You are on page 1of 36

NƢỚC MẮT SAO KHUÊ

Tập I: Cuộc Sống Vô Cùng

Khuê loạng choạng bƣớc đi. Phía trƣớc, xung quanh , đằng
sau cô là bóng đêm dày đặc hệt nhƣ cuộc đời nhỏ bé của cô
vậy. Khuê nấc lên một tiếng. Không phải khóc mà mắt cứ cay
xè. Cô ngồi thụp xuống ven đƣờng, nôn thốc nôn tháo. Mệt rũ
ngƣời… Cô muốn gục xuống nhƣng lý trí còn lại không cho
phép, cô mệt mỏi đứng dậy, nhƣng chân đã khịu xuống, cả
ngƣời cô đổ ập xuống vệ cỏ, may mà không phải đám cỏ lúc
nãy. Khuê vẫn cố ngồi dậy. Cô biết phía trƣớc là công viên…

Khuê ngồi xuống một chiếc ghế đá, ngƣớc cổ nhìn lên trời.
Chẳng thấy gì ngoài một màu trăng trắng buồn thê lƣơng.
Khuê nhếch môi cƣời khan. Ôi! Cuộc đời của cô… Tự nhiên
cơn buồn nôn lại kéo đến. Khuê lết lại gốc cây và ruột thì
quặn lên. Hôm nay cô đã uống khá nhiều rƣợu. Bọn

họ thi nhau chuốc cho cô đến say mềm… Những thứ vừa
đắng vừa nồng, cay xè và đốt cháy cả ruột gan…

Khuê tựa ngƣời vào gốc cây và trƣợt ngƣời xuống. Cô nhắm
nghiền mắt lại, muốn ngủ nhƣng không tài nào ngủ đƣợc. Mà
con gái ai lại ngủ vật vạ nhƣ thế này… Con gái? Khuê mở
toang mắt… Có tiếng kêu gì đó vang lên, cô quờ quạng tay
và chạm vào một vật nhỏ. Đƣa lên tận mắt, cô mới nhận ra
một chiếc di động. Nó đang kêu. Thật bực mình. Khuê ấn
mạnh nút tắt và nhét nó vào chiếc túi bên cạnh. Ngồi một
chút rồi cô lồm cồm bò dậy, rồi lại loạng choạng ra khỏi công
viên, mắt cô hƣớng về phía kí túc xá…

May mà vẫn nhớ phòng mình, Khuê gõ tay vào cánh cửa,
mệt nhọc chờ đợi. Mở cửa cho cô không phải là Khanh mà là
Sƣơng Nhi. Chợt nhớ ra hôm nay phòng chỉ còn lại hai đứa…
Sƣơng Nhi lắc đầu càu nhàu:
-
Hôm nào mày cũng thế à?
Khuê lách ngƣời vào. Cô vất chiếc túi vào góc giƣờng, rồi
cũng quăng ngƣờixuống. Sƣơng Nhi cau mày nhìn. Cô vốn là
ngƣời sống nề nếp và đƣợc nhồi nhét cái ý nghĩ đó từ bé, cho
nên cô không ƣa cách sống của Khuê. Đã từ lâu, cô chẳng
buồn khuyên nữa…

Đang định bƣớc về giƣờng mình, Sƣơng Nhi nghe thấy tiếng
kêu nhƣ là chuông điện thoại. Cô quay lại nhìn. Khuê đang
quờ tay và túm lấy cái túi vất xuống đất. Giọng Khuê làu bàu:
-
Coi giùm nó cái. Bảo nó im đi!

Nhi tò mò nhặt túi lên. Chiếc điện thoại lạ hoắc đang nhẫn nại
kêu. Cô mở máy và đƣa lên tai nghe thử.

Một giọng nam trầm vang lên vội vã;


-
Xin lỗi… Đây có phải số điện thoại 0912345678 không?
-
Tôi… tôi không rõ lắm…
-
Vậy thì đúng rồi!
-
Giọng ngƣời con trai gấp gáp
-
Tôi là chủ của chiếc điện thoại này. Cảm ơn cô đã nhặt giúp
tôi.
-
Ơ…
-
Tôi có thể xin lại? Và tôi sẽ…

Sƣơng Nhi biết anh ta nói gì, cô quay qua nhìn Khuê. Giờ có
hỏi thì con nhỏ cũng chẳng biết gì nữa. Cô nói nhẹ:
-
Tôi sẽ trả lại anh. Nhƣng giờ này thì… muộn quá rồi. Có thể
để sáng mai đƣợc không?
-
À… vâng vâng… Cảm ơn cô nhiều. Vậy mai tôi có thể gặp cô
ở đâu?
-
Anh đến cổng trƣờng Bách Khoa đợi tôi nhé? Tầm 9 giờ tan
học tôi sẽ ra. Lúc đó có gì anh cứ gọi vào số này.
-
Vâng, cảm ơn cô… Chào cô nhé. Hẹn gặp lại!

Sƣơng Nhi thừ ngƣời ra suy nghĩ. Liệu cô làm thế có đúng
hay không? Cô có phải là ngƣời nhặt đƣợc chiếc điện thoại
đâu? Nhƣng mà Khuê chắc nó cũng chẳng quan tâm. Kệ đi…

Suy nghĩ thế rồi Nhi đi ngủ. Cô qua xem Khuê đã ngủ chƣa.
Ngƣời con bé nồng mùi rƣợu khiến cô muốn nôn. Bƣớc lùi lại
một bƣớc, Nhi lặng lẽ lắc đầu. Năm cuối cùng rồi mà Khuê
không giữ đƣợc mình ƣ? Ngày trƣớc Khuê đâu có thế dù
Khuê cũng có nghịch có ngổ ngáo chút ít? Sƣơng Nhi chẳng
thể nào hiểu

nổi…

Sáng hôm sau, Nhi dậy sớm và chờ Khuê dậy. Khoảng 7 giờ
con bé mới ngái ngủ bò ra khỏi giƣờng. Khuê nhìn Nhi, nhíu
mày hỏi:
-
Có chuyện gì à? Sao không đi học ?

Nhi đƣa ra chiếc điện thoại, Khuê tròn mắt:


-
Sao lại đƣa tao? Ở đâu ra vậy?
-
Hôm qua mày mang về mà…

Khuê lắc đầu:


-
Không nhớ! Tùy mày xử lý. Tao tắm đây.

Khuê bỏ vào trong nhà vệ sinh mặc cho Nhi đứng lại với sự
bực tức trong ngƣời. Nhi vơ vội túi sách và bỏ đi. Vậy thì
chẳng cần kể chuyện tối qua cho nó nghe nữa. Nó chẳng biết
quan tâm tới ai ngoài bản thân mình cả. Thật đáng ghét quá
đi thôi…
Đúng 9 giờ, Nhi đến cổng trƣờng. Cô ngó dáo dác tìm kiếm.
Chẳng thấy ai ngoài một thanh niên đang ngồi hút thuốc bên
chiếc xe cồng kềnh. Thấy Nhi nhìn, anh ta bƣớc lại gần, bỏ
chiếc kính màu ra khỏi mắt và mỉm cƣời:
-
Cô là cô gái hôm qua?

Nhi gật đầu. Ngƣời thanh niên lại cƣời tƣơi hơn nữa:
-
Tốt quá. Cảm ơn cô trƣớc. Tôi mời cô đi uống chút gì đó nhé?
Để cám ơn cô giúp tôi mà?

Nhi định từ chối, nhƣng nhìn vào đôi mắt anh ta thì cô không
thể nào từ chối đƣợc. Anh ta có đôi mắt nâu sáng , nhƣ biết
nói và rất đỗi chân thành. Nhi đã cùng anh ta đến một quán
nƣớc khá lịch sự. Khi ngồi đối diện với anh ta, Nhi cũng chƣa
hết bàng hoàng. Sao cô lại có vẻ dạn dĩ thế?
-
Tôi là Phƣơng. Còn cô?
-
Dạ… em là Sƣơng Nhi.
-
Chà! Tên hay thật. Hạt sƣơng nhỏ, cô dễ thƣơng nhƣ vậy
đấy!

Trái tim Nhi nhói lên một cái. Cô khẽ cúi đầu, hai má muốn
nóng bừng lên. Cô nghe Phƣơng hỏi cô gì và anh đã tự kêu
cho cô cốc nƣớc am, còn anh là tách cà phê nóng. Nhi đoán
anh là ngƣời độc đoán, nhƣng vẻ độc đoán dễ thƣơng và gần
gũi.
-
Tôi hình nhƣ đánh rơi điện thoại ở công viên Thống Nhất khi
vào đó ngồi nói chuyện với bạn. Thật ra nếu nhƣ không vì nó
chứa nhiều số điện thoại của bạn bè và đối tác làm ăn thì tôi
cũng
chẳng nhọc công tìm kiếm… Tính tôi hay quên lắm…

Nhi ngẩng lên , nhỏ nhẹ:


-
Có gì đâu ạ. Nếu không phải là em thì sẽ có ngƣời khác thôi.

