You are on page 1of 6

Định mệnh cay đắng

Mưa buồn lặng lẽ tuôn rơi


Cho ta thêm lạnh giữa đời quạnh hiu
Đêm dài gió ngủ thiu thiu
Mà sao còn đó trăm chiều nỗi đau
Đời nay mang những u sầu
Tình đời cay đắng làm sao hỡi người
Buồn buồn cơn lạnh đơn côi
Cơn mưa còn khóc giữa trời lệ sa
Vật vờ sau trận phong ba
Hồn còn đâu đó chỉ là tả tơi
Người giờ tận chốn xa xôi
Mà sao lòng nhớ để rồi nhói đau
Lạnh sao thấm giữa cơn sầu
Nhìn ra đêm vắng một màu đen đen
Biết rồi sao chẳng lãng quên
Còn chi đâu nữa lãng quên tình đời
Hen thề cũng chỉ đầu môi
Nhắc chi chỉ khiến mỗi người buồn thêm
Bóng hình mờ nhạt bóng đêm
Còn đây vương lại bên thềm mưa bay
Bởi đời trăm đắng ngàn cay
Trách chi chỉ để đọa đày lòng nhau
Lỗi lầm ai có ai đâu
Thôi thôi hãy để một câu ân tình
Một mình than khóc một mình
Phận đau là đã cũng đành mà thôi
Tiếc chi thì cũng đã rồi
Đành thôi đôi ngã mỗi nơi một người
Nhạt nhòa mưa mãi rơi rơi
Hồn đau cô lạnh rã rời trong mưa
Thà rằng đừng có ngày xưa
Thì đâu vướng phải trò đùa thế gian
Cho lòng đau xót bàng hoàng
Cho đời cô lẻ cõi trần còn ai?
Đêm buồn chẳng thấy ngày mai
Khi ngừời đã vắng tình phai giữa trời
Khẽ khàng gọi giữa đơn côi
Người ơi có nhớ những lời gió mây
Bây giờ còn lại đắng cay
Một mình đoois mặt mới hay đau lòng
Ân tình giờ đã thành không
Mà lòng sao cứ vấn vương bóng người
Vòng tay bỗng chốc xa vời
Còn ta thầm lặng để rồi khổ đau
Lạnh lùng vút tận trời sâu
Tàn trong mưa gió dãi dầu cánh chim
Đêm đen biết nẻo đâu tìm
Tiếng kêu sầu thảm ,dần chìm xa xăm
Nghẹn ngào giọt lệ âm thầm
Góp thêm cay đắng ngàn năm tình buồn
Giờ đây đôi ngã đôi đường
Mưa còn sót lại tiếc thương một người
Nơi nào một cõi xa xôi
Cầu người hạnh phúc không lời dối gian
Còn đây đêm tối võ vàng
Nỗi lòng thổn thức hai hàng lệ rơi
“Yêu nhau yêu cả cuộc đời”
Một lời thề hẹn để rồi ra đi
Bây giờ nơi đó nghĩ gì
Mà sao mưa gió thầm thì cùng nhau
Để trong một cõi trời sâu
Cơn mưa càng xuống lòng đau càng nhiều
Tình đời hỏi có bao nhiêu
Mà sao oan trái trăm điều đắng cay
Mộng tàn vương vãi gió mây
Thành cơn mưa xuống thấm đầy giá băng
Thà là chẳng biết chẳng quen
Hôm nay ngoảnh mặt chắc là chẳng đau
Oán than ôi hỡi trời cao
Đoạn đành đôi lứa nỡ nào chia phôi
Giờ đây thôi đã thôi rồi
Biết mình lặng lẽ đơn côi giữa trời
Tình sao phận bạc như vôi
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng
Đêm đêm trăn trở bao lần
Cơn mơ dang dở mộng tàn trong đêm
Bên hiên mưa vẫn êm đềm
Bình rơi trâm gãy càng thêm đau lòng
Ngẫm mình sao cứ đèo bòng
Phận bên núi nọ mà trông núi này
Tình đời cay đắng hôm nay
Còn mơ chi nữa tháng ngày sầu đau
Đêm đen đen mãi một màu
Người xưa thôi đã còn đâu mà chờ
Ngày yêu đã muộn bao giờ
Mà sao lòng mãi chơ vơ cõi lòng
Cho người tất cả ,còn không
Còn đây đêm tối mênh mông lặng buồn
Ngày nao giờ mãi không còn
Tình xưa vĩnh viễn mỏi mòn theo mưa
Cuộc đời như một trò đùa
Mơ rồi , cứ ngỡ như vừa tỉnh mơ
Thế gian ai biêt chữ ngờ
Để rồi đến lúc ngẩn ngơ riêng mình
Hững hờ bóng cũ lặng thinh
Nghe nồng hơi thở mà tình nhạt phai
Cơn mưa nhỏ lệ , trách ai
Mà sao khóc mãi đêm dài sầu vương
Đời sao đời lại chán chường
Lòng buồn biết tỏ nỗi lòng cùng ai ?
