Welcome to Scribd, the world's digital library. Read, publish, and share books and documents. See more ➡
Download
Standard view
Full view
of .
Add note
Save to My Library
Sync to mobile
Look up keyword
Like this
13Activity
×
0 of .
Results for:
No results containing your search query
P. 1
AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG

AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG

Ratings: (0)|Views: 6,979|Likes:
Published by dangthutrang
Tuy but cua Hoang Phu Ngoc Tuong!!!
Tuy but cua Hoang Phu Ngoc Tuong!!!

More info:

Published by: dangthutrang on Dec 28, 2009
Copyright:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as PDF, DOC, TXT or read online from Scribd
See More
See less

12/19/2013

pdf

text

original

 
AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG
- Hoàng Phủ Ngọc Tường-Xuân hạ thu đông tôi vẫn thường lên thăm vườn An Hiên của bà Tùng ở KimLong. Khu vườn xưa cổ sầm uất, mùa nào cũng có những loài hoa đang nở, nhữngtrái cây đang chín, nhưng luôn luôn toả sáng thần thái yên tĩnh và khoáng đạt, giốngnhư một tự do nội tâm. Ngày xưa Nguyễn Du đã sống rất lâu ở vùng này, và bây giờ,trước sân nhà bà Tùng vẫn toả bóng một cây hồng cổ, giống hồng Tiên Điền nổi tiếngmà chính cụ Nghè Mai, cháu nội cụ Nguyễn Du đã tặng cho gia đình bà. Mùa thu tôingồi đọc Kiều dưới mái rêu phong của chiếc cổng vòm quay mặt ra sông ăn nhữngtrái hồng ngọt và thanh đến độ tưởng như mỗi miếng vừa ngậm vào nửa chừng đã tanthành dư vang của một tiếng chim. Tôi đọc sách trong trạng thái vừa thích thú vừa lơ đãng, miên man trong vẻ đẹp của dòng sông đang đổi sắc không ngừng dưới ánhnắng và trong mùi hương trốn tìm của hoa trái trong vườn. Chính trong những giờ  phút bồng bềnh giữa cõi thức và cõi thơ ấy, tôi đã cảm nhận ra cái âm hưởng sâuthẳm của Huế trên mỗi trang truyện Kiều: dòng sông đáy nước in trời và những nộicỏ thơm, nắng vàng khói biếc, nỗi u hoài của dương liễu và sắc đẹp nồng nàn của hoatrà mi, những mùa thu qua san, những vầng trăng thắm thiết... Một trăm năm mươinăm, (rồi nữa ba trăm năm sau), nhà thơ đã qua đời, mà vẫn trời ấy, vẫn đất ấy, cỏhoa vẫn y nguyên quanh chỗ tôi ngồi. Thiên nhiên của mảnh đất Kinh xưa đã để lạimột cái bóng mông lung nhưng rất dễ nhận ra trong thơ Nguyễn Du. Ngược lại, chínhsông Hương và thành phố của nó vẫn gợi cho tôi, như một vang bóng trong thời gian,hình tượng của cặp tình nhân lý tưởng của truyện Kiều: tìm kiếm và đuổi bắt, hào hoavà đam mê, thi ca và âm nhạc, và cả hai cùng gắn bó với nhau trong một tình yêumuôn thủa.Trong những dòng sông đẹp ở các nước mà tôi thường nghe nói đến, hình nhưchỉ sông Hương là thuộc về một thành phố duy nhất. Trước khi về đến vùng châu thổêm đềm, nó đã là một bản trường ca của rừng già, rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn,mãnh liệt qua những ghềnh thác, cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn, vàcũng có lúc nó trở nên dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ củahoa đỗ quyên rừng. Giữa lòng Trường Sơn, sông Hương đã sống một nửa cuộc đờicủa mình như một cô gái Digan phóng khoáng và man dại. Rừng già đã hun đúc cho
 