Phƣơng khẽ cƣời. Anh thấy cô gái này thật nhút nhát. Cô ta
dễ thƣơng nhƣ một con mèo nhỏ, mà cũng giống nhƣ một
công chúa đài các nữa. Anh chợt muốn tìm hiểu về cô, muốn
làm quen một chút…
-
Nhi học ở đây à?
-
Vâng.
-
Con gái học Bách Khoa giỏi lắm đó. Em học năm mấy rồi?
-
Em năm nay ra trƣờng…

Phƣơng kêu lên, giọng trêu đùa:


-
Trông con nít thế mà sắp đi làm rồi cơ à? Giỏi quá ta?

Nhi bật cƣời. Gƣơng mặt cô sáng lên, xinh đẹp dịu dàng.
Phƣơng biết rằng cô gái trƣớc mặt mình là một cô gái giản
đơn rồi, nhƣng với bản tính đa tình, anh vẫn muốn … có
thêm cô nữa. Một chiến dịch chinh phục đƣợc hiện nhanh
trong đầu.

Phƣơng lấy giọng tha thiết mời Nhi đi ăn trƣa… và hình nhƣ
chẳng có cô gái nào từ chối nổi anh.

Vũ trƣờng New Century với một thứ nhạc bốc lửa mạnh mẽ.
Trên sàn nhảy, các vũ nữ cùng với khách nhảy điên cuồng.
Phƣơng nhăn mặt, anh đƣa ly rƣợu lên môi uống

cạn. Cƣơng ngồi bên cạnh đang ba hoa đủ thứ…


-
Mày đi công tác hai tháng, có nhiều sự kiện lắm đấy. Có một
em nhảy mê ly luôn, xinh hơn hoa hậu, nhƣng kiêu kỳ ngạo
mạn chẳng kém.
-
Tên gì?
-
Phƣơng nhếch môi hỏi
-
Lệ Huyền. Hơn em Huyền Thảo hồi trƣớc nhiều. Hai tháng
qua, em làm mƣa làm gió chốn này. Chẳng có thằng nào
động đƣợc vào em… Lão Hƣng còn chịu nữa đó.
-
Mày nữa chứ?
-
Phƣơng nheo mắt với Cƣơng. Vẻ kẻ cả của anh làm Cƣơng
tức ứa hơi, nhƣng vẫn giả lả:
-
Ừ… Nhƣng tao nghĩ mày sẽ khiến con bé đó gục thôi. Giống
nhƣ em …

Phƣơng hiểu Cƣơng định nói đến ai, nhƣng anh phẩy tay vẻ
nhƣ không quan tâm. Chuyện này anh biết Cƣơng vẫn còn…
cay anh lắm. Cƣơng đã rất thích cô vũ nữ Huyền Thảo nhƣng
vì cô ta mê cái vẻ ngoài của anh hơn nên từ chối Cƣơng để

chấp nhận làm ngƣời tình một tuần của anh…


-
Mày thấy sao?

Phƣơng nheo nheo mắt lần nữa, ra chiều ngẫm nghĩ:


-
Mày cay cô ta lắm à?

Giấu vẻ bối rối vào trong, Cƣơng cƣời tƣớng lên :


-
Đâu ai … ghét nổi ngƣời đẹp ấy cơ chứ? Mà kìa… em ra đấy!

Phƣơng dù không muốn cũng phải quay ra nhìn. Và anh nhận


thấy hầu hết cánh đàn ông cũng đang nhìn theo cô vũ nữ
mặc chiếc váy dài màu đen tuyền đang nhảy một mình trên
sàn. Cô ta có vẻ đẹp cuốn hút kỳ lạ. Phƣơng không nhìn rõ
mặt, nhƣng nhìn cô ta nhảy lòng anh tự nhiên cảm thấy xôn
xao.Thân hình mảnh mai lả lƣớt theo điệu nhạc. Cô ta hệt
nhƣ mộtcô tiên nữ…

Chỉ một lát, đám đàn ông đủ các loại tuổi ùa ra sân để có thể
đƣợc gần ngƣời đẹp. Phƣơng quay vào với ly rƣợu của mình,
tự dƣng anh nhếch môi cƣời khẽ.

Cƣơng quan sát Phƣơng và biết rằng Phƣơng chắc chắn đã bị


thu hút rồi. Cũng giống nhƣ anh, khi mới nhìn thấy cô ta lần
đầu tiên, anh nhƣ bị sét đánh và sau đó anh cố tình lao vào
cô ta nhƣ một cô thiêu thân… Chẳng có tác dụng với cô ta,
Cƣơng đã điên lên vì sự

thờ ơ ấy. Nhƣng chắc chắn đối với những tay ăn chơi nhƣ
Phƣơng, Cƣơng tin rằng bọn họ chẳng coi vũ nữ ra gì nhƣng
bỏ tiền ra để có vũ nữ dù chỉ một đêm thì không bao giờ hạn
chế…
-
Nghe ông chủ nói cô ta… chƣa qua tay ai đâu. Ra giá rất cao
đấy!
- Bao n
hiêu?
-
Tao không biết!
-
Cƣơng nhún vai
-
Ông chủ bao rằng cô ta ngay lúc đầu đã tuyên bố : sẽ có một
ngày cô ta ra giá cho mình. Nhìn bọn kia kìa chắc chắn đang
chờ ngày đó đó.

Phƣơng nhìn ra và cảm thấy ghê tởm. Anh chƣa thấy loại gái
nhảy nào kiêu căng nhƣ thế. Làm cái nghề này rồi mà còn tự
ra giá cho mình ƣ? Chẳng lẽ thấy mình đẹp là có thể làm
"sao" chăng? Phƣơng ngoắc một tay bồi bàn lại:
-
Gọi ông chủ giùm chút.
-
Dạ.

Cƣơng hơi nheo mày. Anh đã từng thấy kiểu chơi ngông ngút
trời của Phƣơng rồi, nhƣng lần này thì không biết thế nào.

Ông chủ đi ra, ông ta cƣời tƣơi nhƣ thể sắp sửa gặp đƣợc
vàng:
-
Chà… Cậu Hoàng , lâu quá không ghé chỗ tôi…
-
Cô Lệ Huyền bao nhiêu?

Làm vẻ ngạc nhiên, ông ta nheo mắt:


-
Cậu coi lại chứ… cô ta chƣa có giá…
-
Đừng đùa tôi!
-
Phƣơng hơi gắt
-
Tôi biết tỏng rằng cô ta đã ra giá rồi., nhƣng ông còn để đó
để nhử đúng không? Bao nhiêu?

Nhìn Cƣơng và Phƣơng một chút, ông ta thủng thẳng đáp:


-
Năm mƣơi triệu chỉ một đêm thôi.
-
Cái gì? Điên à?
-
Cƣơng kêu lên
-
Cô ta là ai vậy chứ?
-
Vậy đấy!
-
Ông chủ mỉm cƣời, nhún vai
-
Cô ta là cây kiếm tiền của tôi mà. Không cần cái đêm ấy cũng
quá đủ rồi. Thôi, chào hai cậu nha. Chúc vui vẻ!
-
Đƣợc. Tôi đồng ý.

Cƣơng tròn mắt nhìn Phƣơng. Vẻ mặt lạnh lùng của Phƣơng
làm anh thấy
ga
i gai. Ông chủ vũ trƣờng không quay lại, nhƣng nói sang
sảng:
-
Tối nay cậu sẽ có cô Lệ Huyền.

Tiếng cƣời của ông ta hòa cùng tiếng nhạc. Cƣơng lắc đầu.
Bỏ ra năm mƣơi triệu chỉ vì một vũ nữ… Quả là ngông hết
sức! Phƣơng quay ra nhìn Lệ Huyền. Cô ta vừa nhảy vừa
uống một ly rƣợu, đầu hất cao đầy quyến rũ…Thi thoảng cô
ta cƣời. Những nụ cƣời ấy làm cô ta đẹp gấp trăm lần.
Phƣơng gọi thêm một ly rƣợu và nhâm nhi chờ đợi. Anh
không hiểu sao sau Huyền Thảo anh lại có thể thích một vũ
nữ nhanh đến nhƣ vậy. Cảm

giác này chắc cũng sẽ qua nhanh nhƣ với Huyền Thảo thôi.
Cũng có thể cô ta đã chạm vào "lòng tự ái đàn ông" của anh
với cái kiểu kiêu căng không nên có ở một cô vũ nữ nhƣ thế.
Cô ta sẽ phải trả giá về sự kiêu căng này…
-
Ông là ngƣời đã … mua tôi đêm nay
?
Phƣơng ngẩng đầu lên. Cái giọng nói thanh thoát ấy làm
bừng tỉnh mọi thứ quanh anh, dù lời nói sỗ sàng trần trụi.
Phƣơng khẽ gật đầu. Lệ Huyền chào Cƣơng và ngồi xuống
chiếc ghế cạnh Phƣơng, cô nói nhẹ:
-
Ông chủ bảo với tôi rằng có cậu Hoàng đã làm theo yêu cầu
của tôi … Tôi thật không ngờ lại nhanh nhƣ thế…

Cƣơng cợt nhả:


-
Vì cô em đẹp quá… Ai cầm lòng cho nổi?