Nơi nào người ấy có hay
Con tim tan nát vẫn hoài nhớ mong
Thế gian đang giữa giấc nồng
Lòng còn lê bước lang thang tìm người
Dại khờ sao lại mình ơi !
Đêm đen lạnh giá biết rồi về đâu
Thế gian vương vãi bóng sầu
Một mình buồn tủi trời sâu lạnh lùng
Than ôi một khối tình chung
Chia nhau chẳng được mà cùng xót xa
Tàn canh gió thổi phôi pha
Xa xa lanh ngắt chỉ là màn đêm
Giờ này trời để dịu êm
Cơn mưa đã tắt ,bên thềm vắng tanh
Mưa cho ướt lá ướt cành
Ướt cả mùi hương đã trở thành hôm qua
Giờ đây thoang chốc chỉ là
Xa xa canh dai nở hoa giữa trời
Nhắn về tiếng thắm hôn môi
“Thoáng nghe còn vọng đôi lời tỉ tê
Qua rồi giây phút say mê
Giọt buồn đọng lại tái tê khung trời
Trông về đêm tối xa xôi
Càng trông càng tháy lẻ loi hương thầm
Lệ rơi cánh mắt lâm thâm
Vì đêm cô lẻ âm thầm đơn côi
Thoáng rồi chỉ sáng mai thôi
Cánh hoa tàn úa ,giữa trời còn đâu
Hương thầm sẽ vội bay mau
Bởi tình nồng thắm ,cớ sao chia lìa ?
Bây giờ gnười ở xa kia
Biết không có kẻ đầm đìa lệ rơi ?
Lời xưa trót đã đầu môi
Gặp nhau chi hỡi để rồi khổ đau
Giăng giăng một mối u sầu
Biết rồi mà chẳng thể nào tránh ra
Tình buồn tan giữa phong ba
Đoạn trường ai biết xót xa cho mình
Đắn đo câu nói ân tình
Dứt ra chẳng thể bóng hình còn mang
Tiếc chi duyên cũ lỡ làng
Mà sao lòng cứ ngỡ ngàng ,buồn thiu
Cuộc đời ai biết chữ yêu
Mà không đau khổ là điều dối gian
Mà sao đau đã bao lần
Mà sao đau lại đau càng thêm đau
Trên trời chẳng chút vì sao
Đắng cay trần thế biết nào vì đâu
Còn buồn cơn gió lao xao
Trời buồn người cũng nao nao cõi lòng
Xa vời lặng lẽ mênh mông
Cho mình thấy rõ đau thương cho mình
Cớ sao chẳng cạn chút tình
Cho lòng quay bước cho tình bớt đau
Đã rằng sẽ mãi quên nhau
Mà tim chẳng thể làm sao hỡi người
Giữa trời cố giấu đơn côi
Để cho đêm vắng rã rời hơi sương
Thảng trông trong ánh mơ hồng
Cành cây rủ bóng đêm trường ai trông
Cuộc đời lại quá mênh mông
Ngày mai sẽ khác đợi mong được gì ?
Người đà cất bước ra đi
Ta còn đứng lại chỉ vì người thôi
Thà rằng gian dối người ơi !
