You are on page 1of 1

Giao tiếp nhìn chung là quá trình gửi v à nhận những thông điệp cho phép con người

chia sẻ kiến thức, thái độ v à kỹ


năng. Mặc dù chúng ta thường nhận dạng giao tiếp bằng lời nói, giao tiếp bao gồm hai khía cạnh – ngôn ngữ và phi
ngôn ngữ.
Giao tiếp phi ngôn ngữ được xác định là giao tiếp mà không qua từ ngữ. Nó bao gồm các hành vi rõ ràng như biểu hiện
trên khuôn mặt, mắt, sự va chạm, và giai điệu của giọng nói, cũng như các thông điệp rõ ràng như trang phục, tư thế và
không gian khoảng cách giữa hai hay nhiều người hơn.
Hoạt động hay không hoạt động, lời nói hay sự im lặng tất cả đều có giá trị thông điệp: chúng ảnh hưởng đến người
khác và những người khác, đến lượt họ, trả lời lại sự truyền đạt này và như vậy chúng ta đang giao tiếp.
Thông thường, giao tiếp phi ngôn ngữ được tìm hiểu ngay sau khi sinh và được thực hiện và cải thiện trong suốt cuộc
đời của một con người. Trẻ em đầu tiên tìm hiểu những biểu hiện phi ngôn ngữ bằng cách xem và bắt chước, nhiều như
chúng học về những kỹ năng bằng ngôn ngữ.
Trẻ em biết nhiều hơn việc chúng có thể ngôn ngữ hoá và nói chung thông thạo hơn lúc đọc những tín hiệu phi ngôn ngữ
so với người lớn vì những kỹ năng bằng lời nói của chúng bị giới hạn và sự phụ thuộc của chúng vào phi ngôn ngữ để
giao tiếp. Khi trẻ em phát triển kỹ năng bằng lời nói, những kênh giao tiếp phi ngôn ngữ không ngừng tồn tại mặc dù đan
xen trong cả quá trình giao tiếp.