You are on page 1of 124

Nhn Trng & Hoa Quỳnh

Mây Ngàn

Tác gi gi bn quyn


2008
Mây Ngàn

Ta thân nhạn nhỏ


Rừng ai phá bỏ
Về chốn xa mù
ðời xoay nghẹt thở

Em có hay chăng
Em có nghe vang
Hồn này vượt suối
Cánh bạt mây ngàn ...

ntr

Cánh bạt mây ngàn


Làm thân nhạn trắng
Suốt ñời lang thang
Tự người chọn lấy ...

Thở than chi vậy


Khuyết nửa vầng trăng
Bến chờ bến ñợi
Hỏi người biết chăng ?!

Giữa mùa thu vàng


Buồn theo chiếc lá
Khiến lòng bâng khuâng
Người ơi có nhớ ...

HoaQuynh
Lạc

Trời lạc thu rồi ta lạc em


Bao tia gió lạc tóc ai mềm
Chân em có lạc ñường hoa cũ
Sao nửa vầng trăng lạc bóng ñêm ?

ntr

LẠC

Nửa vầng trăng khuyết, tình ta khuyết


ðời lạc nhau rồi ,lạc cả thơ
ðêm nghe tiếng gió chao cành nhớ
Lại giận ai về trong cõi mơ

HoaQuynh

Nếu nửa ñời nhau vừa mới lạc


Thì vần thơ lạc vẫn trong thơ
Nếu trăng vừa khuyết mùa trăng trước
Biết có ai ñây ñể ñợi chờ ..

nhantrang
Nỗi Nhớ

Em cộng anh thành một


Nghĩa là một nhớ chung
Nếu trừ ñi nhớ lẻ
Là hạnh phúc tương phùng

Vậy bao giờ em cộng


Nỗi nhớ vào trong nhau
ðể từng cơn sóng lớn
Khỏi rì rào thêm ñau ?

Bao giờ em mới trừ


Nỗi nhớ vừa mới dư
Cho người tình năm cũ
Vàng như lá mùa thu ?

Lá thu trừ nỗi nhớ


Nỗi nhớ cộng môi em
Bờ môi hôn rất ngọt
Là mộng sẽ êm ñềm

nhantrang
THU BUỒN

Hoa Quỳnh

Rừng phong nay nhuộm sắc vàng


Rủ mùa thu ñến nồng nàn kiêu sa
Lưng trời mây trắng la ñà
Cúc vàng mấy ñộ ngọt ngào hương bay

Chờ ai _ Cô bé mắt nai


Mà nhìn cánh nhạn xa bay lưng trời
Ngoài hiên vàng lá thu rơi
Hắt hiu nỗi nhớ người ơi...em buồn
Lẻ Loi

Em buồn thu sẽ buồn hơn


Lá rơi chẳng ñủ vơi buồn của ai
Này em cô bé mắt nai
Lưng trời cánh nhạn cũng dài nhớ nhung

Một mai biết có tương phùng


Cánh chim hoa nở cũng từng ấy thôi
Người ñi vạn nẻo xa xôi
Người về trăng vẫn lẻ loi góc thềm

Cánh nhạn ñâu bằng thơ của em


Mây bay ñâu sánh tóc em mềm
Có ai góp lá mùa thu úa
Lót bước em về sao rất êm ...

nhantrang
ngại qua'

Lụa thơ cánh nhạn ñầy hoa mỹ


Óng ánh màu mây sắc trắng xinh
Nụ quỳnh len lén nghiêng nhìn ngắm
Rồi ngượng ngùng thay thơ của mình

HoaQuynh
Thơ Lụa

Xin chớ khiêm nhường cô bé ạ


Thơ là nhan sắc của tâm hồn
Nếu em gói chữ vào nhung lụa
Thơ , lụa bao giờ có kết hôn ?

Thơ tôi chỉ viết bằng tim mẻ


Từng mảnh rơi mòn hết dấu chân
Chẳng dám so ño trời ñất rộng
Chỉ mong em ñọc dẫu sai vần

Cám ơn em nhé lời hoa mỹ


Khen tặng cho ñời bớt nỉ non
Nơi ñó xa xôi nghìn cách trở
Em xinh tươi mãi dẫu trăng mòn

nhantrang
THU ðAU

Hoa Quỳnh

Hình như chuyển gió thu rồi ñấy


Vườn cũ giao mùa cúc nở xinh
Dáng ai thấp thoáng sau vòm lá ?
Ảo tưởng mà em cũng giật mình !

Anh ñi bỏ lại khung trời mộng


Hiu hắt chao cành cánh lá bay
Bài thơ câu kết còn dang dở
Viết nốt vận buồn dẫu ñắng cay

Góc phố chiều nghiêng soi bóng nắng


Vương tà áo lụa , má hồng son
Nắng thu nhè nhẹ êm ñềm thế
Mà hỡi tình ñau ,buốt cả lòng
Áo Lụa

Hình như con gió vô tình ñó


Là gió thu về thổi hở em ?
Tôi ngỡ như thu tàn bạo lắm
Ngờ ñâu như lụa cũng êm ñềm

Bao nhiêu ly biệt người ta trách


Vì lá rơi vàng khắp lối ñi
Nhưng biết ñâu thu lòng cũng rách
Khi nhìn thiên hạ mãi chia ly ..

Áo lụa em vương chiều nắng nhạt


Có vàng như lá dửng dưng bay ?
Sao trong tiếng gió vô tình ñấy
Một chút hương mềm thoang thoảng cay ..

nhantrang
Mãi Thôi

Giữa chợ ñời hai ta xa lạ


Giữa chợ tình êm ả cũng không
Hết thu trời sẽ sang ñông
Quen nhau chưa hết nửa dòng ñã xa

Anh là bướm em là hoa


Bướm hoa cách dãy ngân hà trần gian
Bao nhiêu nước cuốn lệ tràn
Bao nhiêu thương nhớ , nhớ nàng mãi thôi

nhantrang
MỘT THOÁNG

Hoa Quỳnh

Anh là bướm trắng vườn xa


Nhởn nhơ một thoáng sa ñà cõi thơ
Trên nhành ,em , ñóa hoa mơ
Nụ xinh vừa hé tình cờ mình quen

Chốc thôi , một chút cũng nên


Mai là xa lạ có bền ñâu anh
Như thu , cánh lá xa cành
Như hoa tàn úa , bướm ñành bay ñi
Chốc Thôi

Chốc thôi cũng ñủ thầm thi


Bướm bay hoa héo ñâu vì bướm bay
Có ai thả gió rung cây
Sao nghe sắp rụng những ngày mình quen

Ta ñi giữa cõi bon chen


Có ai thả nắng làm ñen mộng nầy
Em về má ñỏ hây hây
Thơ buồn chối mộng thả ñầy sầu mong

Nhantrang
BỞI AI ...!

Hoa Quỳnh

Hoa buồn nhớ bướm bay xa


Nhớ bài thơ lụa ngọc ngà tay trao
Gió lùa kẽ lá lao xao
Giật mình hoa ngỡ từ ñâu bướm về

Mà không , im ắng bốn bề


Vườn xưa hoa bướm ñi về có nhau
Bây giờ Người hỏi tại sao ?
Cớ gì hoa lại héo sầu ..._ Bởi ai !
Hoa Xưa

Hoa cười bướm biết hoa cười


Lá thu dệt lụa cho ñời nhớ nhau
Bướm sầu hoa có biết ñâu
Lá tương tư nắng cho màu vàng phai

Hoa sầu ñâu bởi tại ai


Tại thu buông lá thổi ngoài dặm xa
Bướm bay cánh biếc ñã tà
Hoa xưa một ñóa mặn mà còn chăng ...?

nhantrang
LÀM SAO

Hoa Quỳnh

Lưng trời cánh bướm chập chờn


Vườn xưa cỏ úa hoa hờn bướm bay
Chớp mi , nước mắt mặn cay
Chắc là bướm trắng nào hay hoa buồn ...!

Nhủ thầm , sẽ giận bướm luôn


Nhưng mà ... lạ lắm... cõi lòng nao nao
Nhớ bài thơ lụa bướm trao
Bướm ơi , hoa phải làm sao bây chừ ?!
Bướm Buồn Sâu

Làm sao bướm biết làm sao


Khi cánh nhạn trắng lạc vào ñường bay
Thôi thì hoa cứ giả nai
Giả như ai ñó thương hoài ngàn năm

Ngàn năm .
Lâu quá .
Trăm năm
Không không kiếp bướm chỉ cầm chẳng lâu
Hoa buồn bướm
Bướm buồn sâu
Buồn hoa khép kín mộng ñầu ái ân

nhantrang
Chút thôi

Tại vì Nhạn chối vườn xưa


Nhạn vào chốn lạ cho vừa nhạn bay
Mà thôi hoa chẳng trách ai
Kẻo không nhạn lại ngất ngây nhạn cười

Ừ thì
Chàng bướm lả lơi
Vui trong thoáng chốc
Vui hời
Chút thôi
Một mai
Cánh mỏng
Hoa ôi
Bướm liền ngỏanh mặt ,
Xa vời ... lại xa

Hoa Quỳnh
Mỏng Mảnh

Hoa là cánh ngọc ñóa ngà


Bướm
ðời mỏng mảnh như là cánh thôi
Yêu hoa cánh mõi rã rời
Một lần
Cũng ñủ cho ñời bướm sang

Ừ em
Sao lá thu vàng
Sao hoa ñể lá chợt tàn chẳng hay
Gió về ñủng ñỉnh rung cây
Bướm hoa như lá
Biết ngày nào rơi ... ?

nhantrang
Thu về

Thu về
Cho lá thu vàng
Bướm bay
Hoa nhớ héo tàn
Bướm bay

Bướm cười
Bướm chả cần hay
Nhớ chi
Con bé mắt nai
Hỡi người

Hoa Quỳnh
Nhớ mà

Nhớ mà
ánh mắt
bờ môi
Làm sao quên ñược
những lời tỉ tê

ðêm ñêm khuyết bóng trăng thề


Nhớ không em
buổi cận kề
ngày qua ?

nhantrang
Thu về , em nhớ Thu xưa

Thu ơi ,sao lá thu vàng


Về ñây Thu rót nỗi buồn trong em
Em giờ vẫn ngọt môi mềm
Nhớ ñêm trăng ấy bên thềm ...nụ hôn
Thu ơi , sao mãi nao lòng
Xưa tình ta thắm mặn nồng thế kia

Bây giờ ñôi ngả chia ly


Bướm bay ñường bướm , hoa lìa cánh rơi
Lưng trời bướm có chơi vơi
Vườn xưa hoa khóc rã rời niềm ñau....