Thà rằng đó chỉ là lời thoáng qua
Cớ sao người lại như ta :
Thật lòng , mang nỗi xót xa thêm phần
Cơn mơ đã tỉnh bao lần
Càng mơ càng tỉnh lại càng cô đơn
Thà rằng chẳng có còn hơn
Giờ đây đánh mất ,mỏi mòn xác thân
Thảng nghe đôi tiếng bần thần
Đôi chim lac lối canh tàn tìm nhau
Đường đời muôn nẻo về đâu
Ngày mai chẳng thấy làm sao hỡi người ?
Đau rồi cũng thế mà thôi
Thì con chi nữa xin người quên đi
Lạnh lùng đôi ngả phân li
Còn hơn níu kéo làm chi thêm buôn
Ngày nào chẳng có hoang hôn
Xót xa chi nữa có còn hôm qua
Ân tình nồng ấm phôi pha
Cuộc tình phút chốc chỉ là hư vô
Đành thôi hai tiếng hững hờ
Mặc người oán trách,buông tơ dứt tình
Nguyện rằng ôm trọn một mình
Bao nhiêu cay đắng ,chắc tình sẽ phai
Ước chi cơn gió đêm dài
Sẽ mang tất cả đắng cay giữa đời
Chẳng còn giây phút bồi hồi
Chẳng còn nước mắt chẳng lời trách than
Mà sao đêm vẫn quan san
Xa xôi vô tận , giá băng khôn cùng
Buồn trông cơn tối vẫy vùng
Lắng nghe hiu quạnh , muôn trùng lẻ loi
Gió về khô héo đôi môi
Vẳng nghe tiếng dế khóc lời tỉ tê
Tiếng trong như giọt pha lê
Vỡ vào đêm tối tái tê khung trời
Nghe sao nhu tận xa vời
Gởi về trong gió đôi lời thở than
Chiêm bao cơn lạnh ngỡ ngàng
Bực mình tỉnh giấc cũng dần buồn tênh
Hồn tan hòa giữa dập dềnh
Nỉ non tiếng lệ gọi tên người buồn
Nặng nề đôi gánh mỏi mòn
Đôi tim tan nát chẳng chôn được tình
Làm sao xóa được vô hình
Làm sao dứt bỏ ân tình dã mang ?
Tơ lòng trăm mối ngổn ngang
Dang tay cố gỡ lại càng rối thêm
Mơ chi hạnh phúc êm đềm
Từ nay chẳng dám yêu thêm một người
Trách chi chữ số trong đời
Cánh bèo ước hẹn nhẹ trôi chỉ là
Ngẫm mình riêng mãi xót xa
Vương chi giờ để phong ba giữa trời
Thế rồi cũng thế mà thôi
Được gì khi đã xa rời người xưa ?
Trách chi nhân thế trò đùa
Một lần đau để đuổi xua dại khờ ?
Một lần quay gót hững hờ
Trăm lần đau để đợi chờ ai đây ?
Trách chi đời lại đắng cay
Đam mê ảo mộng ,đắm say hương nồng ?
Trách chi khúc hát đoạn trường
Một lần đau để cõi lòng bớt đau ?
Đêm đen dăng lối một màu
Ngày mai thức dậy , đêm thâu chẳng tàn ?
Canh khuya thao thức võ vàng
Chẳng chờ hình bóng có tàn năm canh ?
Đợi gì một chút mong manh
Mộn mơ cũng chỉ , có thành được đâu
Thôi thì hãy cố quên nhau
Có thương thì hãy một câu lạnh lùng
Lỗi lầm một chút tình chung
Mà đau còn để trùng trùng mưa giăng
Hư vô chỉ thoáng mơ màng
Ngày mai tỉnh giấc vụt tan bóng người
Tình hoa sâu đậm rạng ngời
Nở rồi phai úa , lẽ trời thế thôi !
Ngàn lời thứ lỗi người ơi !
Vì người mà lại cho người đắng cay
Giờ này phải biết sao đây ?
Khi người còn khóc , lòng này còn đau
Đành rằng đã cố quên nhau
Đành rằng hờ hững một câu lạnh lùng
Mà sao đau nhói vô cùng
Con tim tan nát chưa từng ra đi
Tình ơi tình hỡi là chi ?
Thé gian đau đớn sao mi vô tình ?
Để cho cơn lạnh vô hình
Trong đêm cô lẻ một mình lang thang ....