Tin tức > Giải trí > Sách báo - Văn thơ

Nhật Chiêu: “Khi việc đọc gần với ái ân…”
Xem tin gốc SGTT - 7 tháng trước 38 lượt xem

SGTT.VN - Nhà nghiên cứu Nhật Chiêu tự nhận mình là người mê say văn chương của Italo Calvino (nhà văn Ý, 1923-1985). Ông có thể dành hàng giờ để chia sẻ cảm nhận qua việc đọc từng tác phẩm của nhà văn này. Facebook Twitter 0 bình chọn Viết bình luận Lưu bài này CTV Sài Gòn Tiếp Thị trích ghi lại cuộc trò chuyện riêng với ông nhân tiểu thuyết Nếu một đêm đông có người lữ khách của Italo Calvino vừa ra mắt bạn đọc Việt Nam (Trần Tiễn Cao Đăng dịch, Nhã Nam & NXB Văn Học). Salman Rushdie nói về Italo Calvino: “Nếu như tôi cần một tác giả bên cạnh mình khi mà Ý nổ tung, Anh bốc cháy và thế giới này đã tận thì không tác giả nào tuyệt hơn Italo Calvino”.Có thể nói rằng tôi gần như đồng ý với ông. Vì Italo Calvino đem lại cho tôi biết bao niềm vui từ Nếu một đêm đông có người lữ khách, Palomar, Nam tước trên cây đến Những thành phố vô hình, Tiếu ngạo càn khôn… Cái đáng nói ở Italo Calvino là ông luôn luôn tìm tòi, thể nghiệm cách viết. Mỗi tác phẩm của ông có thể nói là một khám phá. Từ tân hiện thực, truyện cổ, truyện ngụ ngôn, truyện kì ảo, truyện viễn tưởng khoa học, truyện viết theo cỗ bài Tarot, siêu tiểu thuyết… Đặc biệt ở Nếu một đêm đông có người lữ khách, ta có thể thấy rõ sự đa dạng đó. Những chương có tiêu đề trong tiểu thuyết này được xem như là 10 tiểu thuyết dang dở dang hay 10 chương mở đầu của 10 cuốn tiểu thuyết khác nhau mà mỗi tiểu thuyết xảy ra ở những thời điểm, không gian khác nhau. Từ truyện trinh thám kiểu phương Tây mang màu sắc gián điệp, đến chuyện tình erotic kiểu Nhật… Thể loại nào ông cũng viết ra được cái chất của nó. Ông làm ta nhớ đến Picasso trong hội họa. Ông là người khổng lồ của văn học thế kỉ XX. Tôi thích tác phẩm này ở mặt cấu trúc. Trước tiên, nó là một siêu tiểu thuyết. Đây là loại tiểu thuyết có khuynh hướng hậu hiện đại, là tiểu thuyết viết về tiểu thuyết. Có nghĩa là, tiểu thuyết về việc đọc và viết tiểu thuyết. Đọc và viết ở đây trở thành chủ đề. Cho nên, ta không đọc một tiểu thuyết bình thường

một niềm quan lạc tràn trề và việc đọc gần với ái ân hơn cả.nó không đưa ra một chân lí tối hậu nào. 2011) . Như vậy. nó mãi mãi là dang dở. phát triển. Nam tước trên cây (Nhã Nam & NXB Văn học. Cái mà tôi tâm đắc ở Italo Calvino cũng như ở triết gia tân thực dụng Richard Rorty đó là ngôn ngữ tiểu thuyết như những hiện hữu sống động nhất. Các tác phẩm của Italo Calvino đã được dịch ở Việt Nam: Palomar (TT Văn hóa ngôn ngữ Đông Tây. nó là một tiếng nói không hề thứ yếu bên cạnh triết học. là câu hỏi và nó dạy cho chúng ta biết hỏi. Cho nên. NXB Hội nhà văn. tiểu thuyết thay vì hướng ra ngoài lại quay vào trong. tháo gỡ và kết thúc. cũng có thể gọi tác phẩm này là tiểu thuyết tự qui chiếu. bao dung hơn cũng giống như “vầng trăng truyện” trong Haroun và Biển truyện của Salman Rushdie thì truyện . 2004). Nếu một đêm đông có người lữ khách (Nhã Nam & NXB Văn học. mà nó gần như là giải trung tâm. Nhưng “khái niệm trung tâm” ở đây cũng chẳng phải là trung tâm. đỉnh điểm. Chỉ có tiểu thuyết mới gợi cho ta sống với niềm vui. Thậm chí. biết rằng không có gì bất biến. Do đó. Tác giả đưa người đọc trở thành nhân vật trung tâm và có thể nói người viết cũng trở thành nhân vật trung tâm với tên họ thật: Italo Calvino.có cấu trúc theo kiểu mở đầu. Tức là văn chương tự hướng về chính nó. văn chương ở đây là một cái gì đó tự qui chiếu. dường như tiểu thuyết có nhiều ý nghĩa sâu sắc hơn. Do đó. như một vòng tròn trong lễ hội nguyên thủy. 2009). câu chuyện dường như giẫm chân tại chỗ.

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful