trạng đan xen : Đau đớn. anh đâu có làm được gì thay đổi những hiện hữu trước mắt anh nên anh đành chấp nhận điều đó. Bạn hạnh phúc. Anh cười để chúc mừng cho hai người ấy. Anh cười nghĩa là anh chấp nhận. tôi vui nên tôi cười. Chấp nhận từ bỏ hết tất cả. Anh chịu đựng . chua xót. nuối tiếc. trách móc… nhưng bề ngoài anh lại tỏ cái vẻ bất cần của một kẻ lạnh lùng.

Anh không thể mang đến hạnh phúc cho cô nhưng anh muốn một người nào đó thật tốt đến bên cô. Nhìn thấy cô vui vẻ. Đón nhận rồi thì lại lo lắng. anh biết mình đang đứng ở vị trí nào. anh đau nhưng dằn lòng mà đón nhận. . anh buồn. dành cho anh ta những cái nhìn và nụ cười trìu mến. cô sẽ được hạnh phúc với người mình yêu chứ. Sao anh lại như thế? Anh đã buông xuôi. đã từ bỏ tất cả rồi nhưng sao vẫn không dứt hẳn ra được.được nhưng còn cô.