nó một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng. Nhưng chính rừng già nơiđây, với cấu trúc đặc biệt có thể lý giải được về mặt khoa học, đã chế ngự sức mạnh bản năng ở người con gái của mình để khi ra khỏi rừng, sông Hương nhanh chóngmang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa của một vùng vănhóa xứ sở. Nếu chỉ mải mê nhìn ngắm khuôn mặt kinh thành của nó, tôi nghĩ rằngngười ta sẽ không hiểu một cách đầy đủ bản chất của sông Hương với cuộc hànhtrình gian truân mà nó đã vượt qua, không hiểu thấu phần tâm hồn sâu thẳm của nómà dòng sông hình như không muốn bộc lộ, đã đóng kín lại ở cửa rừng và ném chìakhóa trong những hang đá dưới chân núi Kim Phụng.Phải nhiều thế kỷ qua, người tình mong đợi mới đến đánh thức người con gáiđẹp nằm ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại. Nhưng ngay từ đầuvừa ra khỏi vùng núi, sông Hương đã chuyển dòng một cách liên tục, vòng nhữngkhúc quanh đột ngột, uốn mình theo những đường cong thật mềm, như một cuộc tìmkiếm có ý thức để đi tới nơi gặp thành phố tương lai của nó. Từ ngã ba Tuần, sôngHương theo hướng nam - bắc qua điện Hòn Chén; vấp Ngọc Trản, nó chuyển hướngsang tây - bắc, vòng qua thềm đất bãi Nguyệt Biều, Lương Quán rồi đột ngột vẽ mộthình cung thật tròn về phía đông - bắc, ôm lấy chân đồi Thiên Mụ, xuôi dần về Huế.Từ Tuần về đây, sông Hương vẫn đi trong dư vang của Trường Sơn, vượt qua mộtlòng vực sâu dưới chân núi Ngọc Trản, để sắc nước trở nên xanh thẳm, và từ đó nótrôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách, với những điểm cao đột khởi nhưVọng Cảnh, Tam Thai, Lưu Bảo mà từ đó, người ta luôn luôn nhìn thấy dòng sôngmềm như tấm lụa, với những chiếc thuyền xuôi ngược chỉ bé vừa bằng con thoi. Những ngọn đồi này tạo nên những mảng phản quang nhiều màu sắc trên nền trời tây- nam thành phố, “
 sớm xanh, trưa vàng, chiều tím
” như người Huế thường miêu tả.Giữa đám quần sơn lô xô ấy, là giấc ngủ nghìn năm của những vua chúa được phongkín trong lòng những rừng thông u tịch, và niềm kiêu hãnh âm u của những lăng tẩmđồ sộ tỏa lan khắp cả một vùng thượng lưu “
bốn bề núi phủ mây phong - mảnh trăng thiên cổ, bóng tùng vạn niên
”. Đó là vẻ đẹp trầm mặc nhất của sông Hương, như triếtlý, như cổ thụ, kéo dài mãi đến lúc mặt nước phẳng lặng của nó gặp tiếng chuôngchùa Thiên Mụ ngân nga tận bờ bên kia, giữa những xóm làng trung du bát ngát tiếnggà...
 
Từ đấy, như đã tìm đúng đường về, sông Hương vui tươi hẳn lên giữa những biền bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long, kéo một nét thẳng thực yên tâm theohướng tây nam - đông bắc, phía đó, nơi cuối đường, nó đã nhìn thấy chiếc cầu trăngcủa thành phố in ngần trên nền trời, nhỏ nhắn như những vành trăng non. Giáp mặtthành phố ở Cồn Giã Viên, sông Hương uốn một nhánh cung rất nhẹ sang đến CồnHến; đường cong ấy làm cho dòng sông mềm hẳn đi, như một tiếng “vâng” khôngnói ra của tình yêu. Và như vậy, giống như sông Xen của Paris, sông Đanuýp củaBuđapet, sông Hương nằm ngay giữa lòng thành phố yêu quý của mình; Huế trongtổng thể vẫn giữ nguyên dạng một đô thị cổ, trải dọc hai bờ sông. Đầu và cuối ngõthành phố, những nhánh sông đào mang nước sông Hương tỏa đi khắp phố phườngvới những cây đa, cây dừa cổ thụ tỏa vầng lá u sầm xuống xóm thuyền xúm xít; từnhững nơi ấy, vẫn lập lòe trong đêm sương những ánh lửa thuyền chài của một linhhồn mô tê xưa cũ mà không một thành phố hiện đại nào còn nhìn thấy được. Nhữngchi lưu ấy cùng với hai hòn đảo nhỏ trên sông đã làm giảm hẳn lưu tốc của dòngnước, khiến cho sông Hương khi đi qua thành phố đã trôi đi chậm, thật chậm, cơ hồchỉ còn là một mặt hồ yên tĩnh. Tôi đã đến Leningrad, có lúc đứng nhìn sông Nêvacuốn trôi những đám băng lô xô nhấp nháy trăm màu dưới ánh sáng của mặt trời mùaxuân; mỗi phiến băng chở một con hải âu nghịch ngợm đứng co lên một chân, thíchthú với chiếc thuyền xinh đẹp của chúng; và đoàn tàu tốc hành lạ lùng ấy với nhữnghành khách tí hon của nó băng băng lướt qua trước cung điện Peterburg cũ để ra bểBantich. Tôi vừa từ trong khói lửa miền Nam đến đây, lâu năm xa Huế, và chínhLeningrad đã đánh thức trong tâm hồn tôi giấc mơ lộng lẫy của tuổi dại; ôi tôi muốnhóa làm một con chim nhỏ đứng co một chân trên con tàu thủy tinh để đi ra biển. Tôicuống quýt vẫy tay, nhưng sông Nêva đã chảy nhanh quá, không kịp cho lũ hải âu nóimột điều gì với người bạn của chúng đang ngẩn ngơ trông theo. Hai nghìn năm trước,có một người Hi Lạp tên là Hêracơlit, đã khóc suốt đời vì những dòng sông trôi điqua nhanh, thế vậy! Lúc ấy, tôi nhớ lại con sông Hương của tôi; chợt thấy quý điệuchảy lặng lờ của nó khi ngang qua thành phố... Đấy là điệu slow tình cảm dành riêngcho Huế, có thể cảm nhận được bằng thị giác qua trăm nghìn ánh hoa đăng bồng bềnhvào những đêm hội rằm tháng bảy từ điện Hòn Chén trôi về, qua Huế bỗng ngập

Activity (13)

You've already reviewed this. Edit your review.
hoanxuanmai liked this
1 thousand reads
1 hundred reads
Riêng Mình Tôi added this note|
TẢI VỀ ĐÉO ĐK
Chung Đỗ liked this
thuhoalu2027 liked this
Thanh Hien liked this
leanhquoc liked this
Hoàng Lan liked this

You're Reading a Free Preview

Download
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->