Lệ Huyền nhếch môi cƣời:


-
Tôi biết phận mình mà… Đời ngƣời con gái chỉ có một lần
chẳng lẽ lại không đƣợc chút vinh quang? Đàn ông các ông
không hiểu đƣợc đâu… Màthôi… tôi chán nhảy rồi, tôi sẵn
sàng theo ông Hoàng đây.

Phƣơng đứng dậy. Anh với cái áo vét vắt ở thành ghế và lững
thững bỏ ra ngoài. Lệ Huyền theo sau. Cô cũng chẳng vội
vàng gì. Cuối cùng cũng là thế. Một kết thúc buồn cho một
cuộc đời buồn… Nhƣng đổi lại cô sẽ có năm mƣơi triệu… cho
Minh Quân . Có cứu sống đƣợc Quân không? Câu hỏi ấy day
dứt cô đến xé lòng. Dù có phải chết cũng phải bám lấy tia hy
vọng cuối cùng để Quân sống…

Bƣớc vào trong xe ô tô với Hoàng, Huyền thầm chua chát


cho cuộc đời mình. Bắt đầu từ đây chấm dứt quãng đời trong
sáng cảu một ngôi sao khuê nhỏ bé… Ai bắt mẹ lại đặt cho cô
cái tên Lệ Khuê để bây giờ ngôi sao
Khuê đó tràn ngập nƣớc mắt đắng cay?

Phƣơng cau mày khi thấy Lệ Huyền lầm lỳ ít nói. Lần trƣớc
khi Huyền Thảo theo anh, cô ta luôn ríu rít nhƣ chim sơn ca
vậy. Nhƣ thế cũng làm cho ngƣời đối diện đỡ bực bội…
-
Cô không hỏi tôi sẽ đƣa cô đi đâu ƣ?
-
Chẳng có gì quan trọng. Với tôi kết quả vẫn thế mà.

Không có sự chua chát trong đó nhƣng cũng chẳng có cảm


xúc gì. Gƣơng mặt của cô ta giống nhƣ một pho tƣợng vô
cảm… Phƣơng tự nhiên muốn làm một cái gì đó để cô ta phải
đau đớn… Cô ta đang tự biến anh thành một kẻ ích kỷ và xấu
xa chăng?
Phƣơng dừng xe trƣớc một khách sạn lớn của Hà Nội. Dù sao
thì anh cũng chẳng có thói quen đem vũ nữ về nhà… đã bỏ
tiền ra thì bỏ cho trót. Anh hơi cay độc khi nghĩ đến chuyện sẽ
hành hạ Huyền cho đỡ cơn tức giận vô cớ bên trong lòng.

Huyền thì vẫn bình thản. Cô chờ Phƣơng cho xe vào gara rồi
bƣớc theo anh vào trong,

kiên nhẫn chờ anh đặt phòng. Phƣơng kéo mạnh tay Huyền
đến nỗi cô ngã chúi vào anh khi bƣớc lên cầu thang. Huyền
ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt lạnh lẽo vô cảm… Phƣơng nhún
vai:
-
Cô biết đấy… Năm mƣơi triệu… cũng lớn lắm chứ?
-
Vâng. Nếu tôi là anh thì tôi chẳng thèm vứt tiền đi nhƣ thế.

Phƣơng ngừng lại, nâng cằm cô lên, khẽ lắc đầu


-
Chƣa đến lƣợt cô dạy tôi, nghe chƣa?

Huyền quay mặt đi, cô bƣớc nhanh lên một bƣớc. Trong lòng
cô cồn lên một nỗi đau không tên. Thật cay đắng, bẽ bàng
làm sao!

Phƣơng bƣớc ra khỏi phòng tắm. Anh mặc mỗi bộ đồ tắm


bằng vải bông, tóc thì ƣớt sũng. Anh tìm mãi mà chẳng thấy
khăn lau đâu… thật cái khách sạn chết tiệt! Lầm bầm chửi
rủa, Phƣơng ngồi xuống giƣờng. Anh hất tóc qua một bên,
cảm thấy nỗi khó chịu vẫn tăng lên…
-
Để tôi giúp anh…

Phƣơng ngƣớc đầu . Huyền hơi cƣời, trên tay cô là chiếc


khăn bông trắng. Cô đã thay một bộ váy ngắn mặc ở nhà,
trông nhẹ nhàng nhƣ một con chim nhỏ. Anh khẽ kéo cô lại
gần mình. Huyền chỉ lặng lẽ lau tóc cho anh. Hành động nhẹ
nhàng nhƣ của một cô gái đang yêu thƣơng ngƣời mình yêu
lắm vậy. Bao nhiêu bực bội trong anh tan biến hết. Lòng anh
băn khoăn tự hỏi: " Cô ta là ai?"
-
Tóc anh mƣợt thật… mà cũng đen nữa.
-
Cô nghĩ vậy à?

Huyền cúi xuống… Cô nhẹ nhàng ngồi cạnh Phƣơng, tự nhiên


nâng tay anh lên , vẻ chăm chú:
-
Tay anh là tay của ngƣời làm bàn viết đúng không?
-
Ờ…

Phƣơng hơi lơ đãng trả lời. Anh đang chờ xem cô sẽ làm gì
tiếp. Bây giờ cô ta thật sự đã linh hoạt hơn lúc trƣớc nhiều.
-
Bàn tay to… chắc chắn sẽ che chở cho nhiều

cô gái.

Phƣơng nhƣớng mắt lên:


-
Thế à? Tôi không nghĩ thế… Lo cho mình … cô là đủ rồi.

Anh kéo Huyền vào lòng. Lòng Huyền nhƣ chao đi. Mọi thứ sẽ
chấm dứt ở đây… Nhƣng chẳng lẽ lại nhƣ thế? Cô muốn vùng
ra nhƣng rồi lại lơ mơ trong nụ hôn nhẹ nhàng của Hoàng.
Hãy coi đây nhƣ một chuyện lãng mạn xảy ra trong cuộc đời
mình. Giống nhƣ những chuyện êm đềm hồi nhỏ vậy, ngƣời
con trai này có thể … sẽ chẳng đáng ghét nhƣ mình nghĩ.
Anh ta đang giúp mình ấy chứ nhỉ? Minh Quân sẽ sống! Nghĩ
đến chuyện đó lòng
H
uyền thanh thản lạ. Cô âm thầm nuốt nƣớc mắt… để cho một
ngƣời đàn ông xa lạ đi vào đời mình…
Khi thức dậy, Phƣơng đã thấy Huyền quần áo chỉnh tề đứng
cạnh của sổ. ánh sáng tràn ngập phòng… Huyền cũng nhƣ
đang lẫn vào ánh sáng. Lúc cô quay lại, Phƣơng chợt bàng
hoàng… Huyền đẹp mê hồn.
-
Vậy là…xong, đúng không?

Phƣơng bị lôi ra khỏi thế giới ảo tƣởng bắng cái giọng thanh
tao nhƣng lạnh lẽo ấy. Anh nhận ra một thực tại đáng buồn…
Cô ta là một vũ nữ, còn anh… đã mua cô ta với một giá
ngông cuồng!

Phƣơng hất chăn ra, anh thấy Huyền vội vã quay đi. Hừm,
còn bày đặt ngƣợng ngùng nữa?
-
Cô muốn tiền nhƣ thế nào?

Không ngại ngùng nữa, Huyền thản nhiên:


-
Tiền mặt.
-
Hiện giờ tôi không có đủ!
-
Phƣơng nhún vai, vừa mặc đồ vừa nói
-
để tôi gửi qua cho ông chủ

của cô đƣợc không? Không hề hấn gì chứ?


-
Thế nào cũng đƣợc. Nhƣng làm ơn nhanh cho.
-
Cô có nghĩ rằng cái giá … quá cao không?

Huyền quay phắt lại, cô giận run ngƣời. Phƣơng chiếu tia mắt
lạnh lẽo vào Huyền.
-
Thật ra… cô chẳng có gì là hấp dẫn cả!
-
Bởi vì lần đầu mà!
-
Huyền chua chát
-
Tôi cứ tƣởng lần đầu của tôi sẽ… tuyệt diệu hơn cơ….

Phƣơng trừng mắt. Anh cƣời nhạt:

Cô giỏi lắm… Nhƣng sẽ chẳng có lần sau để kiêu ngạo đâu.

Cả hai chia tay nhau khi rời khách sạn. Khuê lặng lẽ bƣớc
trên vỉa hè, mặc cho xung quanh ồn ào náo nhiệt. Cô đang
nghĩ đến chuyện tối nay tới vũ trƣờng lấy tiền và chấm dứt
công việc…đau buồn đó. Hôm qua, giới hạn cuối cùng đã bị
đứt tung. Khuê chẳng thể tiếp tục cái công việc mà ngƣời
khác coi là nhơ nhớp đó…

Về đến ký túc xá, Khuê mệt rã rời. Chẳng có ai ở trong phòng.


Năm cuối tuy nhàn nhƣng ai cũng bƣơn chải để đi làm ngoài.
Khuê nhắm mắt nghĩ mung lung. Cô chợt thấy nhớ mẹ da
diết, nhớ những tháng ngày xƣa kia khi cô và Quân còn ở
trong vòng tay mẹ. Nƣớc mắt Khuê trào ra, mặc, cô không
buồn lau. Mọi bất hạnh bắt đầu từ đâu nhỉ? Từ cái mớ bòng
bong của xƣa cũ không ai thèm gỡ? Trong lòng Khuê trào lên
một mối hận… Những giọt nƣớc mắt không còn trào ra đƣợc
nữa. Khuê sẽ phải cho ngƣời đó trả giá…
bằng mọi cách…

_Bác sỹ… Minh Quân sao rồi ạ?

Khuê hỏi xong và lặng lẽ chờ. Vị bác sỹ trẻ nhìn cô thông


cảm. Anh cố nói thật nhẹ:
-
Phải mổ Khuê ạ. Nhƣng … gia đình em phải chuẩn bị tâm lý
trƣớc. Ca mổ thành công chỉ có … 20%. Chúng tôi sẽ cố
gắng.

Khuê bàng hoàng. Đôi mắt cô đỏ lên, chực khóc. Bác sỹ vội
nói:
-
Khuê … tôi thật sự…
-
Không… không phải thế. Nhƣng Minh Quân nó còn trẻ quá
mà. Nó mới chỉ có mƣời tám tuổi. Sao lại bắt nó khổ thế?

Vai Khuê run lên, nhƣng vị bác sỹ không nghe thấy tiếng nấc.
Khi Khuê ngẩng lên, lòng anh se sắt khi thấy khuôn mặt cô
đẫm nƣớc mắt. Giọng cô vỡ oà:
-
Bác sỹ… hãy cố gắng giúp nó đƣợc không? Tôi… tôi không
muốn mất Minh Quân.
-
Yên tâm!
-
Vị bác sỹ vỗ nhẹ vai Khuê
-
Chúng tôi sẽ giúp tận tình mà.
Dù mới nhập viện nhƣng ai cũng quý tinh thần lạc quan của
cậu ấy…

Khuê lặng lẽ gật đầu. Hiện lên trong đầu cô là hình ảnh Minh
Quân cƣời tƣơi vui vẻ. Ở nó chẳng bao giờ cô thấy một chút
buồn. Nó lạc quan trƣớc mọi thứ, kể cả khi hình tƣợng ngƣời
cha hoàn toàn sụp đổ… và khi nó phải chịu đựng

một căn bệnh quái ác. Nếu phải mất nó, Khuê sẽ chẳng thể
nào nguôi ngoai đƣợc… Quân luôn là chỗ dựa tinh thần của
cô…
Đến tận bây giờ, khi ngồi trƣớc ngôi mộ mới của Quân, tim
Khuê vẫn còn se sắt… Những lời nói cuối cùng của Quân vẫn
còn vang đâu đây với

nụ cƣời sang sảng:


-
Chị à… Rồi em sẽ khoẻ thôi. Chị phải vui lên chứ? Em vào
phòng mổ chứ có đi vào cõi chết đâu… Mà chị đừng khóc. Em
nghĩ nƣớc mắt của sao khuê thì hiếm lắm. Nó mới chỉ khóc
có một lần khi ông Nguyễn Trãi bị kết án ở Lệ Chi viên thôi.
Chẳng lẽ chị cứ khóc mãi sao?

"Chị có khóc đâu, Quân ơi! Chị có khóc đâu…Tại em bỏ đi


nhanh quá, tại em luôn nghĩ chị yếu đuối đấy thôi. Chị còn
phải giúp mẹ đứng vững nữa cơ mà… Chị sẽ không khóc,
không bao giờ khóc nữa... Yên lòng nha Quân!"

Khuê nhớ đến mẹ, bà đang ở trong bệnh viên với cơn mê
man chƣa biết bao giờ tỉnh lại. Theo chuẩn đoán của bác sỹ
thì trong đầu bà có tích tụ máu bầm, nó ảnh hƣởng tới tất cả
bộ phận của thùy trái… Khi hỏi nguyên nhân thì Khuê mới vỡ
lẽ. Đó là kết quả của cái lần chia tay cuối cùng khá ồn ào giữa
bố và mẹ. Nghĩ lại Khuê vẫn thấy nó sống động cứa vào tim
Khuê những vết cắt đau đớn…
-
Về thôi… Khuê!

Khuê ngẩng đầu lên. Khanh vẫn còn bên cạnh cô. Từ nãy cô
đã quên hết thực tại, để cảm nhận rằng Quân đang còn tồn
tại, đang ở bên cạnh cô.

Khanh đỡ cô dậy, lặng lẽ dìu Khuê đi. Cô là ngƣời bạn duy


nhất biết đƣợc hoàn cảnh của Khuê và bên cạnh Khuê khi
Quân mất.
-
Mày có tin rằng Quân đang đi đến một vùng đất hoàn toàn
hạnh phúckhông?
-
Khuê ngƣớc nhìn, hỏi Khanh.
Khanh
hơi cƣời:
-
Có lẽ tao… hơi tin. Mấy ông cha đạo nói rằng ai mà sống đẹp
thì chắc chắn sẽ đƣợc hƣởng hạnh phúc khi về bên kia. Mà
Quân thì tốt thế cơ mà… Nó quá xứng ấy chứ…
-
Nghe mày nói… Chắc Quân nó cƣời sằng sặc lên mất…

Cả hai lại im lặng… Khuê nhìn lại ngôi mộ nhỏ bé của em một
lần nữa rồi quay đi. Trong một thoáng, lời thề với Quân lại
hiện lên. Khuê bậm môi lại ngăn cho mình đừng khóc…
-
Mày cần việc làm đúng không Khuê ?
-
Khanh hỏi khi cả hai đang ngồi trên ô tô đi về Hà Nội.

Khuê khẽ chau mày nhìn ra phía cửa sổ. Cái đó thì đƣơng
nhiên nhƣng biết tìm ở đâu khi cô mới chỉ là sinh viên năm
cuối? Chẳng kinh nghiệm, chẳng có sự nâng đỡ nào?
-
Tao có chỗ đó!

Khuê quay lại nhìn Khanh. Con bé cƣời nhẹ, khẽ cầm tay
Khuê nhƣ an ủi, động viên:
-
Mẹ sẽ nằm viện lâu. Tao nghĩ rồi, mày nên đi làm để nuôi mẹ
chứ?
-
Nhƣng…
-
Anh Bình kiếm cho tao trong công ty anh ấy, nhƣng tao chƣa
cần bằng mày… mày đi làm nhé?
Khuê gục đầu vào vai bạn, cô cảm thấy yên lòng. Khanh quá
tốt. Con bé đã ở bên cô suốt nhƣng không hề lên tiếng. Sự im
lặng đó nhƣ một bệ đỡ tinh thần lúc Khuê hoảng loạn… Khuê
nhận ra mình vẫn may mắn khi còn có
Khanh. -
Anh Bình cũng đồng ý với ý kiến của tao. Anh ấy bảo thƣơng
mày nhƣ em gái vậy. Mày đừng buồn nhiều, hãy còn chúng
tao ở bên cạnh mày mà…
-
Ừ, tao biết.

Một cơn gió thổi mạnh vào cửa xe. Khuê hơi co ngƣời lại. Tự
dƣng muốn ngủ một chút. Và cứ thế Khuê ngủ gục trên vai
Khanh hệt nhƣ đã tìm đƣợc một chỗ dựa vững chắc. Ngoài
trời nắng đã lên. Khanh ngƣớc nhìn ra ngoài và khẽ mỉm
cƣời. Dù có khó khăn đến đâu, bất hạnh đến mức nào thì
Khanh vẫn tin Khuê sẽ vƣợt qua đƣợc. Khuê sẽ có một cuộc
đời tƣơi vàng nhƣ nắng mới bây giờ… bên Khuê còn có bạn
bè và cả lời chúc tốt lành của Quân ở lại… Khuê ơi! hãy vững
tin lên!

Hôm nay là buổi hẹn thứ hai của Sƣơng Nhi với Phƣơng . Lần
trƣớc, anh có việc phải về sớm còn lần này vì sợ nhƣ lần
trƣớc nên anh đã tắt điện thoại. Hành động của anh khiến Nhi
cảm thấy xôn xao trong lòng. Chƣa một ngƣời con trai nào
lịch thiệp đến thế, chƣa ai có một phong cách khiến con tim
Nhi… say mê ngay lần đầu gặp mặt… Chỉ có Phƣơng !

Phƣơng đƣa Nhi vào một nhà hàng nổi tiếng trên đƣờng Hai
Bà Trƣng. Nhìn Nhi ăn nhỏ nhẹ và dịu dàng, Phƣơng thấy lòng
yên ổn. Sau một ngàylàm việc mệt nhọc, căng thẳng, điều
anh cần chắc là nhƣ thế chăng?

Phƣơng uống một chút rƣợu. Mùi rƣợu nồng khiến anh nhớ
đến một mùi hƣơng nhẹ nhàng mà hai tháng qua đi nhƣng
nó vẫn còn vƣơng vất. Kể ra sáng hôm ấy, anh đã không thật
lòng với ngƣời con gái đó, với cả chính mình. Anh những
tƣởng mọi

cái sẽ trôi qua giống nhƣ bao lần trƣớc… nhƣng hình nhƣ nó
ấn tƣợng quá… làm anh man mác nhớ. Và anh căm ghét cái
cảm giác man mác này. Anh nhớ cả khi anh uống nƣớc, nhớ
cả khi anh đi ngủ, và đôi khi nhớ cả lúc đang làm việc hăng
say… Tệ hơn nữa là
anh kh
ông khống chế đƣợc mình khi tối nào cũng đến vũ trƣờng chờ
đợi cô
ta-
một sự chờ đợi vô vị…
-
Công việc của anh chắc bận lắm nhỉ?
-
Ờ... cũng không hẳn.

Nhi hơi cƣời. Cô nhỏ nhẹ uống li nƣớc cam. Cô tự nhiên


ngắm nhìn anh rồi phán:
-
Nhìn anh cũng biết

anh bận rồi. Đi ăn với em mà vẫn còn mặc đồ đi làm.

Phƣơng hơi nghiêng đầu, nheo nheo mắt:


-
Em quan sát giỏi thật . Chỉ tại anh không muốn trễ hẹn với
em thôi mà. à, tí nữa em muốn đi đâu?

Nhi cúi đầu. Cô muốn giới thiệu anh với bạn bè trong phòng
nhƣng sợ anh nghĩ cô vội vã. Mà anh thì lịch thiệp giàu có thế
kia liệu có hợp với cuộc sống sinh viên của tụi cô hay không?
Nhƣng Hoa đã dặn cô muốn biết ý Phƣơng thế nào cần phải
đƣa anh về phòng. Không đƣa không đƣợc. Nghĩ thế, cô mới
lấy hết dũng cảm đề nghị:
-
Hay là… anh vào phòng tụi em chơi?
- Sao? -
Phƣơng nhƣớng mày.

Nhi vội phân vân:


-
Mà thôi… Kể ra thì cũng ngại cho anh… Tại bạn em nghe em
kể về anh nhiều cho nên… cho nên…

Phƣơng bật cƣời. Anh làm Nhi đỏ bừng mặt vì ngƣợng.


Nhƣng Nhi vẫn
chẳng

dám nói gì, chỉ chờ đợi…


-
Đƣợc rồi.. Ăn xong anh đƣa em vào siêu thị mua vài thứ cho
phòng em nhé? Chắc em biết mấy bạn em thích gì chứ?

Ôi chao! Nhi thấy tim mình muốn vỡ ra. Anh quá sức tuyệt
vời, nhất là giọng nói đầm ấm chân tình này. Quen biết anh

có lẽ là điều may mắn cho Nhi… Trong đầu cô chợt hiện lên
một hình ảnh hạnh phúc mà khi nhìn vào mắt Phƣơng, hai
má cô lại đỏ bừng…

Trên đƣờng về ký túc xá, Nhi kể sơ qua về các bạn trong


phòng. Cô thân với Hoa nhất vì hai đứa cùng khoa với nhau.
Có ba cô bé học dƣới khóa, còn lại năm nay ra trƣờng. Cô kể
về Khanh và Khuê với một giọng bàng quan. Trong mắt cô
Khanh già dặn và là điểm tựa của Khuê. Khuê là một cô gái
khó nắm bắt, có một chút dịu hiền , một chút ngổ ngáo. Cô
còn khẳng định có lẽ giờ này Khuê chẳng có nhà. Nghe giọng
Nhi , Phƣơng đoán có lẽ Khuê là thái cực với Nhi nên cô mới
không thích nhƣ vậy. Đúng là con gái…

Lần này là lần đầu tiên Phƣơng vào ký túc xá. Căn phòng
không rộngnhƣng đƣợc cái mấy cô gái biết sắp xếp và sống
khá gọn gàng. Phƣơng chỉ gặp ba cô bé kém tuổi Nhi, gặp
Hoa và Khanh. Còn Khuê , đúng nhƣ Nhi nói, chẳng có ở nhà.
Khanh khi rót nƣớc mời anh, nói ý nhị:
-
Không ngờ anh Phƣơng lại hay nhƣ vậy… Con Khuê mà gặp
thì chắc đúng cạ rồi!

Hoa bật cƣời:


-
Cạ cãi hay là gì? Con Khuê thì ai mà nó không muốn cãi. Tao
mấy lần khuyên nó học thêm luật đó, vậy mà con nhỏ chẳng
chịu. Mà này… sao lại đề cập đến nó? Nhân vật chính đâu?

Vẻ tếu táo của Hoa khiến căn phòng rộn ràng. Trông mấy cô
gái, Phƣơng có thể thấy sự khác biệt. Có lẽ

Nhi là yếu đuối nhất. Thi thoảng họ gọi cô là công chúa. Chắc
cô là chúa nhõng nhẽo và thích đƣợc yêu chiều. Khanh đằm
thắm và chín chắn. Anh thấy ở cô sự tin cậy và chân thành.
Anh tự hỏi, Khanh nhƣ vậy sao Nhi không chơi thân đƣợc?
Thật lạ lùng…
- Anh
Phƣơng thấy vui không?

Nhi hỏi khi tiễn Phƣơng ra cổng. Cô trông đợi ở anh một câu
trả lời hài lòng. Và cô đã thật hạnh phúc khi Phƣơng nắm nhẹ
tay cô, thì thầm:
-
Anh cảm ơn em…Nếu mỗi ngày sau khi làm việc mà có đƣợc
cảm giác yên ổn nhƣ thế này thì thật tuyệt. Quen biết với em
chắc do kiếp trƣớc anh tích đức nhiều lắm!
-
Anh…

Nhi ngƣợng ngùng cúi xuống. Nhi có thể coi đây là một lời tỏ
tình tế nhị chăng? Tim cô đập mạnh, cô len lén nhìn Phƣơng,
bắt gặp ánh nhìn say mê của anh, cô lại cụp mắt xuống. P
hƣơng bóp nhẹ tay Nhi, cƣời hài lòng:
-
Em vào đi… Trời lạnh rồi đấy, nhớ giữ ấm nhé… Chào em .
-
Anh cũng thế… Chào anh!

Phƣơng nhìn đồng hồ và cảm thấy chán. ý định đến vũ trƣờng


làm anh mệt mỏi. Đến đó lại gặp Cƣơng và nghe hắn ca cẩm
về chuyện vũ trƣờng không có em nào mới… Và mỗi lần đến
đó mỗi lần thêm thất vọng… Phƣơng nhếch môi cƣời. Cô ta
biến mất nhƣ chƣa từng xuất hiện. Đúng là cách làm ngƣời
ta phát điên. Chỉ có cô ta là làm đƣợc nhƣ vậy, mà làm giỏi
nữa là khác… Lệ Huyền…

Khuê nằm vật xuống

giƣờng, đầu óc cô quay mòng mòng những dấu hỏi. ở đâu?


Làm gì? Kiếm thế nào? Ai giúp cô đây? Chẳng ai cả! Và chẳng
ở đâu cả… Nhƣng không thể để mẹ nằm thế… Cô đã mất
Minh Quân, không thể mất thêm mẹ… Bậm môi thật chặt,
Khuê ngăn mình không đƣợc khóc.
-K
huê … mệt lắm à?
-
Không.

Khuê nhoài ngƣời dậy. Cô đƣa đôi mắt đờ đẫn nhìn Khanh.
Khanh vuốt nhẹ tóc cô, dịu dàng nhƣ đang xoa vết đau cho
một đứa trẻ:
-
Cố gắng lên Khuê … Mọi cái đều có thể tìm ra đƣợc cách giải
quyết mà. Tao… tao có ít tiền ấy. Mới lĩnh lƣơng…

Khuê cƣời nhẹ, nắm lấy tay bạn:


-
Giữ lấy mà dùng.. Tao cũng vừa lĩnh lƣơng mà. Bây giờ cái
tao cần thì mày đã cho rồi đó thôi. Cảm ơn mày…
-
Khách sáo gì hả?
-
Khanh cụng đầu vào trán Khuê , cƣời khanh khách.
-
Ui da.. con này cậy khỏe chắc
? -
Ừm…

Khanh vênh mặt lên liền bị Khuê bẹo má. Cả hai chí choé một
hồi thì Nhi về. Khanh ngừng trêu chọc Khuê mà quay ra trêu
Nhi:
-
Đi… tít ghê!

Nhi cƣời bẽn lẽn. Cô ngồi xuống giƣờng, tháo lần lƣợt từng
thứ một. Khuê nheo nheo mắt:
-
Công chúa Nhi còn đi chơi khuya hơn Khuê này cơ à? Chuyện
gì xảy ra vậy?
-
Mày không biết sao?
-
Khanh lấy giọng thì thầm vẻ quan trọng
-
Nhi công chúa gặp hoàng tử rồi. … Đang yêu đấy!
-
Vớ vẩn!
-
Nhi hét lên nho nhỏ làm cả lũ bật cƣời.

Hoa ở đâu chen vào:


-
Đã tỏ tình chƣa? Anh ta nói sao? Nói mau đi…

Má Nhi đỏ bừng lên, nhƣng mắt thì long lanh sáng. Khanh
chép miệng:
-
Chắc rồi chứ gì? Anh ta tới đây đƣợc một tuần rồi mà… Nàng
mở cửa trái tim chẳng lẽ lại không vào?
-
Ừ há…

Hoa nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Nhi, cô

săm soi Nhi từng chút một, rồi im lặng. Nhi ngƣợng quá, nói
nhỏ:
-
Anh ấy chƣa nói … yêu...
-
Không tin!
-
Cả mấy cái miệng cùng la lên.
-
Nhƣng… nhƣng biểu hiện thì tớ biết là anh ấy yêu tớ…

Khanh cũng sáp vào Nhi, cả hai tranh nhau hỏi Nhi, khai thác
đủ điều. Khuê lơ mơ nghe chữ đƣợc chữ mất. Hình nhƣ Nhi
đang yêu một ai đó tên Phƣơng … anh ta rất tốt thì phải.
Trƣớc khi chìm vào giấc ngủ, Khuê còn kịp thấy khuôn mặt
Nhi xinh đẹp lạ kỳ. Màu hồng phớt bao trùm hai má bầu bầu
của Nhi làm Khuê thấy ganh

tỵ. Khuê cũng thèm một chút hồng trên má lắm chứ… Nhƣng
biết bao giờ đây nhỉ?
Cả phòng hôm nay kí đƣợc một hợp đồng lớn, cho nên rủ
nhau đi ăn mừng. Khuê dù không thích nhƣng vì là… út ít
nên phải đi theo. Hết chỗ này đến chỗ khác, cuối cùng vì
hứng chí

cả bọn rủ nhau vào vũ trƣờng New Century. Khuê nghe mà


rụng rời chân tay. Cô không muốn nghe đến tên nó nữa chứ
đừng nói đến chuyện vào nhảy.

Cả bọn dừng trƣớc cửa vũ trƣờng đã reo ầm ĩ. Một chị kéo tay
Khuê thì thầm:
-
Vào đây hay lắm …
-
Em không biết nhảy !
- Sao ? -
Chị ta nhƣớng mày ngạc nhiên , nhƣng rồi lại chép miệng
-
Vào đó coi ngƣời ta nhảy cũng đƣợc mà . Nhạc sôi động lắm ,
nƣớc uống cũng ngon và độc đáo. Đi !
Khuê níu tay lại, lắc đầu :
-
Em … không quen vào đó. Chị và mấy anh đi đi. Mà hôm nay
em có việc rồi .
-
Quan trọng không?
-
Dạ. Quan trọng lắm .

Khuê nằn nì một lúc chị ấy mới buông tha, bỏ lại cô một
mình. Khuê bần thần nhìn theo khẽ thở dài. Cô không muốn
nghĩ tới thời gian khốn khổ đó nữa .
-
Cô mà cũng sợ nơi đó sao?

Một giọng mỉa mai lạnh lùng vang lên ở phía sau. Khuê quay
lại. ánh mắt cô tối sầm đi khi bắt gặp hình ảnh không mấy vui
vẻ của Hoàng. Anh là kẻ mà cô căm ghét nhất. Đã bốn tháng
không gặp…tƣởng mọi cái đã ngủ yên. Nào ngờ … Ký ức vỡ
oà ra làm lòng Khuê nhói lên. Hoàng đứng ngạo nghễ với
dáng vẻ bất cần vốn có của anh, một tay xọc túi quần, một
tay tung chùm chìa khóa xe…
- Sao?
Khuê quay phắt đi sau khi buông gọn :
-
Không liên quan gì tới anh…
-
Đƣơng nhiên. Nhƣng tôi rất chƣớng khi nghe một vũ nữ…
chê chỗ kiếm tiền của mình với một giọng…nai tơ nhƣ thế.

Khuê giận run ngƣời. Lời nói xúc phạm của anh là một chất
xúc tác làm bùng nổ sự giận dữ vốn đƣợc kìm chặt trong lòng
Khuê. Cô quay lại, nói nhƣ quát:
-
Thì đã sao nào? Một vũ nữ nhƣ tôi không đƣợc nói câu đó
sao? Tôi không có quyền thoát ra khỏi đống bùn đó? Chính
anh và lũ đàn ông nhƣ anh mới xứng với chỗ đó! Hiểu không?
Hừm…anh thử xem anh hơn chúng tôi đƣợc bao nhiêu? Cùng
lắm chỉ là tiền …
-
Đó chính là giá trị của chúng tôi đó, cô bé à!
Phƣơng mỉa mai nhìn Huyền, những lời của cô chẳng có tác
động gì tới anh. Chỉ có điều, anh phát hiện ra cô gái trƣớc
mặt anh rất góc cạnh, khi nổi giận cô ta có một nét đáng yêu
rất riêng.

Một cơn gió lạnh thổi qua làm Khuê tĩnh trí lại. Cô quay lƣng
bỏ đi. Không việc gì phải tranh cãi với hạng đó… Hắn chỉ làm
tổn thƣơng cô thêm mà thôi. Khuê dừng lại trƣớc điểm đỗ xe
buýt. Giờ cô phải bắt xe để về ký túc xá. Hôm nay là sinh
nhật Khanh
-
ngƣời bạn mà cô rất yêu quý. Ngƣớc nhìn trời Khuê lầm rầm
cảm ơn. Ngày này 23 năm về trƣớc, ông trời đã ban cho bố
mẹ Khanh một cô bé dễ thƣơng, để cô bé ấy lớn lên và làm
điểm tựa cho cuộc đời đây gió bão của Khuê. Nếu không có
Khanh, Khuê không biết mình trƣợt dốc xuống độ nào …Cảm
ơn trời! Cảm ơn…

Phƣơng rất muốn níu kéo Huyền lại nhƣng lòng tự trọng cao
ngạo trong anh không cho phép. Nhìn cô bƣớc đi ngày một
xa anh, anh lại lo sợ. Bốn tháng qua và có thể bốn tháng nhƣ
thế nữa, cô sẽ biến mất…Nhƣng cô ta chỉ làmột vũ nữ!
Phƣơng quay phắt đi và bƣớc nhanh về phía xe của mình.
Quên đi! Cô ta chẳng đáng để anh tốn thời gian và tiền bạc
nữa. ở đâu mà chẳng tìm đƣợc ngƣời nhƣ cô ta? Có khi còn
hơn nữa ấy chứ… Hừm, chẳng qua là một chút háo thắng
thôi…

Tự an ủi mình vậy, Phƣơng bắt lí trí nghĩ về cái hẹn với Nhi.
Cô vừa gọi cho anh và mời anh đến dự sinh nhật của Khanh.
Dĩ nhiên anh chẳng thể nào từ chối đƣợc. Mấy cô gái đó khiến
anh nhớ tới thời sinh viên sôi động của mình…Cho xe lƣớt
qua bến xe buýt, anh chợt nhìn thấy Huyền đang đứng tựa
vào cột đèn. Dƣới ánh điện, khuôn mặt cô đẹp dịu

dàng và buồn lặng lẽ. Vẻ câm lặng của cô làm tim Phƣơng
nhói lên một cái. Tay lái anh lạc đi, chút nữa là đâm vào dải
phân cách. Sao cô ta lại có thể buồn nhƣ thế? Cô ta giống
nhƣ một viên xúc xắc nhiều mặt, mặt nào cũng khiến anh
ngỡ ngàng. Phƣơng cay đắng nhận ra mình chẳng thể thờ ơ
đƣợc trƣớc cô ta. Không thể coi cô ta là một chút thoáng qua
đƣợc nữa…

Phƣơng tăng ga, chiếc xe xé gió lao đi. Đây là chút lí trí cuối
cùng để anhkhông lại gần cô ta, để anh chấm dứt cái cảm
giác lần đầu tiên này. Anh
ph
ải quên và anh tin nhƣ thế. Anh sẽ làm đƣợc giống nhƣ
những việc anh đã làm trong suốt bao năm qua…Gió thổi vào
mặt, cái lạnh se se làm đầu óc Phƣơng tỉnh lại. Cho xe vào
đƣờng Giải Phóng, Phƣơng không quên mua hoa và quà cho
Khanh. Anh đoán Nhi sẽ đứng ở ngoài cửa chờ anh với một nụ
cƣời e ấp. Nhƣng lần này anh vẫn không xua đuổi đƣợc cái
dáng gầy gầy của Huyền dƣới cột đèn nhƣ bao lần trƣớc.
Hình nhƣ đó là việc quá sức đối với lí trí của anh…
-
Anh không đến muộn chứ?
-
Phƣơng cố lấy giọng điềm tĩnh.
-D
ạ… không đâu ạ. Mọi ngƣời còn đang chờ Khuê.

Phƣơng hơi cƣời. Khuê là ai mà lúc nào anh đến cũng không
có mặt. Chắc lần này sẽ gặp cô ta thôi…
-
Anh Phƣơng, đây là anh Bình, ngƣời yêu của Khanh đấy.

Phƣơng nhận ra Bình ngay, và trƣớc khi Bình có phản ứng gì,
anh đã bắt tay Bình thật chặt:
-
Chào anh…Tôi là Phƣơng, rất vui đƣợc gặp anh.
-
Ơ…Vâng…Tôi cũng thế.

Bình ngƣợng ngùng ngồi xuống giƣờng sau khi Phƣơng đã


ngồi xuống. Phƣơng thấy bánh trái, hoa quả đã đƣợc bày sẵn
ở trên bàn rồi. Các cô gái thì rả rích nói chuyện với nhau.
Khanh hết nói với ngƣời này rồi quay sang với ngƣời kia, vẻ
bận rộn nhƣng khuôn mặt vẫn ngời lên vẻ hạnh phúc. Đƣợc
một lúc thì Hoa kêu lên:
-
Lần nào cũng phải chờ…!
-
Khuê sẽ về mà!
-
Nhi nhẹ nhàng
-
Nó không thể không về khi đây là sinh nhật Khanh. Mình chờ
thêm chút nữa xem.

Khanh áy náy nhìn mọi ngƣời. Cô ngó đồng hồ, rồi chặc lƣỡi:
-
Chắc có chuyện gì rồi. Mọi ngƣời cứ bắt đầu đi.
-
Đƣợc không?

Khanh hơi cúi xuống, rồi ngay lập tức cô cƣời giả lả:
-
Không sao mà. Anh Phƣơng, anh Trung, anh Bình, các anh
ngồi vào bàn đi ạ. Anh Bình giúp em châm nến với.
-
Nào… Nào…

Phƣơng thật chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi cạnh Nhi và thi
thoảng trả lời những câu hỏi. Lễ sinh nhật này khác hẳn với
những buổi tiệc sinh nhật của bạn anh và nó khiến anh bị…
khớp, không thể tự nhiên đƣợc. May mà chẳng có cô gái nào
nhận ra điều này…
-
A lô… Khuê à… ừm… Khanh, Khuê gọi!

Nhi đƣa điện thoại cho Khanh, vẻ mặt cô hồng lên một chút.
Cả bọn im lặng nhƣ muốn lắng nghe chuyện gì xảy ra.
Phƣơng

nhận thấy vẻ bần thần của Khanh sau khi nghe xong điện
thoại dù chỉ là thoáng qua. Khanh cƣời cƣời khi Hoa chê
trách:
-
Sinh nhật bạn thân cơ mà…
-
Ừ…Nhƣng nó có việc, hôm nay không về đƣợc đâu. Nó chúc
mọi ngƣời vui…

Thật ra Khuê chẳng có tâm trạng nào để chúc mọi ngƣời nữa.
Cô đang lo cuống lên vì tình trạng của mẹ mình đột biến xấu.
Các bác sĩ quyết định mổ để hút khối máu bầm ra khỏi não
ngay trong đêm. Khuê lo lắng đi đi lại lại trƣớc phòng mổ…
Một cô y tá lại gần, nhỏ nhẹ khuyên nhủ:
-
Em nên ngồi nghỉ đi… Ca này tuy khó nhƣng toàn bác sĩ giỏi
thôi.
-
Vâng…Nhƣng em không ngờ bệnh mẹ em lại chuyển biến
nhanh nhƣ vậy. Lúc chiều còn…
Hƣớng ánh mắt về phía phòng mổ, chị y tá vỗ nhẹ vào tay
Khuê, rồi tất tả đi làm nhiệm vụ. Thời gian chờ đợi dƣờng nhƣ
kéo dài mãi đến tận cùng. Khuê thấy bấn loạn trong lòng khi
nghĩ tới lần trƣớc, cũng chờ đợi nhƣ thế nhƣng Quân đã đi
mãi không trở về… Khuê vùng đứng dậy, tiến sát vào cánh
cửa phòng mổ, im lặng lắng nghe. Xung quanh không có một
tiếng động. Quá tĩnh lặng nhƣ chỗ không có sự sống. Nƣớc
mắt Khuê tự nhiên trào ra, rơi xuống bàn tay đang để trƣớc
ngực cô. Khuê giật mình, vội vãlau, nhƣng bất lực… Sao
nhiều nƣớc mắt thế? Sao lại yếu mềm thế…Khuê ơi!

Cửa phòng mổ bật mở, một vị bác sĩ đi ra. Ông ta hơi ngạc
nhiên khi gặp khuôn mặt đẫm nƣớc mắt của Khuê. Ông ta nói
ngay, ánh mắt trìu mến:
-
Đƣợc rồi, cháu gái…Mẹ cháu không sao rồi!
-
Dạ…Ôi! Cảm ơn bác! Cảm ơn trời!

Ông bác sĩ lắc đầu bƣớc đi. Khuê thở nhẹ nhƣ trút đƣợc gánh
nặng. Thế là đã không còn gì xảy ra nữa! Mẹ và cô sẽ tiếp tục
sống những tháng ngày hạnh phúc nhƣ trƣớc kia… Minh
Quân! Em cứ yên tâm… chị sẽ chăm sóc mẹ thay em. Hãy
phù hộ cho sức khỏe của mẹ!
Nhìn mẹ thiêm thiếp trong phòng hồi sức đặc biệt Khuê mỉm
cƣời hạnh phúc. Qua bao năm đau

khổ triền miên, bắt đầu từ đây mẹ sẽ sống khác, không có


những lo sợ, không có nƣớc mắt vì tủi thân… Khuê sẽ bảo vệ
mẹ, nhƣ xƣa kia mẹ bảo vệ hai chị em cô…

Khuê bƣớc tới quầy trực, mỉm cƣời với chị y tá. Chị ta cũng
cƣời lại nhƣ chúc mừng thành công của

ca mổ.
-
Em đã gặp bác sỹ Thành chƣa?

Khuê ngạc nhiên:


-
Sao lại gặp bác sỹ Thành ạ?
-
Ủa? Em không biết bác sỹ Thành bỏ ra ba mƣơi triệu chi phí
cho ca mổ à?

Khuê bàng hoàng. Ba mƣơi triệu? Sao nhiều vậy hả trời?


-
Bác sỹ Thành còn đứng ra bảo đảm cho em nữa kìa. Này, bác
sỹ… lo cho em lắm đấy!

Khuê gật gật đầu trong mộng mị. Cô bƣớc tới phòng của bác
sỹ Thành theo lời của chị y tá. Bác sỹ Thành là ngƣời tận tụy
nhất cho ca mổ của Minh Quân, nay anh ta lại giúp cô nhƣ
vậy, thì biết lấy gì để trả ơn
? -
Em không cần lo lắng nhiều… Tôi lo cho mẹ em nhƣ lo … cho
ngƣời thân của mình thôi mà. Khuê , hãy chăm sóc mẹ em
tốt đi đã. Số tiền ấy ta hãy tính sau?

Chỉ nghe thấy nhƣ vậy thôi, Khuê đã muốn khóc. Chẳng ai
ngoài đời không thân thích giúp cô đƣợc nhƣ vậy cả. Thành
bối rối khi thấy mắt Khuê hoe hoe đỏ. Anh sợ nhất chuyện
con gái khóc, vì bản thân anh không biết dỗ dành ai bao giờ.
Khuê lại là ngƣời mà anh thầm để ý bấy lâu nay… Ngƣời con
gái xinh đẹp và hiếu thảo biết chừng nào…
-
Em biết lấy gì để trả ơn anh đây?
-
Đừng nói đến chuyện ấy…

Thành nhìn lƣớt qua Khuê, cảm thấy rằng nếu cô là món quà
của Thƣợng đế thì thật là … diễm phúc cho anh…
-
Mẹ tốt chứ?
-
Khanh hấp tấp hỏi khi vừa thấy Khuê ở cửa.
-
Ừa…

Khanh nhìn vào trong. Mẹ Khuê vẫn đang thiêm thiếp, nhƣng
sắc mặt đã hồng hồng trở lại .
-
Hôm qua , ca mổ thành công. Bác sỹ bảo có thể chiều nay mẹ
tao tỉnh. Rồi sẽ hồi phục nhanh thôi…Thế sinh nhật vui
không?
-
Cũng tàm tạm… thế còn tiền…?

Khuê nhăn mặt:


-
Không sao, tao lo đƣợc. Tạm thời

bác sỹ Thành giúp tao…

Khanh nhớ mãi mới ra đƣợc khuôn mặt của vị bác sỹ trẻ tên
Thành. Anh ta có vẻ công tử bột, không đẹp, nhƣng điềm đạm
và dễ gần. Giúp Khuê ƣ? Lạ lùng thật!
-
Tao có tiết kiệm đƣợc một số tiền, chắc cũng đủ…

Khuê vừa vờ quay đi vừa

nói. Cô không muốn Khanh đang thấy cô nói dối. Bao nhiêu
tiền kiếm đƣợc cô đổ dồn vào lo cho ca mổ của Quân, rồi tiền
đám ma, và tiền thuốc men lo cho mẹ. Cạn kiệt hết cả sức lực
của cô mất rồi…Nhƣng vay tiền của Khanh ƣ? Con bé cũng là
con nhà nghèo, lấy

đâu ra tiền? Khuê không thể ích kỷ vì bản thân mình mãi
đƣợc.
-
Thật không?
-
Sao không?
-
Khuê mỉm cƣời. Nói thật ra thì hồi trƣớc, mẹ tao có dành
dụm đƣợc một chút, sau khi lo cho … Minh Quân xong, thì
cũng đủ… Mày yên tâm, nếu thiếu tao sẽ nhờ đến mày mà…

Khanh nhìn Khuê để đo lƣờng độ tin cậy , ánh mắt bạn trong
veo, nên cô tin ngay. Khanh lại gần giƣờng bệnh của mẹ
Khuê , khẽ kéo lại tấm chăn cho ngay ngắn, cô nói nhỏ:
-
Tao mua bánh bao đó. Ăn đi kẻo đói!
-
Chỉ có mày là hiểu tao! Tao đang thèm bánh bao muốn chết!

Khuê cƣời tƣơi , lục lọi chiếc túi lớn của Khanh. Cả hai nói
chuyện nhỏ nhẹ, rồi bàn tính chuyện Khuê vắng mặt ở ký túc
xá trong một hai tuần. Khanh sẽ phải nói dối Khuê đi đâu đó
cho hợp lý, để mọi ngƣời tin. Mà thật ra cũng chẳng cần

thiết đến mức ấy, đã từ lâu, Khuê sống trong dƣ luận đã quen
rồi… thêm cũng chẳng chết ai…

-
Mẹ hôm nay thấy trong ngƣời ra sao?
-
Khuê hỏi khi đỡ bà Mai dậy. Kê nhẹ chiếc gối trên lƣng mẹ
mình, Khuê hăm hở bày cặp lồng phở ra
-
Mẹ ăn đi, ngon lắm đó… Con mua ở…
-
Con đã gặp bác sỹ Thành chƣa?

Khuê ngẩng lên, hỏi nhỏ:


-
Sao ạ?
-
Sáng sớm nay, cậu ấy đã muốn gặp con rồi… Mẹ bảo con đi
mua đồ ăn sáng… cậu ấy hẹn con trên phòng của …
-
Đƣợc rồi mẹ! Con biết rồi mà. Mẹ ăn đi.

Bà Mai đón lấy bát phở nhỏ, mắt nhìn xa xăm:


-
Ngƣời ta giúp đỡ mình khi hoạn nạn, thì cái gì vừa sức mình
thì nên đáp trả lại con ạ…

Khuê lặng thinh không nói. Chuyện bác sỹ Thành giúp đỡ cô


đã đồn ầm lên trong bệnh viện làm Khuê rất khó chịu. Đi đâu
cô cũng phải chịu những lời dò xét, chê bai… Ngay cả mẹ cô
cũng bị những lời đồn thổi đó làm layđộng. Thật bực đến chết
mất thôi.

Khuê lặng lẽ đến phòng trực của Thành. Anh đang sửa soạn
bệnh án để giao cho ngƣời khác, thấy cô, Thành hồ hởi:
-
Em vào đi… Em ăn sáng chƣa?

Khuê gật đầu. Thành chặc lƣỡi:


-
Tiếc thật, anh thì chƣa ăn sáng, định rủ em đi cùng… Hay em
đi cùng
anh?
Giấu nỗi khó chịu trong lòng, Khuê lại gật đầu. Sự ngoan
ngoãn của cô làm anh cảm thấy hài lòng. Vốn là ngƣời mang
tính gia trƣởng, đƣợc nuông chiều theo ý mình từ bé, nay
tìm đƣợc ngƣời mà mình yêu thƣơng cũng biết nghe lời
mình, Thành mừng lắm… Anh đang chờ mẹ Khuê khỏi hẳn rồi
hỏi cƣới cô luôn. Chứ nhìn cô xinh đẹp vậy, thật sự anh
không yên tâm…
Ca hai den nha hang ngay cua benh vien, thanh goi cho khue coc sua nong, con ve phan
minh anh goi phan an sang va coc ca phe sua. Khue van lang thinh ko noi. Doi mat co
luot ra ngoai duong, van vo nhin cua hang hoa doi dien.

Thanh cuoi nhe

- Hoa buoi sang dep nhung dat hon buoi chieu

Khue quay dau vao hoi nhe

- me anh bao sang nay anh co chuyen gi noi voi em


- Tai…. Anh nho em thoi

Khue nhuong may. Lan dau tien thanh noi the voi co. Nhung lan truoc anh chi bieu
hien thoi, chu chua noi, du vay cung lam co kho chiu lam roi…

Thanh van tiep tuc loi to tinh.. kem tinh te cua minh

- Anh thuc su ko chiu noi khi chi ban ngay moi duoc gap em
- Em ko thuoc so huu cua anh

Thanh ngac nhien, mo to mat nhin khue nhu nhin nguoi ngoai hanh tinh…

Khue nhun vai

- em chi la ban cua anh duoc thoi!


- Nhung…
- Thuc tinh thi anh rat tot… em rat lay lam cam on. Nhung het tuan qua em het chiu
noi nhung loi ban tan trong benh vien roi..

Thanh gan nhu buc that su. Anh gat dia thuc an ra xa, nam ban tay de ho hung tren
ban cua khue, anh vua bop manh vua hoi

- ai ban tan? Ma ban tan thi da sao? Ho noi dung chu co noi tam bay dau ma em so

khue tron mat. Nhung loi nhu vay ma dung su that u?Ho noi anh lanh lung voi bat cu ai
nhung lai diu danh va uu ai voi me con khue…roi ba muoi trieu cua anh cung chi la su
nga gia cho tinh yeu doc chiem cua anh ma thoi…su that day?

Thanh hap tap giai thich

- anh yeu em tu lan dau tien gap mat … khi em hot hai chay xo vao anh, luc do anh
thay em dep vo cung, chua co gai nao dep nhu em ca…
- vi the ma anh quan tam toi chiemtoi – khue gat loi

Thanh gat dau


- anh muon em thay tam long cua anh ma.. hon nua,quan cung quy anh ma.

Khue hoi biu moi nhung thanh ko nhan ra, anh mai me voi du thu ve minh va ve tinh
yeu cua ban than danh cho khue. Nghe nhuc het ca dau, khue ngat ngang hoi xang

- the chuyen anh bo ra ba muoi trieu… de so huu toi, co that nhu anh noi voi ban be
anh ko?

Thanh dot nhien dung lai anh im lang mot chut, roi lua loi noi

- qua that thi ko nhu em nghi dau… anh chi noi .. vi chung no ep anh qua

khue dung day co quac mat

- toi ko ngo lai nhu the… cu tuong anh giup toi ko vu loi,nhung nao ngo… anh… anh toi
lam! Da the anh con bong gio xa xoi voi me toi de ba bat toi phai den on anh. Noi that
cho anh biet tinh yeu ko phai bo tien