Hoa Quynh
Thu ði Thu ðến Cho Vừa Lòng Em

THU ñã về gieo những tiếng thơ


ðI trên xác lá có ai ngờ
THU mang theo cả hồn hoa bướm
ðẾN tận phương trời xa ước mơ

CHO mượn nắng hồng tô má thắm


VỪA hay em mới kẻ môi son
TÌNH thu vàng lắm như màu lá
EM có nghe lòng thu héo hon ?

nhantrang
Lòng em , chiếc lá hiên thềm

Hoa Quỳnh

Lòng em , buồn lắm mùa thu


Em xao xuyến nhớ luyến lưu một thời
Chiếc vàng theo gió thu rơi
Lá ơi , lá cũng nhớ người năm xưa ?

Hiên nhà nắng sáng chiều mưa


Thềm hoa phai nhạt cho vừa lòng anh !
Trăng giờ , chẳng ánh trăng thanh
Treo trên cõi nhớ vàng hanh giọt buồn
Vì Sao Quên Nụ Môi Mềm Hỡi Em

VÌ thu nên lá sầu vương


SAO em lại ñể má hường nhạt phai
QUÊN ñi mùa của thu phai
NỤ tình xưa ñã lạc loài cõi ñau

MÔI ai sao quá ngọt ngào


MỀM như tiếng gió ñón chào lá xưa
HỠI nàng lá ñã vàng chưa
EM ñi tan nát trọn mùa lá bay

nhantrang
NỬA VÀNH TRĂNG KHUYẾT BUỒN THÊM !...

Hoa Quỳnh

Nửa bài thơ lụa , chưa xong


Vành môi ñâu nỡ nhạt son phai màu
Trăng cười âu yếm cùng sao
Khuyết chi một nửa sẽ ñau buốt lòng
Buồn ơi , thôi nhé em buông
Thêm chi nỗi nhớ , tình mong , tình chờ

Bướm ơi , ñừng chớ hững hờ


Kẻo hoa tàn úa , bài thơ lỡ làng
Hương Nhớ

Bướm nào ñã bỏ hoa ñi


Bởi vì hoa khép cành si hững hờ
Bướm sầu lỡ dệt ñường tơ
Lỡ mang phận mỏng dật dờ miền xa

Cũng cùng một kiếp phù hoa


Cũng cùng một phút ngọc ngà rồi quên
Thân làm phận bướm không tên
ðành thôi mưa nắng muộn phiền ñành thôi ..

Em tìm giữa cõi ñêm xa lạ


Trăng khuyết lâu rồi ai có hay
ðã khuyết làm sao mà vá lại
ðể con tim nhỏ phải lưu ñày

Em từ ngõ ngách trăm năm cũ


Theo lạc trong vần ta ñã gieo
Ta thấy bếp ñời hương nhớ quyện
Sao còn phiền muộn - lá ñang reo ...

nhantrang
BƯỚM HOA

Hoa Quỳnh

Thả buồn cho gió cuốn xa


Mình em ñứng lại mượt mà thu sang
Thả mơ vào cánh lá vàng
Chờ ñêm thả mộng trăng ngàn có hay ...

Em tìm mảnh mẻ vành trăng vỡ


Chắp lại từ nay ñược tròn vành
Như gió thu về chao cánh lá
Bâng khuâng lá chả muốn lìa cành

Mình ñã lạc nhau từ thuở ấy


Tình cờ quen lại lạ tình thâm
Nếu bếp ñời anh hương quyện nhớ
Sao hoài anh chẳng ghé về thăm...

Khói sương thoang thoảng mùi trầm


Bướm hoa một kiếp tơ tằm thế thôi
Phù vân ...ñời vẫn có ñôi
Bướm xa hoa héo buồn ơi là buồn
Màu Thơ

Hoa buồn sao cắt tơ vương


Em buồn , sao má môi hường hơn xưa ?
Thì thôi buồn bán ta mua
Cho trăng bớt khuyết cho mùa bớt ñau

ðừng em mảnh vỡ trăng ngày cũ


ðã vỡ từ khi biết vỡ rồi
Em nhặt giữa mùa thu bất tử
Làm sao nhặt hết lá ñang rơi ..

Ngày nao chênh chếch trăng vào hạ


Em chẻ thơ thành chiếc lá bay
Nét chữ cô ñơn và tức tửi
Còn vương rải rác tận phương này

Khói loang nỗi nhớ chiều say


ðường xưa em khép lá bay lạc hồn
Môi thơm dẫu biết vẫn còn
Lửa yêu tam mụi cháy giòn màu thơ ...

nhantrang
Cảm Hứng Mùa Thu

Hoa Quỳnh

Hoa buồn ñâu thể ngát hương


Bướm quên lối cũ lạc ñường bướm bay
Ước gì với ñược bàn tay
Níu thời gian lại những ngày mình quen

Nỗi buồn em chẳng bán anh ñâu


Anh chớ mua chi những khổ sầu
Em khóc một mình thôi cũng ñủ
Cho thu rũ cánh lá phai màu

Sẽ mãi mãi mùa thu bất tử


Anh không về ...cánh nhạn phương nao
Còn như anh ngoảnh ñầu nhìn lại
Thu vẫy chào gió cuốn thu chao

Ơi à thu ñẹp làm sao


Nhưng thôi thu hỡi mùa mau tạ từ
Người xưa này hỡi người xưa
Xa xôi như thế ñã vừa xa xôi

Về thôi tình lại có ñôi


Bài thơ ñã hết cút côi một mình
Quên ðiểm Trang

Chẳng bán thơ buồn em gói lại


Giấu vào trong gió thổi bay bay
Lá bay chợt nặng hồn lưu lạc
Thơ lạc ñâu rồi em có hay ..

Ta biết ngày thu về bất chợt


Giật mình không phải lá rơi ñau
Giật mình chỉ bởi ñôi dòng lệ
Ai dễ dàng tuôn rất ngọt ngào

Thu này hay cả thu mùa cũ


Xác lá rơi ñầy dưới gót êm
Nhưng có bao giờ em biết ñược
Hồn anh ñẫm ướt lá sương mềm

Ngắm lá thu vàng em có nhớ


Hay còn hờ hững nét môi ngoan
Nhớ khi chạm khẻ thơ sờ sững
Một chút mơ hồ quên ñiểm trang

nhantrang
NÉT ðÀI TRANG

Hoa Quỳnh

Anh tặng cho em một nỗi buồn


Những bài thơ lụa , những chờ mong
Bây giờ anh bảo rằng như thế
Em hãy gói tình gửi gió ñông !

Anh cũng hiểu rằng thu khắc khoải


Lá bay theo gió ñã lìa cây
Lá xa rồi , cây buồn xơ xác
Em khóc một mình . anh có hay !

Nếu thu qua , hỏi mùa nào ñến


Anh trả lời _ Không phải nắng xuân
Mà là gió của ngày ñông lạnh
Anh mãi trùng khơi , chẳng thể gần !

Anh trách vì sao thơ lệ tủi


Thơ hờn không giống thuở em ngoan
Nếu thế sao anh không ngoảnh lại
ðể vần thơ ñẹp nét ñài trang !
Trăng ðẫm Sương

Em muốn ta về trong gió thu


ðang làm han rỉ lá tương tư
Hay em chỉ muốn ta nhìn lại
Một thoáng vàng mơ ñã tịt mù

Mùa cũ xa vời yêu dấu cũ


Ta về ngơ ngác mộng vừa phai
Dù thu ñã nhuộm vàng muôn lá
Sao vẫn không tàn yêu dấu ai

Áo lụa em bay ngày tháng hạ


Dệt thành thơ mịn phủ hiên hoa
Dấu chân ñẫm ướt hồn xuôi ngược
Vì ñã còn ñâu thuở ngọc ngà

Mơ cũ một mình ta xếp lại


Như ñời xếp vội mộng mòn gương
Hồn thơ còn ñọng vài vuông lụa
Xem hãy như là trăng ñẫm sương ...

nhantrang
ðỢI

Hoa Quỳnh

Có cô gái nhỏ bên khung cửa


Cô ðỢI ai mà , mắt vợi xa
Chim khách buồn gì không chịu hót
Cành hồng trước ngõ chẳng ñơm hoa

GIẬN

Hoa Quỳnh

Em dỗi mùa thu nhàn nhạt nắng


Chiều không ñủ sưởi má hồng em
Em giận tình anh hờ hững lắm
Lòng em buồn tựa lá hiên thềm
Em ñợi mùa thu chẳng lá bay

Em ñợi mùa thu chẳng lá bay


Làm sao có ở thế gian này
Lá bay bất kể mùa chi hết
Chẳng thể mùa thu không lá bay

Cũng chẳng vì thu mà nhạt nắng


Chắc vì nắng nhạt ở môi em
Và anh chưa biết chi hờ hững
Chỉ có hoa quỳnh khép cánh ñêm

Em hững hờ ñi trách lá bay


Vầng trăng vừa khuyết mới ươm ñầy
Bàn tay chưa vá bờ trăng mẻ
ðã lạc bên trời , em có hay ?

nhantrang
THU YÊU THƯƠNG

Hoa Quỳnh

Anh hãy về ñây trong gió thu


Gió tô cánh lá bớt sầu ưu
ðẩy ñưa hương nhớ lồng hoa thắm
ðể cả mùa vàng ngọt tiếng ru

Vườn cũ mượt mà yêu dấu cũ


Tình mơ hoa bướm mộng nguyên sơ
Mặc thu nhuộm úa vàng muôn lá
Hoa xinh vẫn hé nhụy mong chờ

Bài thơ tháng hạ còn dang dở


ðừng nỡ chối từ kết vận yêu
Xin anh dừng bước ñời xuôi ngược
Ngoảnh lại nhìn thu ñẹp mỹ miều

Anh nhớ lau giùm thu hạt sương


Mà bài thơ lụa hãy còn vương
Rồi khoác vào thơ màu áo mới
Dìu nhau mình ñón thu yêu thương
Hẹn

Anh hẹn nhưng mà anh chẳng dám


Sẽ về ñể ngắm nét môi ngoan
Hay về ñể biết mùa giông bão
Có bủa vây hồn thêm nát tan ..

Anh hẹn nhưng mà không dám hứa


Khi hồn hóa bướm thuở nguyên khai
Chỉ còn trong xác thơ ngày cũ
Một ít vần ñau ñủ ngắn dài

Anh hẹn nhưng mà ñâu biết chắc


Bởi ñài hoa cũ buổi nguyên sơ
Còn chăng e ấp hồn thu cũ
Hay ñã phai màu trêu lửng lơ

Anh hẹn khi ñời chưa ñến hẹn


Nên tình héo hắt buổi sang thu
Phải chi vuông lụa em ñừng giữ
Cánh nhạn chiều nao có mịt mù ..?

nhantrang
HẸN

Hoa Quỳnh

Cứ hẹn ñi anh , anh cứ hẹn


Hẹn thôi cũng ñủ ñể em chờ
Bến cũ còn ñây chiều mộng ước
Thuyền xưa về lại nối duyên mơ

Cứ hứa ñi anh , dầu chỉ hứa


Hứa thôi, lời cũng ñã mềm môi
Dẫu biết rằng trăng bàng bạc lắm
ðêm buồn trăng nhượng hạt mưa rơi

Hứa hẹn ñi anh , chỉ hứa hẹn


Cho tình bớt lạnh buổi thu sang
Lá sẽ thôi phai màu héo hắt
Và thơ còn ñấy vẻ ñài trang
Lỡ

Nếu lỡ ngày mai anh lỗi hẹn


Thu tàn lá mục ở bên hiên
Gió không còn thổi ñùa quanh áo
Em có giùm anh bán muộn phiền ?

ðâu chỉ một lần ta lỡ hẹn


ðã từng lâu lắm những trăm năm
Khi em ngồi kéo bờ mây biếc
Lưới cánh chim trời bay mất tăm

Bây giờ chắc lỡ thêm lần nữa


Cánh nhạn mịt mù tận nẻo xa
Em có vì nhau mà kết lại
ðôi câu thơ lụa vá trăng ngà ?

nhantrang
LỖI HẸN

Hoa Quỳnh

Nếu lỡ mai nầy anh lỗi hẹn


Chiều vàng cánh lá khóc bên hiên
Xa rồi bướm trắng khung trời mộng
Em ắt ngàn thương , ñẫm muộn phiền

Mà cũng ñã từng anh lỗi hẹn


Tình yêu hoa bướm chẳng trăm năm
Một thoáng bến ñời vui phút chốc
Tàn mơ ... nhớ lắm bóng xa xăm

Em sợ anh thêm lần lỗi hẹn


Rời tay , trăng mẻ khuyết trên ñầu
Thiếu ñi một mảnh trăng lành lạnh
Thơ lụa ngày xưa sẽ nát nhàu

Anh có vì nhau ñừng lỗi hẹn


Cùng em chắp lại mảnh trăng rơi
ðêm thu sẽ ñẹp như huyền thoại
Câu kết bài thơ hẳn tuyệt vời
Nhá Nhem

Ừ nhé lỡ rồi em ñã lỡ
Ngút ngàn thui thủi bóng chim bay
Bóng chim tăm cá sao gần gũi
Một thoáng phù du cõi ảo này

Bây giờ ñã lỡ câu hò hẹn


Thơ có tương tư chữ có nhàu ?
Cho dẫu mai này mưa nắng xuống
Mong ñời em ñẹp tựa trăng sao

Hởi em từ buổi xa nhau


ðêm ñêm giấc ngủ ngọt ngào còn không
ðêm nay ta thức canh phòng
Vầng trăng vẫn sáng sao lòng nhá mhem ...

nhantrang
CẮT NỬA VÀNH TRĂNG

Hoa Quỳnh

Mình cắt vành trăng chia một nửa


Nửa theo anh ñến chốn mù xa
Nửa còn ở lại cùng em nhớ
ðợi ñến anh về trăng nở hoa

Em chẳng bao giờ tin tình vỡ


Dòng sông bên lở lại bên bồi
Như tình ta vậy, xa là thế
ðành ngắm trăng ngà nửa mảnh thôi

Này vành trăng khuyết chơi vơi


Cho em nhắn gửi mấy lời ru anh
ðêm anh trọn giấc an lành
Bóng em hòa ánh trăng thanh ...cận kề

Rồi ñây mai mốt anh về


Chúng mình hai ñứa trọn thề trăm năm
Bến Cơ Cầu

Xin em chớ cắt vầng trăng nữa


Trăng khuyết chưa tròn mộng ñã ñau
Nếu cắt như em vừa bít cửa
ðường vào tình sử lắm xanh xao

ðể anh nhương lại trăng em gối


Mơ thấy anh về một sớm mai
Nắng ấm trên cao vừa chiếu nhẹ
Giựt mình chỉ thấy lá thu phai

Hay anh sẽ cõng trăng theo nhé


ði bốn phương trời ñể nhớ em
Như nhớ ñôi môi hờ hững ấy
Trao quen mà lạ rất êm ñềm

Bởi em cứ thích chia trăng lẻ


Nên khiến trăng buồn mỗi tháng ñau
Nửa tháng bên em sầu gối mộng
Nửa theo anh lạc bến cơ cầu ..

nhantrang
ÁNH TRĂNG RẰM

Hoa Quỳnh

Mỗi tháng trăng buồn trăng khuyết nửa


Là ñời trăng vậy biết làm sao
Còn em nào muốn xa anh mãi
Xin chớ hững hờ , em nhói ñau

Nếu anh nhượng lại trăng em gối


Mơ thấy anh về suốt mỗi ñêm
Thì em mong mỏi trời ñừng sáng
ðể ñược bên anh chút nữa thêm

Hay là anh cõng trăng theo ñấy


Em quyện bóng mình hòa dáng trăng
Khắp nẻo phương trời, em nối gót
Tình xa níu lại có em gần

Mình chắp tròn vành ñôi mảnh khuyết


Trong tim hai ñứa ánh trăng rằm
ðêm mộng tình mơ em chẳng khóc
Anh cười bớt nhớ chốn xa xăm
Mùa Sau

ðã biết ñời trăng như thế ñó


Anh tìm khắp cả chốn nhân gian
Có ai vá giúp vầng trăng mẻ
ðể lá mùa sau khỏi úa tàn

Mùa sau rồi lại mùa sau nữa


Trăng vẫn sững sờ lá vẫn bay
Thu vẫn ngỡ ngàng ñêm thức ngủ
Xa rồi xa quá nửa vòng quay

Dẫu biết bóng hờ em vẫn quyện


Nhưng tình em giấu tận phương xa
ðêm ñêm trăng thức xuyên cành lá
ðể ngắm nhìn em ấm mộng ngà

Có vá tròn xong trăng lại khuyết


Tim mình hai ñứa sẽ sao em ?
Tim em rực sáng bên vầng sáng
Anh níu sai vành trăng vỡ thêm

nhantrang
ÁNH TRĂNG ðÊM

Hoa Quỳnh

Có lẽ mùa nầy trăng giận dỗi


Mà sao trăng khuyết mẻ bên trời
Hay chắc ñông lùa bao giá lạnh
Giật mình buông vội mảnh trăng rơi

Một mảnh rơi rồi còn một nửa


Nên trăng ñâu ñủ ấm lòng em
Lại thêm con gió ñầu ñông ấy
Suốt cả ñêm trường lạnh cả ñêm

ðừng trách vội em không chịu ngủ


Thâm quầng ánh mắt hết huyền mơ
Em nghe trăng khóc lòng se sắt
Nghĩ quẩn anh xa ...sẽ hững hờ

Mà thôi em sẽ không than thở


Bổi biết em buồn anh chẳng vui
Trăng ở trên ñầu , trăng vụn vỡ
Trong lòng hai ñứa , trăng kề ñôi

Anh chắp tròn vành hai mảnh mẻ


Phương trời vời vợi nhớ thương thêm
Xa mặt không cách lòng tưởng nhớ
Tình mình ñẹp tựa ánh trăng ñêm
Hiểm Du

Xin cám ơn nàng thơ rất ngọt


Rất tình rất mộng thấm yêu ñương
Nghe như có cả ngàn tinh tú
Thắp sáng tim anh ấm dị thường

Nửa mảnh trăng kề em dưới gối


Nửa anh leo lét chốn xa mờ
Nếu em vẫn lạnh vì thương nhớ
Hãy sưởi trăng vào giữa mắt thơ

Thơ sẽ theo trăng dù vạn nẻo


ðêm ñêm hôn ấm má môi hồng
ðể trong giấc ñiệp em cười mĩm
Níu bóng ai về bên chấn song

Trăng gió thơ mây và bướm lá


Hoa lòng một cánh nở chìu nhau
Chìu anh mà có nghe ñêm lạnh
Tỉ tỉ tê tê rất ngọt ngào

Anh biết mùa muà hoa ngát tỏa


Trăng thề treo vách ñể buo6`n thu
Ngày xưa nếu biết em còn bé
Thơ ñã không làm chuyến hiểm du

nhantrang
DUYÊN TRÚC MAI

Hoa Quỳnh

Ngày xưa chẳng biết em còn bé


Thơ mới ñã làm chuyến hiểm du
Dần theo ngày tháng em chợt lớn
Hỏi thơ còn tiếc mộng tình ư ?!

Thơ chớ ñừng hoài là cánh nhạn


Mây ngàn gió nắng ñẹp hơn em ?!
Rồi cũng có khi ñời mỏi mệt
Về ñây thơ gối tựa vai mềm

Mắt em là cả hồ thu biếc


Tóc lọn ngày xưa mây trắng bay
Em thoa cánh nắng hồng ñôi má
Môi thắm hoa tình hương ngất ngây

ðừng ñể em buồn như xác lá


Chiều vàng nghiêng ngả nhạt màu phai
Thương em , thơ dệt ñôi vuông lụa
Se thắm chỉ hồng duyên trúc mai
Nợ Hồng

Cũng muốn một lần thân hóa bướm


Tựa kề vai liễu vóc lưu ly
ðể hôn môi thắm em từng nụ
Bỗng lạc ngàn năm tiếc quá ñi

Cũng muốn một lần thân hóa cá


Bơi vào hồ biếc mắt em xinh
ðể nghe hơi thở em dồn dập
Trăng ngủ bên hiên bỗng giật mình

Cũng muốn một lần thương vóc ngọc


Nhưng màu vàng lá có ñâu thay
Gió thu suốt kiếp ñiên cuồng thổi
Và lá muôn ñời bay phải bay

Cũng muốn một lần lơi cánh nhạn


ðất trời cuồn cuộn quá mênh mông
Mắt ai nhuộm cả gầm thiên hạ
Sao chẳng giùm nhau nhuộm nợ hồng

nhantrang
XIN CHỈ MỘT LẦN

Hoa Quỳnh

Nếu có một lần anh hóa bướm


Lạc vườn cỏ ái ngát hương hoa
Mỏng manh cánh trắng , là em ñấy
Một ñóa lưu ly , bướm quyện hòa

