You are on page 1of 45

Đời lúa và thợ gặt

• Tác giả : Nguyễn đức Tuyên


• Kể truyện bằng ảnh trên BBC
• http://www.bbc.co.uk/vietnamese/inpictu
res/story/2007/04/070411_nguyenductu
yen.shtml
ảnh 1
(ảnh 1)
• Cứ vào vụ thu hoạch lúa, hàng ngàn thợ gặt
từ khắp nơi đổ về khu vực ĐBSCL để thu
hoạch lúa thuê thay cho máy móc vì nền
nông nghiệp Việt Nam chưa được cơ giới
hóa nhiều. Gia đình bà Nga (Kiên Lương,
Kiên Giang) gồm 5 người đã đi gặt lúa thuê
gần 20 năm nay. Bà Nga cho biết sau vụ gặt
(khoảng 2 tháng), trừ hết chi phí, cả gia đình
bà cũng kiếm được khoảng 7 triệu đồng
ảnh 2
(ảnh 2)

• Gia đình bà Nga nghỉ và ăn cơm trưa


giữa đồng. Món ăn của họ là cơm trắng
và ít con cá rô kho trỏng. Đây là những
con cá mà ngoài giờ gặt lúa thuê các
con bà Nga bắt được ngoài đồng. Món
canh của gia đình là nước mưa xin
được của chủ ruộng.
ảnh 3
(ảnh 3)

• Bé Hương con bà Nga, tranh thủ được


nghỉ ngày hè cũng theo mẹ đi cắt lúa
mướn hơn 4 năm nay. Hương cho biết,
do đi cắt lúa mướn mà em có tiền sắm
quần áo, sách vở để chuẩn bị cho năm
học mới.
ảnh 4
(ảnh 4)

• Ngoài việc cắt lúa, người thợ gặt thuê


còn phải thu gom lúa vào một nơi và
vác lên máy tuốt lúa. Với những công
đoạn như thế họ được hưởng tiền công
từ 1-1,2 triệu đồng/1 công lúa
(1.000m2).
ảnh 5
(ảnh 5)
• Đối với thợ gặt, mùa Đông xuân còn đỡ
chứ đi cắt lúa mướn vào vụ Hè thu,
mưa như trút nước, dưới chân nước
ngập tới rốn. Phải ngâm nước cả ngày,
do đó nhiều thợ gặt phụ nữ bị mắc
bệnh phụ khoa rất nặng. Tuy nhiên, họ
vẫn cần mẫn lao động, nhiều khi sau
giờ gặt còn đi mót lúa chét (lúa mọc lại
sau khi đã thu hoạch và trổ bông) để
kiếm thêm vài kilogram lúa mỗi buổi
chiều giống bà Đặng Thị Tuyết (Cai lậy,
Bến Tre).
ảnh 6
(ảnh 6)
• Bé Nguyễn Viết Hưng, 13 tuổi, ở Vĩnh
Thạnh, Cần Thơ đã theo cha mẹ đi cắt
lúa mướn được 2 năm nay. Hưng tiếp
ba mẹ gom lúa vào một đống, xong việc
em chạy khắp đồng bắt cá, cua, ốc,
chuột…để cải thiện bữa ăn cho gia
đình. “Hai con chuột này về má làm,
bằm ra, rang muối ớt với xả là được
một bữa chiều ngon rồi!”- Hưng nói.
ảnh 7
(ảnh 7)

• Khi chưa cơ giới hóa nông nghiệp


được, nhờ những tay liềm người thợ
gặt mà chúng ta có những hạt lúa vàng
và bát cơm gạo trắng. Hạt gạo là kết
tinh của bao nhiêu giọt mồ hôi nhỏ trên
ruộng đồng của bao người nông dân
góp lại.
ảnh 8
(ảnh 8)
• Thế nhưng lúa nông dân làm ra đôi khi
bán không được giá, có nhiều mùa vụ
chỉ được 1.900đ/kg. Trong khi đó nhiều
nông dân cho biết phải bán lúa với giá
từ 2.000đ-2.200đ/kg mới không bị lỗ.
Thế nhưng nhiều lúc giá lúa thấp nông
dân ĐBSCL vẫn phải cắn răng bán đi
để trả cho những chủ nợ mà họ đã mua
thiếu phân bón, thuốc trừ sâu từ đầu
vụ. Do đó ngàn đời nay nông dân làm
lúa vẫn chưa khá lên được là vì thế.
Mưu sinh trên bãi biển

• Tác giả Thanh Hải


• Cuộc thi kể chuyện bằng ảnh trên BBC
21.3.07
• http://www.bbc.co.uk/vietnamese/inpictu
res/story/2007/03/070321_thanhhai.sht
ml
Vá lưới chuẩn bị ra khơi
Hải sản tươi sống bán tại chổ
Những cánh diều gió mời gọi
Nhâm nhi lon bia với lạc rang
Đói bụng đã có nem rán
Tắm lên có dĩa bánh cuốn nóng thì tuyệt
Sau một ngày vất vả
Mưu sinh và cái chết

• Tác giả : Anh Dũng Quảng Trị


• Kể truyện bằng ảnh trên BBC
• http://www.bbc.co.uk/vietnamese/inpictu
res/story/2007/04/070419_muusinh_an
hdung.shtml
ảnh 1
(ảnh 1)
• Gần 32 năm sau chiến tranh, bom mìn
vẫn còn rất nhiều trên đất nước Việt
Nam. Một kết quả điều tra do Trung tâm
Công nghệ Xử lý Bom Mìn - Bộ Quốc
phòng và Quỹ Tưởng niệm Cựu chiến
binh Mỹ cho thấy rằng, tỷ lệ ô nhiễm
môi trường do bom mìn rất lớn, như
tỉnh Quảng Trị lên tới 92%, cao nhất
nước.
ảnh 2
(ảnh 2)

• Vì vậy, trên những đường làng, ngõ


phố của Quảng Trị, chúng ta dễ gặp
những thông điệp cảnh báo như thế
này.
ảnh 3
(ảnh 3)

• Tuy nhiên, một số người vẫn dùng máy


dò kim loại tự tạo tìm kiếm phế liệu sau
chiến tranh để bán kiếm tiền sinh sống.
ảnh 4
(ảnh 4)

• Như mỗi cân sắt bán được 3.000 đồng


và mỗi ngày đi làm nghề này, họ cũng
kiếm được ít nhất vài chục ngàn đồng.
ảnh 5
(ảnh 5)

• Bãi thu mua phế liệu chiến tranh này


nằm trên đường Trường Sơn, gần căn
cứ Khe Sanh của quân đội Mỹ trước
đây. Chủ nhân của nó cho biết, trung
bình mỗi ngày thu mua được 7 tấn phế
liệu.
ảnh 6
(ảnh 6)

• Quả đạn pháo này, nó có giá


khoảng 45.000 đồng, nhưng để có
được nó, đôi khi phải mất mạng.
ảnh 7
(ảnh 7)
• Chị Mai Thị Thương quê ở Cam Lộ,
Quảng Trị. Nghề của chị đang làm cũng
là cái nghề đã từng cướp đi mạng sống
của chồng chị. Nhưng chị nói, vẫn đeo
đuổi nghề của chồng để nuôi ba đứa
con nhỏ và mẹ già. Sau chiến tranh,
tỉnh Quảng Trị có gần 7.000 nạn nhân
do bom mìn vì nhiều lý do khác nhau,
trong có có nguyên nhân rà tìm kiếm
phế liệu.
ảnh 8
(ảnh 8)

• Trong ngôi làng của chị Thương,


hầu như nhà nào cũng có máy dò
kim loại để hành nghề này. Nghĩa
là rủi ro với họ vẫn còn đó. Có lẽ họ
cũng biết đấy nhưng trước áp lực
của nồi cơm, họ vẫn tiếp tục công
việc.
ảnh 9
(ảnh 9)
• Trẻ em cũng tham gia vào việc này.
Nếu gặp rủi ro, có thể các em sẽ không
trở về với mái ấm.
• Trẻ em cũng tham gia vào việc này.
Nếu gặp rủi ro, có thể các em sẽ không
trở về với mái ấm.
• Trẻ em cũng tham gia vào việc này.
Nếu gặp rủi ro, có thể các em sẽ không
trở về với mái ấm.
Mưu sinh

Trẻ em cũng tham gia


vào việc này.
Nếu gặp rủi ro, có thể
các em sẽ không trở
về với mái ấm.