Nếu có một lần anh hóa cá


Hồ xanh trong vắt , mắt em mơ
Tung tăng cá lội quanh hồ ngọc
Vẽ bức tranh tình thơ ý thơ

Xin chỉ một lần lơi cánh nhạn


Ngược ñường về ñến chốn quê xưa
Thì anh sẽ hiểu ...nào thay ñổi
Vẫn thế , em chờ bên giậu thưa

Ngoảnh lại nhìn em , dầu chỉ một


Một lần , anh hứa ñược không anh
Mắt anh nhuộm cả trời ñông ửng
Nhuộm ñỏ môi hồng , tóc biếc xanh
Hứa Như Em

Nếu lỡ một lần anh hóa bướm


ðài hoa khuya sớm có chờ anh
Có gom hương sắc hoà trong nhụy
Say ñẫm bờ sương rũ lá cành

Nếu lỡ một lần anh hoá cá


Suối ngà réo rắc lượn tung tăn
Hóa rồng ñôi phút trong hồ ngọc
Cũng ñủ ngàn năm ñợi hóa thân

Nếu lỡ ngày về lơi cánh nhạn


Êm ñềm anh ñáp giậu song thưa
Biết em có ñón từ khung cửa
ðể ñược cùng nhau sưởi ấm mùa

Em hứa như là em ñã hứa


Hứa rồi hứa nữa hứa như em
Rồi sao ? Ai biết làm sao nữa
Cá ngộp chim rơi bướm rã mềm

nhantrang
DỨT MƯA

Hoa Quỳnh

Anh hóa phận mình vào cánh bướm


ðài hoa em hé nhụy chờ anh
Bao nhiêu hương sắc thời con gái
Trao hết nụ ngà trải lá xanh

Còn như anh hóa thân vào cá


Dòng suối choàng ôm cá lượn lờ
Trong xanh nước mát , tình em ñó
Anh chớ chối từ ,tỉnh giấc mơ

Mong lắm ngày anh lơi cánh nhạn


Quay về trời dứt những cơn mưa
Hoa ngàn nắng ấm và em nữa
Thả hết muộn phiền một thuở xưa

Hãy hứa với em ñừng trễ hẹn


Mùa sang mình dạo bước vườn xuân
Lá cỏ mượt mà chân quấn quít
Bên nhau tình quyện xóa bâng khuâng
Muộn Màng

Cánh mỏng chiều nay buồn dịu vợi


Chao mình nghiêng ñổ những vần thơ
Bờ môi em giấu vào hoang phế
Vóc nắng phai nhòa tựa vóc mê

Bên ñó mặt trời ñi ngủ trước


Em còn thức nữa ñể làm chi
Dù ta có thức nghìn ñêm sáng
Môi ñỏ hồng kia có ích gì

Trái ñất chợt buồn ai nhảy múa


Ta vừa lọt thỏm xuống bờ sâu
Mà sao ñôi mắt ai vời vợi
Lạc cõi thiên ñàng có thấy ñâu

Ta muốn mặt trời ñi ngủ mãi


Cho ñời quên hết mọi thời gian
Cho em ñừng nhớ em vừa hứa
Dù những lời yêu thốt muộn màng ..

nhantrang
LƯA ðÔI

Hoa Quỳnh

Em vuốt giận nè , ñừng dỗi nữa


Hờn em rồi phủi những vần thơ
Em gom yêu nhớ thêu thơ lụa
Gửi ñến anh mà ,chớ chối mơ

Hai ñứa tình xa ngàn hải lý


Thương nhau không hết , chuốc chi phiền
Bên ấy mặt trời anh ngủ muộn
Chờ em ru khẽ giấc ngoan hiền

Trái ñất chi mà to rộng quá


Làm sao xích lại ñược gần nhau
ðể em nho nhỏ lời xin lỗi
Môi ñỏ nồng nàn hôn nhẹ trao

Mặt trời em ,buổi trưa hanh nắng


Giờ chắc anh yêu ñã ngủ rồi
Khuya trong giấc mộng, em kề cạnh
Tình dẫu ngàn xa vẫn lứa ñôi
Vuốt Thi

Vuốt giận bằng gì em nói ñi


Bằng ñôi tay ngọc của Tây thi
Không không anh sợ tay ngà mõi
Sẽ chẳng còn hơi ñể vuốt thi

Có vuốt xin ñừng vuốt ở lưng


Mặt trời thức dậy sẽ không ưng
Lưng anh sẽ cõng muôn tia nắng
ðể sưởi miền xa buốt những lòng

Em vuốt cũng xin ñừng vuốt ngực


Ngực trần ña cạn dấu yêu xưa
Nếu trong hoang phế còn hơi ấm
ðời chẳng vì nhau ñể thiếu thừa

Sẽ vuốt bằng gì em cứ nói


Hãy ngồi xích lại kể anh nghe
Nếu như không ñúng .. không cho vuốt
Bắt ñổi nghề thơ ñể nấu chè ..

nhantrang
THƠ NGỌT

Hoa Quỳnh

Anh giận hờn em rồi ngoảnh mặt


Quay lưng hờ hững phủi bài thơ
Em biết làm gì anh hết giận
Khi mình chỉ gặp ở trong mơ

Tình anh xin vuốt bằng tay ngọc


Xa lắm em nào với ñược ñây
Em ñâu có ngại tay ngà mỏi
Chỉ ngại anh hoài cánh nhạn bay

Tình anh xin vuốt bằng môi mọng


Mật ngọt nụ hồng ...em ước trao
Phiêu lãng ñời anh thân viễn xứ
Ước mơ ñành vậy ...biết làm sao

Thương em , anh xoá bao hờn giận


Thèn thẹn xích gần em vuốt ve
Thế nhé tình xa mình tưởng tượng
ðể thơ cứ mãi ngọt hơn chè
Ngọt Ngào

Em nhé chiều nay mưa cướp nắng


Ta về xe trĩu bánh tương tư
Bánh lăn mà nửa hồn ta ở
Phi ñạo trầm luân bởi tạ từ

Mưa ướt phi trường bay lất phất


Cho vần thơ lạc rối tơ duyên
Người ñi kẻ ở buồn rưng rức
Nghe ướt trong hồn bao nỗi riêng

Mắt biếc môi hồng mưa vẫn ấm


Vóc ñào bóng rũ dáng run run
Rót bao nhiều nhớ vào chung mộng
Chẳng ñủ làm vơi nỗi chập chùng

Em ạ mai này trăng có khuyết


ðôi bờ có vẫn nhớ thương nhau ?
Nét môi biết có nồng hương nhụy
Hay sẽ mờ phai thuở ngọt ngào ?

nhantrang
Ví Dầu

Chẳng giận hờn ñâu em của anh


Chỉ là mưa gió thoáng qua nhanh
Giống như mây trắng lùa qua cửa
Dám trách gì ñâu mộng chẳng thành

Hãy giữ tay ngà thơm giá ngọc


ðường trần thui thủi bóng trăng soi
Có chim có lá và thu úa
Sẽ tiễn chân anh tận cuối trời

Hãy giữ môi hồng say ngất ngưởng


Phố phường xanh ñỏ bóng nghiêng ngiêng
Có hoa có bướm vờn nhau cánh
ðừng ñể phai nhòa cả dáng tiên

Xa cách ñã là xa cách mãi


Bao giờ xích lại ñược gần ñâu
Dù em tráng bạc trên thơ lụa
Thơ vẫn là thơ của ví dầu ..
nhantrang
TÌNH THƯ VIỆN

Hoa Quỳnh

Anh ạ , chiều nay thư viện vắng


Ngoài trời lất phất nhẹ cơn mưa
Chiếc ghế cạnh em nay bỏ trống
Chạnh lòng buồn nhớ dáng anh xưa

Lành lạnh gió lùa qua cửa sổ


Chợt thèm hơi ấm một bàn tay
Vu vơ cắn bút ngồi tơ tưởng
Cả buổi còn nguyên trang sách dầy

Góc phải bên kia ñôi bạn trẻ


Chiều nao cũng hẹn học ôn bài
Khắng khít giống như mình một thưở
Mà thôi ... nhắc mãi ... mắt cay cay

Mình ñã một thời như thế ñấy


Mùa thi thư viên mãi bên nhau
Chẳng hiểu anh còn không khắc khoải
Chứ em rưng rức mãi tình ñầu
Chiều Thư Viện

Sách vỡ ngày xưa nghiên bút cũ


ðã vàng như thuở lá thu bay
Tiếng mưa tí tách làm anh nhớ
Một thuở chung trường em có hay

Thư viện bên anh giờ cũng ướt


Ngoài trời lất phất cũng giăng mưa
Nhớ xưa hai ñứa về chung lối
Chung chiếc dù che vẫn thấy thừa

Bây giờ hai ñứa xa muôn dặm


Em nửa môi buồn nhớ nửa môi
Anh nửa câu thơ sầu lận ñận
Chờ nhau nghe tủi kiếp ñơn côi

Thư viện chiều nay anh ghé lại


ðể tìm chút nắng sót bên hiên
Nắng xưa như trốn mùa thương nhớ
Nên thắp tim anh nỗi muộn phiền ..

nhantrang
VỀ NGANG THƯ VIỆN

Hoa Quỳnh

Chiều nay em ghé ngang thư viện


Kỷ niệm ngày xưa dấu nhạt nhoà
Cây phượng già nua nghiêng bóng ñổ
ðâu còn hạ nữa ñể ra hoa

Bao năm lận ñận mùa thi cử


Hai ñứa mình yêu, trang sách hờ
Nguệch ngoạc ñôi dòng trong vở nháp
Tại em xinh quá ...học sao giờ !!

Chút khẽ chạm tay mà bối rối


Tình ñầu e ấp lắm người ơi
Nháy mắt anh cười ñôi kính trắng
Chớp mi em thẹn chẳng nên lời

Mới ñó mà giờ xa vạn dặm


ðường ñời hai ngả rẽ chia ñôi
Anh về chốn ấy buồn , vui nhỉ ?!
Thư viện bây chừ em lẻ loi

Ghé ngang tìm chút dư hương cũ


Giọt nắng hiên thềm thư viện xưa
Nắng hồng như thưở em mười chín
Mà bỗng trời buồn ...rớt trận mưa
Trời Thu ðã Ngủ

Ai sẽ chờ em ngoài cửa lớp


Khi mình xa cách vạn vòng tay
Tời thu ñã ngủ ngoài thư viện
Nên lá trong sân rụng rất dày

ðôi ngã chia ly mùa phượng cũ


Em về có nhớ cánh ve rên ?
Tiếng ve hoảng hốt ngày anh lén
Hôn cánh môi hồng , run dáng tiên

Bây giờ trên nẻo ñường xuôi ngược


Một bóng theo hoài những bước anh
Những vết chân khua hồn thức muộn
Hồn ñau vì lỡ mối duyên lành

Em ñẹp như vầng trăng nở rộ


Trăng tròn biết mộng có tròn theo
Hồn anh là nửa vùng hoang ñảo
Mong ngóng thuyền xa cập bến neo

Anh ghé chiều nay thư viện lạ


Xa rồi ánh mắt cả vành môi
Nhìn con chữ nhảy ñùa trên sách
Tim của anh chùng , em có vui ..?

nhantrang
MƯA VỀ TRÊN PHỐ

Hoa Quỳnh

Sẽ chẳng ai chờ em trước lớp


Tan trường thui thủi dáng ñơn côi
Tình yêu xa quá , anh xa quá
Tựa cuối chân trời mây xám trôi

Mây rủ mưa giăng sầu ướt tóc


Em về ñường cũ nhớ mưa xưa
Áo tơi ñâu ñủ che hai ñứa
Âu yếm anh choàng vai ,ấm chưa ...

Ngày ấy mưa rơi anh ở cạnh


Tình nung ngọn lửa sưởi môi hồng
Thì dẫu tái tê ngàn gió buốt
Cũng ñâu se lạnh ñược tình nồng

Em ñã từng mong mưa ñổ hạt


Mưa reo tí tách ñến là vui
Bây thì thì hỡi mưa buồn quá
Chỉ tại tình xa chuốc ngậm ngùi
Nắng Hạn

Ướt tóc rồi em mưa ướt tóc


Ai giùm theo vuốt tóc em không ?
Nắng ñâu sao chẳng về hong gấp
ðể tóc em nhòa cả nhớ mong

Anh chợt muốn làm cơn nắng hạn


Ngược về sưởi giúp tóc em khô
ðể hong má thắm màu ân ái
Môi ñỏ hôn nồng bao ước mơ

Anh cũng muốn thành cơn gió lạ


Thổi bay từng giọt nước ñang rơi
Chúng không ñược bám vào em nhé
Sẽ lạnh hồn anh tận cuối trời

Mưa gió cho càng nhung nhớ thêm


Nhớ bàn tay ấm sưởi trong ñêm
Nhớ bờ môi thắm nung ñời cháy
Cháy cả sơn hà cháy cả em ..

nhantrang
Cũng vì ...yêu !

Hoa Quỳnh

Mưa ướt em rồi mưa ướt tóc


Chiều buồn con phố nắng ñi hoang
Anh nhắn nắng về hong giúp hộ
Tóc khô em sẽ hết buồn chăng ?!

Em chỉ mong anh là nắng hạn


Ngược ñường quay lại sưởi tình em
Cho hồng ñôi má em màu nắng
Phớt ñỏ môi mềm lại ñỏ thêm

Hoặc giả như anh thành cụm gió


Thổi lùa mưa dạt khỏi nơi ñây
ðể em còn ấm lòng ñôi chút
Khi gió nhẹ về mơn lấy vai

Anh có cười không, em vớ vẩn


Thẩn thơ mơ mộng ñủ trăm ñiều
Nắng gió sao là anh ñược chứ !
Vẽ vời như thế ...cũng vì yêu
Vẽ Vời

Cứ vẽ vời ñi em cứ vẽ
Là mây là nắng hoặc là trăng
Thì ta cũng vẫn ngàn xa cách
Hai ñứa muôn trùng hết nói năng

Nắng hồng anh bán từ lâu lắm


Khi biết sẽ về tận nẻo xa
Biệt khúc tương tư vàng võ lạnh
Người ñi ñau buốt kiếp xa nhà

Gió ngàn anh cũng ñem cầm cố


Vì sợ em về rợp lá rơi
Khiến bước chân em mòn mõi ñợi
Buồn vương từng cụm hắt hiu ñời

Mai này hội ngộ nhau lần nữa


Anh hỏi mây trời mượn gió ñông
Chút nắng pha trong màu mắt ngọc
ðể hong cho ấm cánh môi hồng

nhantrang
Sao Quỳnh Mãi Buồn...

Hoa Quỳnh

ðêm ấy vườn quỳnh hé nụ xinh


Mỏng manh cánh trắng nhụy nguyên trinh
ðong ñưa trong gió làn hương thoảng
Khoe sắc cùng ai ?.... _Chỉ một mình !

Người hỏi tại sao Quỳnh mãi buồn?


Không cười cho thắm sắc môi son
Xuân ñến rồi ñi Quỳnh vẫn thế
Cõi lòng se lạnh tựa mùa ñông ....

Nào phải ñâu là Quỳnh muốn thế !


Quỳnh buồn vì mãi nhớ người thương
Anh xa ... xa lắm ... ngàn xa lắm
Cách vạn núi ñèo ...cả ñại dương .....
ðừng Nhé

ðừng nhé em buồn trăng sẽ khuyết


Thu tàn lá úa có gì vui
Mùa thu cũng sắp về nơi ñến
Bao lá rơi rồi cũng sẽ tươi

ðừng nhé em buồn ai thỏ thẻ


Cho hồn thu mượt nét thơ xưa
Mắt em ñã ấm hơn màu nắng
Nắng có nồng hơn cũng vẫn thừa

ðừng nhé em buồn môi sẽ nhạt


Có còn ngọt nữa mỗi lần hôn ?
Màu son cũng sẽ như màu lá
Dẫu nhạt phai rồi lại thắm hơn ...

nhantrang
Thu trong mơ

Hoa Quỳnh

Lá kỳ ghê vậy , sao mà khóc


Khi gió thu về khua bước chân
Lá nín ñi nha , ñừng dỗi nữa
Gió dìu lá nhé , dạo lang thang

Thơ buồn ai thế , mà thơ khóc


Giống hệt lá vàng của gió thu
Nũng nịu thơ hờn , thơ nhõng nhẽo
Thơ chờ ai ñó cất lời ru

Lá có nghe không lời gió nói


Mình yêu nhau nhé suốt thu vàng
Gió nâng cánh lá bay nhè nhẹ
Chầm chậm ñong ñưa thật khẽ khàng

Ai ơi xin hiểu lời thơ ngỏ


Xóa giúp nỗi buồn ñọng ý thơ
ðể mãi trong thơ toàn nét diễm
Của mùa thu ñẹp tựa trong mơ
Em Vẫn Là Em

Hoa Quỳnh

Em vẫn là nụ Quỳnh hoa nở


ðêm gió sương còn mãi ngóng chờ
Xin trăng ñừng nhạt màu lưu luyến
Tội cánh hoa buồn ñến ngẩn ngơ

Em vẫn là hạt sương buổi sớm


Long lanh tinh khiết ñến trong ngần
Ánh nắng chan hòa chầm chậm nhé
ðể sương lấp lánh chút nồng nàn

Em vẫn mơ mình là mây trắng


Lãng ñãng bên ñời tận chốn nao
ðể khi xa cách còn ñược thấy
Anh ngước mây trời bay tít cao

Em vẫn hoài mơ tình mãi ñẹp


ðôi bờ xa cách nhớ thương thêm
Dài tay nối lại ngàn say ñắm
Âu yếm hôn nồng giấc mơ ñêm
Lạc Trong Thơ

Em co’ là hoa nở buổi xưa


Khi thu chưa ba’o lúc thay mùa
Trăng thanh em giâ’u vào ñôi mă‘t
ðể khổ sao trời la’c ña’c thưa

Em co’ là hoa ươ’p suô’i tiên


Cho bao ong bươ’m lượn quanh phiền
Em gom hương mật vào môi thă‘m
Anh lỡ hôn rồi say ñảo ñiên

Em co’ là hoa thă‘m ca’nh sương


Sương rơi mỏng mảnh cỏi vô thường
Vóc em là liễu bên tường rũ
Nâng khẻ e màu tan na’t hương

Em có là hoa nở thắm mơ
Của ngàn năm cũ lạc trong thơ
Anh mơ tìm lại bờ môi cũ
Say khươ’c hồn nhau lạc cõi bờ

nhantrang
THƯƠNG EM ANH CÓ ....

Hoa Quỳnh

Thương em anh có là cụm gió


Dìu em , cánh lá dạo lang thang
ðể mãi thu vàng là kỷ niệm
Một thưở yêu nhau thật nồng nàn

Thương em anh có là vạt nắng


Dịu dàng sưởi ấm giọt sương em
Long lanh phản chiếu ngàn muôn sắc
Em ñẹp , nhờ anh lại ñẹp thêm

Thương em anh có là cổ thụ


Bóng râm che mát mãi bên ñường
Cho em , một ñoá quỳnh hoa dại
Còn chỗ yêu hoài ñể dựa nương

Thương em anh có là bến ñỗ


Thuyền nhỏ bồng bềnh em ghé qua
Buông neo em ñậu bờ anh nhé
Mãi một kiếp ñời chẳng thể xa
Nẻo Trần

Cụm gió chỉ làm cho lá rơi


ðùa mây phiêu lãng tận chân trời
Lùa mưa ướt tóc em ngày ñó
Không ñủ hôn nồng thơm nét môi

Vạt nắng chỉ làm em rát da


ðâu hong thắm ñược cánh môi ngà
Không phơi khô ñược vần thơ ướt
Từ buổi hai ñường ta cách xa

Cổ thụ bên ñường rợp bóng râm


Giúp làm mát khách lúc dừng chân
Làm sao ñủ ñể hồn em mát
Trọn cuộc tình xa dậy sóng ngầm

Bến ñỗ ñể thuyền ñợi nhổ neo


Vóc ngà ñâu chịu nổi cheo leo
Gót son sẽ lấm bùn khi cạn
Nước lũ thuyền trôi cũng ngặt nghèo

Em ạ cuộc ñời như biển cả


Sóng cuồng ai biết lúc nào dâng
Tình anh chỉ có buồng tim nhỏ
Theo gót em ñi khắp nẻo trần ...

nhantrang
Hai Trái Tim Nho Nhỏ

Hoa Quỳnh

Trái tim anh , nó cứ hoài nhỏ bé


Thì tim em cũng có lớn bao nhiêu
Một nắm tay , tim nhỏ xíu nhỏ xiu
ðủ ñể anh cất vừa tim em ñó

Chỉ là em , mà không thừa góc nhỏ


Dành cô nào nữa cả , nhớ chưa anh
Dòng thời gian dẫu là có trôi nhanh
Thì tim em vẫn trong lòng tim anh mãi

Thuở học trò , yêu rồi mà ngần ngại


Chiều cuối tuần , thứ bảy hẹn ñi chơi
Ngượng ngượng là , cứ sợ chúng bạn cười
Em ñi trước nhá , anh ñằng sau nối gót

Còn bây giờ se tơ hồng chỉ cột


Phố ñông người , anh nhẹ siết eo thon
Bước bên nhau , em níu lấy tay chồng
Nghe hạnh phúc ñong ñầy từng khoảnh khắc

Mai sau nầy dù pha sương tóc bạc


Hai trái tim cũng chỉ nhỏ vậy thôi
ðủ cất gọn duy nhất ảnh một người
Không ñổi thay , không người thứ hai nào anh nhá
Trăng Héo

Em giờ ñi ở phù du
Còn ñâu nước mắt khóc thu nửa vời

Ta mang sương sớm hong trời


ðể thay nước mắt khóc người khóc ta
Mùa này tuyết sắp ra hoa
Mai ñây sắc tuyết sẽ ngà hay trong ?

Sao nghe buôn buốt bên lòng


Sao nghe ñiêng ñiếng môi hồng ai hôn
Người ñi son ñỏ có còn
Người về son nhạt lối mòn có phai

ðường trần ai biết trần ai


Biết nghe trăng héo chắc dài nhớ nhung
Lỡ như trăng úa lại chùng
Lấy ai hốt những mịt mùng chờ nhau ..?

nhantrang
GIỌT MƠ

Hoa Quỳnh

Hỏi vành trăng héo chơi vơi


Cớ sao trăng lại rớt rơi nỗi buồn
Ngu ngơ em nhặt vào lòng
ðể rồi từ ấy cũng buồn như trăng ...!

Người ơi chớ hỏi vì chăng


Em buồn người cũng hiểu rằng cớ sao
Bài thơ tình lụa ngọc ngà
Người trao em giử mãi là trong tim ...!

Lưng trời người lạc cánh chim


Vành trăng khuyết nửa ,thơ chìm hư vô
Khuyết rồi trăng hoá héo khô
Thơ em lại ñẫm giọt mơ ñợi chờ ...!
MỘT CHỮ TÌNH

Hoa Quỳnh

Nếu anh là gió ngàn xa ñến


Giận dỗi rung cành lá em rơi
Lá em nào dám câu hờn trách
Chỉ tủi phận mình ...khóc thế thôi

Nếu anh là nắng hanh mùa hạ


Bỏng rát hoa em cánh phượng buồn
Phượng em xin hứa rằng chấp nhận
Miễn sao nắng hạ ghé môi nồng

Nếu anh cổ thụ cao sừng sững


Bóng toả che ngàn hoa thắm tươi
Cũng mong anh trải lòng ñôi chút
Chút thôi ñã ñủ cỏ em vui

Nếu anh là bến neo thuyền ñỗ


Góc nhỏ cho thuyền em ghé vô
Chỗ tối ñược mà , em cũng chịu
Còn hơn ngoảnh mặt anh làm lơ

Anh ơi có phải yêu là khổ


Chấp nhận phần thua thuộc về mình
Không hề so sánh em ñành thế
Tim ñã trót trao một chữ tình
Giọt ðắng

Giọt chi em gọi là mơ


Nó rơi tí tách có chờ ñợi nhau ?
Còn ñây ít giọt kêu ñau
Năm qua tháng lại ñậm màu chẳng phai

Từ khi áo ñỏ theo ai
Có nghe lả chả giọt dài không em ?
Ta nghe giọt ñắng vương thềm
Thoảng hương thừa mục cho mềm nhớ xưa

Lưng trời mây sắp ñong mưa


ðong bao nhiêu nhớ chẳng vừa mình xa
Môi hồng em chỉ ñơm hoa
Cho ai lụa thắm vóc ngà lầu son ..

nhantrang
xếp

Ta ñành xếp nỗi mênh mông lại


Trên bến chiều ñông gió lạnh về
Những cánh chim trời xao xác gọi
Gọi ñàn tơi tả giữa cơn mê ..

nhantrang
THƠ ƠI....
Hoa Quỳnh

Thơ
ñừng rụng
lá mùa thu
Trải ñầy nỗi úa
sầu ưu
em buồn

Thơ thoa
vạt nắng ửng hồng
Cho em nhặt lấy
Ủ lòng
Em vui

Em xin
một chút
vậy thôi
Thơ chìu em nhé
ñể môi
ñỏ bừng

Và em
len lén ...
ngập ngừng
Hôn thơ
thật khẽ
Thơ ñừng ...
Chối em

Khẽ thôi ...


cho mộng
êm ñềm
Như ngoài kia ấy
bên thềm
trăng _ hoa
Tình Trần

tiếng
ai gọi
phố lên ñèn
ta ñi thắc thỏm
bước ñen giữa ñời

nghe chừng chẳng phải


hoa rơi
mà sao gió cuốn
lá rời cành xa

tiếng ai hun hút


như là
tiếng thu
gọi nhớ vỡ òa
chạm nhau

không
không
chắc tiếng sỏi ñau
bước em nghiến
nát phiến sầu dưới chân

ta ñi chôn
mảnh tình trần
xác thơ
xác pháo
xác xuân
lỗi thề

biết ñời còn lắm nhiêu khê


có ai ñi khóc
xuân về xuân ñi ....

nhantrang
mênh mông

Ta ñành xếp nỗi mênh mông lại


Trên bến chiều ñông gió lạnh về
Những cánh chim trời xao xác gọi
Gọi ñàn tơi tả giữa cơn mê ..

Ôi bóng ai xa của ñộ nào


Như còn phảng phất cõi chiêm bao
Nhớ xưa nhung gấm tràn phong nhụy
Nay cạn men rồi say chốn nao ..

nhantrang
THƠ LỤA

Hoa Quỳnh

Lụa là
thơ ngọc của ai

Phủ quanh vườn nhỏ


gót hài
em qua

Thế rồi
chả hiểu vì sao

ðêm về
em nhớ
ngọt ngào câu thơ

Thẹn thùng
dấu ánh trăng mờ

Hẹn thơ
trong giấc mộng mơ
em chờ

Thương em
Thơ chớ hững hờ

Ghé qua
dẫu chút vu vơ
cũng là....
vóc lụa

lụa là
vóc ngọc của em

dịu dàng
khi siết thân mềm ñể hôn

thơ là
một chút hơi
buồn

luồn qua kẻ lá
gió tuồn qua mơ

em ñi
thơ khắc dấu chờ

bờ môi này
nhớ mãi
bờ môi kia

em ñi về sớm kẻo khuya

hoa run
gió lạnh
ñầm ñìa hạt sương

thân em
vóc lụa lạ thường

lần hôn
lần nhớ
càng vương nỗi niềm

nhantrang
NÀNG THƠ
HoaQuynh

Vườn thơ một sáng em sang


Thướt tha áo lụa dịu dàng dáng hoa
Gót hài giẫm hạt sương sa
In trên bờ cỏ ngọc ngà giọt mơ
Khẽ khàng một chút vu vơ
Ươm tình ong bướm ngu ngơ xuân nồng

Người từ non cảnh tiên bồng


Ghé ngang dạo khúc nguyệt cầm thanh tao
Cung thanh trầm bổng vút cao
ðể Nàng Thơ mộng nao nao cõi lòng
Biết rằng chẳng nợ tơ hồng
Mà sao vương vấn ñợi mong thế này ....
Dáng Thơ

Ừ em gót lụa in màu nhớ


Trên bến thơ này em biết không ?
Ong bướm xôn xao bừng tỉnh dậy
Dù trời chớm lạnh buổi vào ñông

Em hay tiên nữ du trần thế


Vóc ngọc thơ mềm âu yếm trao
Ta mộng ñêm nay và mộng nữa
Môi hồng uống mãi ngỡ chiêm bao

Em gom tinh tú vào thơ thắp


Trăng khuyết bên ñời cũng ngất ngây
Ôi dáng em ñi sầu vạn dặm
ðường trần vằng vặc bóng trăng say ..

nhạntrang
DƯ ÂM

Hoa Quỳnh

Nào ñâu có phải một nàng thơ


Giáng hạ xuống trần tựa cõi mơ
Chỉ loài hoa dại ven bờ giậu
Len lén nhìn trăng mãi ñợi chờ

Vằng vặc trời cao trăng ñẹp quá


Cả vì tinh tú cũng tươi xinh
Hoa biết phận mình ñâu dám nghĩ
ðành thôi xếp lại mối duyên tình

Là thế ...một ngày hoa rũ cánh


Lá xanh tàn tạ buổi mùa sang
Trên ấy trăng tròn hay khuyết nhỉ
Dư âm còn lại chút nồng nàn ....
Em Là Hư Ảo

Thôi em ñừng trách xin ñừng trách


Bao Giáng sinh rồi ta cách xa
Chưa nếm một lần môi thắm ngọt
Mà son xưa ñó tự phai nhòa

ðêm Noel sáng hay không sáng


Riêng một góc trời ta vẫn nghe
Gọi khẻ tên em từ ñáy mộng
Giọt sầu sủi bọt giữa cơn mê

Em vui giữa chốn kinh thành cũ


Ta cuí quỳ riêng góc giáo ñường
Biết khấn gì ñây khi ñã biết
Em là hư ảo tỏa trong sương

nhantrang
ðừng nhặt lấy vu vơ
HoaQuynh

Chỉ là cơn gió qua chiều tím


Hắt xuống hiên thềm mấy giọt thơ
Chỉ có chút vần gieo thật vụng
Anh ơi ñừng nhặt lấy vu vơ

Em từ trong nắng mùa ñông lạnh


Mang một niềm riêng trên tóc mây
Nhung nhớ lỡ hoen mờ mắt biếc
Nên màu nắng cũ vẫn chưa phai

Em từ cơn gió ... từ hư ảo


Không sắc không màu ... trôi ngẩn ngơ
Rồi sẽ tan ñi ... không dấu vết
Anh ơi ñừng nhặt lấy vu vơ
Hoa Quỳnh

Hoa Quỳnh

Ơi à chút mộng mong manh


Ru em tròn giấc bên anh ñêm dài
Nào ñâu sương phủ bờ vai
Giá băng ñứng lại bên ngoài rèm mơ

Ơi à chút ngọc trong thơ


ðã làm em nhớ em chờ em trông
Sớm nay má ửng hồng hồng
Ngỡ xuân qua ngõ mùa ñông vội tàn

Gió lùa câu hát miên man


Ngây thơ một thuở khẽ khàng trở lui
Chỉ còn em với niềm vui
Cùng bài thơ mộng về xuôi theo người

Tình ơi ñừng chớ chơi vơi


Anh ơi ngoảnh lại ñừng rời phố thơ...
Trong Hư Ảo

Em gom chi những vu vơ lại


Thả gió vào ñông lạnh chốn này
Mưa nắng xứ người em có biết
Xuân về ai lộng nhớ trên mây ?

Bên ñây bên ñó nghe hư ảo


Có có rồi không tựa tiếng kinh
Em xát hồn ta không bởi muối
Bởi dòng thơ ngọt chở môi xinh

Mai xuân lỡ bước trên ñường cũ


Nắng ngẩn ngơ vàng giữa cố thôn
Em có nhìn ta như kẻ lạ
Dù hôm qua mới ñẫn ñờ hôn ?

Dù em như gió trong hư ảo


Nhưng thướt tha mềm dáng liễu xưa
Ta bảo xuân sau chầm chậm ñến
Có em , xuân sẽ trở nên thừa

nhantrang
TÌNH XUÂN

Mùa xuân ñến khẽ khàng bên thềm cửa


Chẳng vội vã gì xin người chớ lo xa
Xuân dừng buớc lắng nghe lời nhắn nhủ
Câu yêu thương người gửi lại ngàn hoa

Xuân thuận lòng giữ mãi dáng ngọc ngà


Của trăng khuya trên trời sao lấp lánh
Của hương cúc nồng nàn trong gió thoảng
Cả mối tình ai ñó tặng ai kia

Lẫn trong bờ cỏ
Một nụ hoa mơ
À ơi làn ñiệu ru hời
Tình như trăng gió quyện lời trong thơ

HQ
EM THƠ

Hoa Quỳnh

Ai ñem phượng nở in màu má


Mà má em hồng ửng hây hây
Ai ñem son bỏ vào môi ñỏ
Khóe miệng em cười ...anh ñắm say

Có phải mây về ngang lọn tóc


Trên bờ vai nõn nét kiêu sa
Có phải gót hài hoa nụ nở
Mỗi bước chân ngà nhạc ngân nga

Có phải như em vừa ngoảnh lại


Khiến tình lưu mãi những trang thơ
Và anh như lạc vào hư ảo
Chìm ñắm bể huyền cõi mộng mơ

Kìa trăng mười sáu tròn vành vạnh


Cả vì sao nữa ,sáng lung linh
Có em , suối thơ không còn lạnh
Gợn nhẹ lăn tăn ñợt sóng tình
Bao Giờ

Ừ em xa tự bao giờ
Nhớ , trong thơ cũng giả vờ lãng quên
Ngoài kia chiều xuống trăng lên
Có ai gác mảnh lênh ñênh giữa ñời

Ừ em chuốt ngọc trên môi


ðã quên hay nuốt cuộc ñời vào thơ
Chim rừng bỏ núi bơ vơ
Còn ta bỏ phố giả vờ làm chim

Ơi em bước nặng ñi tìm


Vẫn nghe một khoảng im lìm khít khao
Trăng chìm ñáy cốc lao ñao
Ta chìm vực nhớ cồn cào ñáy mơ

Môi em chín mọng bao giờ


Hồn ta chín héo như tờ lịch rơi ..

nhantrang
TỪ ðÂY

Nào em xa lắc mù khơi


Vẫn tròn nỗi nhớ chơi vơi tìm về
Mong ñêm rụng xuống ñam mê
ðể em nhặt mảnh trăng thề duyên thơ

Nào em quay ngoắt giả vờ


Mãi gom thơ lụa ñợi chờ dáng ai
Tình anh , một cánh chim bay
Mình em ñứng lại hao gầy xác xơ

Tìm anh , tìm tận nẻo mơ


Vẫn là khoảng vắng sương mờ giăng giăng
Cong cong mảnh khuyết vầng trăng
Thềm xưa hoa héo rụng tàn từ ñây

Hoa Quỳnh
Dư Vị

Thềm xưa trăng ngủ trên mây úa


Ta ngủ trong thơ lụa ñã nhàu
Ai thức cho buồn ñêm mộng mị
Nghe chừng sót lại chuỗi hư hao

Ta mơ như thuở còn em vậy


ðâu biết màu xưa ñã úa tàn
ðầu biết mùa xuân còn lặn lội
Bên trời một bóng lẻ cưu mang

Mai này ngoảnh lại còn ai nữa


Gói ghém câu thơ cuối bãi ñời
Có ñến rồi ñi dù lặng lẽ
Cũng là dư vị những chia phôi ..

nhantrang
Xuân trắng hay ñen ñời chẳng biết

Em ñi tà áo phai màu nhớ


Bóng ñổ dần xa khuất cuối ñường
Hoa cỏ mùa xuân vừa rộ nở
Sao anh mãi luyến chút tàn hương ....

Em ñi nghiêng cả sông và núi


Ta ở buồn như giấc mộng tàn
Xuân trắng hay ñen ñời chẳng biết
Sao ñời rộn rả buổi xuân sang ?

nhantrang
Bởi ñời rộn rả buổi xuân sang
ðây ñó ca vui khúc rộn ràng
Anh buồn chi vậy , ngàn hoa nắng
Ngóng ñợi anh cười ...anh biết chăng ...

HQ

Xuân rộn ràng ta rộn ràng chi


Rộn ràng áo lụa bởi vu qui
Còn thơ dù nét dài hay ngắn
Chẳng ñủ làm ai thổn thức si
ntr
sỏi bên trời khóc

Buồn quá vần thơ rơi vất vưởng


Như ñời vất vưởng ñã bao năm
Xin cho thơ ướp tình nguyên thủy
Dù phải nghìn sau mới nẩy mầm

Buồn quá rách ñời thơ cũng rách


ðá mòn tim biết có mòn không ?
Ngày mai khi sỏi bên trời khóc
Là biết chân ngà hết nhớ mong ...

nhantrang
thơ sướt mướt

Thơ nhớ ai mà thơ thút thít


Thơ buồn , người ấy có buồn không ?
Chiều nay màu nắng hanh hao quá
Lại tiếng ve sầu khóc nỉ non

Thơ nhớ ai mà thơ sướt mướt


Thơ hờn , người ấy chả băn khoăn!
Bởi hạ bây giờ không hạ cũ
Phượng hồng bên cánh gió mơn man

Hoa Quỳnh
Em ñi dắt nắng chui về ñó

Nơi ñây chỉ có hoa quỳnh nở


Chẳng có phượng hồng chẳng có ve
Nắng cháy nung hè thơ chảy mỡ
Em về nung tiếp bỏ thêm me

Em ñi dắt nắng chui về ñó


Ta ñốt vần thơ sưởi ấm lòng
Nhưng cả mùa hè em ñã nhốt
ðâu còn chi nữa ñể ve mong ..

nhantrang
Anh ñi dẫn hạ về phương khác

Từ dạo anh xa trời mộng ảo


Phượng hồng xơ xác chẳng ñơm hoa
Rền rỉ tiếng ve giờ cũng bặt
Nắng vàng ñâu thấy ...chỉ mưa sa

Anh ñi dẫn hạ về phương khác


Bỏ lại chốn nầy lạnh giá băng
Phong kín nụ quỳnh nay khép nhuỵ
Còn ai ñâu nữa ñón mùa sang

HoaQuynh
trăng mãi nhớ ñêm

Hạ về lất phất mưa phương ñó


Chẳng ướt lòng em chỉ ướt thơ
Ta biết sắc hồng môi thắm cũ
Chỉ làm phượng tủi rũ trong mơ

Chiều ñi quên nắng phai vàng mắt


Chẳng tiếng ve buồn tiễn tuổi thơ
Chắng áo ai vờn trong gió nhẹ
Chỉ ñầy lá rụng gót hoang sơ

Rồi ñây khi nắng thơm hồng má


Em ñã là em của mộng ñời
Ta ñốt vầng hương thừa cuối nẻo
Chỉ làm trăng mãi nhớ ñêm thôi ..

nhantrang
Người thương ñừng trách nhá

Hạ về phương ấy mưa hay nắng?!


Có ấm lòng ai những buổi chiều
Nắng gắt xin người ñừng bực dọc
Mưa dầm người cũng chớ cô liêu

Bởi nắng bởi mưa , quyền tạo hoá


Nào em thả nắng bỏng da người
Cũng chẳng buông mưa rơi ướt áo
Người thương ñừng trách nhá , người ơi !

Em muốn nắng hồng mơn mái tóc


Muốn mưa ñan nhớ ñẫm vai gầy
Muốn hạ gọi ve về trổi nhạc
Cho thơ người ngọt khiến em say ...

HoaQuynh
Tóc ngậm nát sầu

Ta dám nào ñâu chẳng dám ñâu


Mơ ôm tiên cá ñể thêm sầu
Mơ trăng ñáy nước còn thơ mộng
Vì biết trăng nằm cạn hoặc sâu

Mưa gió trời ban ta biết vậy


Nắng hồng môi ấy của người thôi
Còn ta như áng mây ñầu núi
Treo mãi nhàu thơ bốn hướng ñời

Tóc ngậm nát sầu nghiêng lệch ñất


Thơ tàn mấy ñộ bóng người ñi
Dù em có thắp trời sao mọc
Trăng vẫn buồn như tuổi dậy thì ..

nhantrang
rối tóc mây

Dậy thì là tuổi em mười sáu


Tóc xoã vai mềm dáng thướt tha
Mười sáu trăng tròn soi vóc ngọc
Thầm thì người bảo tựa tiên sa

Suối mây người cột vần thơ lụa


Rồi thả bềnh bồng theo gió bay
Chân ñồi gió vướng ... thơ dừng lại
Lạc lõng cội ñời ...rối tóc mây

Tóc rối , giọt buồn in khoé mắt


Má hồng nhàn nhạt , hết môi son
Bến mơ nào ấy người thơ thẩn
Chốn cũ em buồn canh cánh trông

HQ
Hồn ta bừng lụi cả cơn say ...

Em buồn ñâu phải trời sang hạ


Hạ cháy nửa mùa ta cháy nguyên
Phượng ñỏ góc trường ta ñỏ mãi
Môi nàng trong ký ức triền miên

Mây nào dám sánh làn tơ chuốt


Tơ tóc ai vờn giữa cõi xa
Vương vướng gót son từng cánh lá
Nào hay thơ giẫm dưới chân ngà

Không là thơ lụa phơi ñầy nắng


Không lá vàng thu gói gió bay
Khi mắt em xưa nhòa mộng cũ
Hồn ta bừng lụi cả cơn say ...

nhantrang
Mùa hạ của em

Em lắng nghe gì giữa hạ sang ?


Buồn hiu ñã lặng tiếng ve ran
Con chim lẻ bạn lười không hót
Tơ nhện trên mành cũng biếng giăng !

Anh thấy gì không trời tháng sáu ?


Góc trường cây phượng chẳng ñơm hoa
Áo trắng ngày xưa anh vẽ mộng
Mộng tàn năm tháng cũng phôi pha !

Mùa hạ của em là thế ñó !


Lạnh lùng cô ñộc tựa như ñông
Xin anh ñừng hỏi vì sao nhé
Tủi phận em mà , anh biết không ?

HQ
Tháng Sáu

Tháng sáu người về ñâu chớm hạ


Phượng trùm ôm kín góc sân chơi
Góc sân côi cút từ nay nhé
Bao cánh chim bay khắp hướng trời

Tháng sáu ñường xa hun hút mắt


Em về vui lập góc sân riêng
Trời mưa hay nắng sân trường ướt
Nhưng góc sân ñời em thản nhiên

Ta cánh chim chiều nương gió mõi


Mất rồi mùa hạ ñể phân bua
ðời ve một kiếp sầu ngăn ngắn
ðâu ñủ ru buồn em giấc trưa

nhantrang
Sân Trường Góc Phượng

Tháng sáu mưa buồn mưa rớt hạt


Nắng hờn ai thế nắng ñi hoang
Còn em nào trách tình anh ñặng
Chôn kín tim sầu mộng dở dang

Như ñã lạc nhau từ dạo ấy


Sân trường góc phượng những mùa thi
Em thôi không khoác tà áo trắng
Anh bạt phương trời cánh chim di

ðể mỗi hạ về ngong ngóng nhớ


Ngày xưa người ấy có còn thương ?
Bài thơ chưa ngỏ tình chưa trõn
Cánh phượng ñâu nào nỡ nhạt hương !

HQ
Tháng Phượng Ngày Ve

Tháng sáu trời mưa em có lạnh ?


Ta về lạnh buốt cả vầng trăng
Dế giun cũng muốn chờ mưa tạnh
ðể tấu cung ñàn chia ái ân

Bây giờ em ñã xa trường cũ


Tháng phượng ngày ve thấm thoát về
Thơ ấu nuốt mòn bao háo húc
Của lần tìm gặp vết môi tê

Và em cũng giống mùa cam quýt


Lúc ñắng khi chua ngọt khác thường
Cốc rượu tình trần chưa nhấp vợi
Môi hồng ñã vợi vết son vương

nhantrang
Mười Sáu Trăng Tròn Em A'o Trắng

"Tháng sáu trời mưa em có lạnh?" *


Người ơi dù nắng cũng co ro
Dầu sao em cũng mừng vui lắm
Xin cảm ơn người ñã lắng lo

"Bây giờ em ñã xa trường cũ" *


Người cánh chim trời xoải chốn nao
Góc phượng già nua trong nắng hạ
Vẫn còn lưu dấu thuở thương nhau

"Cốc rượu tình trần chưa nhấp vợi" *


Dám nào khi tuổi chớm hoa niên
Mười sáu trăng tròn em áo trắng
Anh vừa chập chững ngưỡng sinh viên ...

HQ
Ve Phượng Có Mùa Ta Chẳng Có

Xa rồi xa lắm xa vời vợi


Em phượng hay ve rả rít dài ?
Ta chẳng là ve mà chẳng phượng
Sao lòng rưng rức buổi xa ai

Tháng sáu sắp tàn theo cánh phượng


Bóng người xa thẳm có như ve ?
Gởi mong gởi nhớ vào trang sách
Hay gói màu trăng giữa buổi hè ?

Ta màu áo trắng không còn trắng


Lấm bụi trầm luân mộng ñã tà
Cũng giống như màu hoa nở rộ
Rực hồng thoáng chốc ñã phôi pha

Ve phượng có mùa ta chẳng có


Nên càng lưu luyến nhớ thương nhau
Trần gian dâu biển muôn trùng quá
ðời ngắn sao dài vết chém ñau ...

nhantrang
Thơ xưa một thuở như màu phượng

Muốn uống lệ ngà tuôn má thắm


Sợ ñời say tỉnh ướt trang thơ
Thơ xưa một thuở như màu phượng
ðã ướt từng trang giấy học trò

Bây giờ ướt bởi môi con gái


Phượng ñã thêm hồng sắc nhớ nhung
Ta ñã hơn lần xuôi ngược mãi
Mà tương tư khúc dỗi tao phùng

Ừ nhỉ vu vơ như nắng hạ


Nắng bừng nhưng dạ rét co ro
Rồi mai em tẽ về phương lạ
Ta rẽ phương nào không xác xơ ?

nhantrang
ñời thoáng chút mây mưa !

"Xa rồi xa lắm xa vời vợi" *


Người ñó em ñây một biển trời
ðây ñó ñều ñang mùa nắng cháy
Ve sầu rền rỉ nhịp buồn tơi

"Tháng sáu sắp tàn theo cánh phượng " *


Sắc hồng nhàn nhạt tựa như vôi
Người có còn không ngàn kỷ niệm
Ngày xưa tình cũ chẳng phai phôi

"Ta màu áo trắng không còn trắng" *


Nhuốm bụi phong trần kiếp lãng du
Em cũng qua rồi thời thiếu nữ
Giữa chừng hạ ñỗ ñợi chờ thu

"Ve phượng có mùa ta chẳng có "


Tình thơ một thủa dấu yêu thừa
Biết ñến bao giờ mình gặp lại
Hay không ...ñời thoáng chút mây mưa !

HoaQuynh
xa quá ...mấy phương trời

"Muốn uống lệ ngà tuôn má thắm"


Nhưng mà ..xa quá ...mấy phương trời
Biết ñến bao giờ người trở lại
Cùng em , nhấp cạn rượu tình vơi

"Ta ñã hơn lần xuôi ngược mãi"


Trên ñường thiên lý nhớ em không ?
Nắng vàng còn nhớ nhành hoa phượng
Nhớ bức thơ tình in dấu son

"Ừ nhỉ vu vơ như nắng hạ "


Học trò áo trắng tập tành yêu
Năm tháng người mờ phai dĩ vãng
Chứ em , em mãi nhớ thương nhiều !

Hoa Quỳnh
Em tuổi hạ hồng ta hạ úa

Muộn quá rồi em ngày sẽ gặp


Hạ tàn thu úa tuyết pha ñông
Có ai mấy thuở nhìn mây trắng
Mà nhớ về nhau phút mặn nồng

Em tuổi hạ hồng ta hạ úa
Hạ về phơi phới lứa ô mai
Còn ta như cánh diều ai thả
Bám víu ngày vui chẳng ñược dài

Một cánh diều bay có nghĩa gì


Bởi rồi mùa hạ cũng qua ñi
Mà ve hay phượng không còn nữa
Thì bóng người về chẳng ích chi

Ta ñi trong nắng không như nắng


Nắng gắt mà mây quá lạnh lùng
Nắng cháy mà tim tàn lụi ñập
Bởi vì em ñã ñổi tình chung ..

nhantrang

Ta mơ một ngấn lệ hồng


Lăn tròn trên má ñể lòng ấm hơn
Ta mơ một ngấn môi son
Em tô thiếu nét ta hôn ñậm ñà

Mơ màu nắng nhạt xa xa


ðể hong má thắm lượt là thuyền quyên
Hong thơ chảy mượt ñôi miền
Cho em phận gái màu duyên thật hồng

Ta mơ dĩ vãng về không
ðừng mang áo gấm cho nồng chút yêu
Quê xa hun hút gió chiều
Sao em thả nhớ bay liều ñến ñây ...

nhantrang
Mi ngoan khép mộng êm ñềm

Thả liều yêu nhớ gửi anh


Mong anh tô thắm tình xanh tuyệt vời
Xanh xanh một áng mây trời
Xanh xanh biển thẳm ru hời tình em

Mi ngoan khép mộng êm ñềm


Vầng trăng nghiêng ghé hiên thềm ...là anh
À ơi trọn giấc yên lành
Trăng ñừng ñi vội ...Ơi anh, em buồn !

Sớm mai _Nhìn vạt nắng hồng


Em rưng mắt lệ ... trăng tròn nơi mô?
Buồn thiu , ra ngẩn vào ngơ
Chừ chưa ñúng ngọ bao giờ ñến ñêm ? !

ðến ñêm , khi gió lay rèm


ðầu em lại gối vai mềm trăng anh ...

HQ
Nhớ ai

Nhớ ai ...Giũ áo tơ mềm


ðường thênh thang nắng chợt thèm ñón ñưa
Bây giờ trời ngã bóng trưa
Oi nồng hạ ñỏ mà mưa trong lòng

Nhớ ai ... Héo hắt nụ hồng


Hoa ngày xưa ấy tình nồng trao tay
Ép vào trang vở còn ñây
Mà tình theo gió ngàn bay phương nào

Nhớ ai ... Không biết làm sao


Em ñành cuộn nhớ gửi vào câu thơ
Ai ơi còn ñó mộng mơ
Thì ai ñừng chớ hững hờ .... khổ em ...

Hoa Quỳnh
Bên trời ai giấu câu thơ

Luồng yêu ai thả hững hờ


Anh vừa tóm bắt , gió lùa qua khe
Nhìn trăng , mây xám vừa che
Nhìn em , giun dế bên hè nỉ non

Một mai môi thắm vẫn còn


Biết ai có nhớ nụ hôn ngọt ñầu
Bao giờ hôn nụ mùa sau
Trời nghiêng nghiêng mộng qua cầu vẫn nghiêng

ðêm ñêm vớt ánh trăng hiền


Nhớ nhung lóng lánh bên triền dốc mơ
Bên trời ai giấu câu thơ
Trên trăng dưới gối , trăng mờ gối lem

Nếu như thơ ñó là em


Vì sao sương ñẫm ướt mềm vóc tiên

nhantrang
Vì anh sương ñẫm tóc thề

Vì anh bỏ lại ưu phiền


Em ngu ngơ nhặt thả triền dốc thơ
Thanh trầm oà khóc bơ vơ
Lặng im cung bổng ñợi chờ xa xăm

ðêm ñêm thơ khẽ thì thầm


Ngắt vần thương nhớ tri âm tìm về ...
Vì anh sương ñẫm tóc thề
Ngấn ñôi dòng lệ mờ che mắt huyền

Cong cong một mảnh lưỡi liềm


Vầng trăng cứa nát nỗi niềm tim ñau
Dẫu sao cũng mối duyên ñầu
Xin ngày gặp lại vẹn màu hương yêu

Nghiêng nghiêng bóng ñổ về chiều


Sao anh nỡ ñể thơ hiu quạnh buồn

Hoa Quỳnh
Nhn Trng & Hoa Quỳnh

Mây Ngàn

Tác gi gi bn quyn


2008